Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 8

Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:02

Nếu tính theo Bùi gia, hai đứa chẳng có quan hệ thân thích, nhưng xét bên nhà ta thì quanh co mấy đời vẫn có thể gọi nhau một tiếng biểu huynh biểu muội.

Lục Nghiễn vừa gặp đã gọi ta là “di”, xem ra là người biết lễ, cũng hiểu chừng mực.

Hai đứa đứng trước mặt ta nói vài câu.

Lục Nghiễn chỉ nhắc mẫu thân hắn thường nhớ tới Vãn Niệm, từ đầu đến cuối chẳng có lời nào vượt lễ.

Ta lúc ấy mới yên lòng.

“Vãn Nhi, ta còn phải sang chỗ Hoàng hậu.”

“Con theo Nghiễn biểu ca tới thăm Hầu phu nhân trước, đừng đi xa.”

Lục Nghiễn lập tức hành lễ.

“Đa tạ Từ di.”

Vãn Niệm hơi đỏ mặt, sau đó cùng hắn rời đi.

Ta quay sang tìm Hoàng hậu.

“Những nhạc công kia, Người định xử trí thế nào?”

Hoàng hậu mỉm cười.

“Sao, ngươi vừa hòa ly đã muốn giữ mấy người bên mình?”

Bà day trán.

“Nếu Bùi Uẩn biết là ta cho người, với tính hắn, chắc chắn lại thầm oán ta.”

Ta cười.

“Đã hòa ly rồi, ai còn rảnh quan tâm hắn oán hay không.”

Thế là ta nhận cả hai mươi nhạc công.

Người nào cũng trẻ trung tuấn tú, người lớn tuổi nhất cũng mới ngoài hai mươi.

Tuy chẳng ai đẹp bằng Bùi Uẩn thuở thiếu thời, nhưng nhìn một đám người trẻ tuổi tươi sáng như thế, tâm tình ta cũng tự nhiên nhẹ đi vài phần.

Hai mươi người đồng loạt hành lễ.

“Phu nhân vạn an.”

Ta bật cười.

“Đứng dậy đi.”

Ta chỉ một người.

“Ngươi biết chơi gì?”

“Sáo trúc.”

“Không tệ.”

Ta lại quay sang người khác.

“Còn ngươi?”

“Không hầu.”

Hắn đáp có phần e dè.

Ta khẽ dùng quạt chạm lên má hắn.

“Không hầu cũng hay.”

“Chỉ tiếc ta lại thích nghe tỳ bà hơn.”

Ta nhìn đôi tay hắn.

“Nhưng đôi tay đẹp thế này, hẳn chơi gì cũng khéo.”

Thiếu niên lập tức đỏ bừng mặt.

Chẳng bao lâu, cả đám xung quanh cũng đỏ tai theo.

Ta nhìn mà bật cười.

“Quả thật thú vị.”

Sau lưng bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

“Vui đến vậy sao?”

Ta khẽ nhắm mắt.

Sao Bùi Uẩn lại tới nữa?

“Từ Dung Ninh, hôm nay là ngày nhi t.ử nàng định thân.”

“Nàng không ra tiếp khách, lại trốn ở đây làm gì?”

Ta phe phẩy quạt.

“Chẳng liên quan tới chàng.”

Bùi Uẩn bước lại, lạnh lùng nhìn qua hai mươi nhạc công một lượt, thậm chí còn đi vòng quanh xem kỹ rồi mới dừng trước mặt ta.

“Từ Dung Ninh, lời nàng nói đêm ấy ta đều nghe thấy.”

“Nàng chê ta già.”

“Còn bảo ta đã qua tuổi xuân sắc.”

Ta chẳng buồn tranh luận, chỉ quay sang dặn nha hoàn.

“Đưa bọn họ về phủ mới của ta.”

Dứt lời, ta đi thẳng về phía hoa viên.

Bùi Uẩn tuy sắc mặt khó coi nhưng vẫn lặng lẽ đi theo phía sau.

Quả nhiên oan gia thì luôn dễ gặp nhau.

Vừa bước lên cầu, ta đã nhìn thấy Ngu Tuyết và Tống Chi ở phía đối diện.

Bên hồ có một đài ngắm cảnh, vốn là nơi các công t.ử tiểu thư thường tụ lại hóng gió.

Một nam một nữ đứng cạnh nhau vài câu vốn chẳng có gì, nhưng nếu lọt vào mắt kẻ hữu tâm lại rất dễ biến thành lời đồn.

Dịch Chi đã định thân với công chúa, Ngu Tuyết dĩ nhiên chẳng dám động tới nó nữa.

Ta theo bản năng tìm Vãn Niệm.

Người bên hồ quá đông, chẳng mấy chốc ngay cả Ngu Tuyết cũng biến mất khỏi tầm mắt.

Không lâu sau, bờ hồ bỗng vang lên tiếng kêu kinh hãi.

“Có người rơi xuống nước!”

Người rơi xuống quả thật là Vãn Niệm.

Ta vẫn đứng trên cầu nhìn.

Bùi Uẩn lập tức biến sắc.

“Vãn Nhi!”

Hắn định lao xuống.

Ta giữ tay hắn lại.

“Khoan.”

Bùi Uẩn quay sang.

“Nàng không lo cho con sao?”

Ta vẫn bình tĩnh.

“Con bé đã theo Lệnh Hòa năm năm, chuyện gì chưa từng gặp.”

“Hơn nữa nó biết bơi.”

Bùi Uẩn nghe vậy mới miễn cưỡng đứng lại, lập tức sai người.

“Mau gọi Dịch Chi tới.”

Ta và hắn tiếp tục đứng trên cầu quan sát.

Lục Nghiễn ở gần Vãn Niệm nhất.

Hắn lập tức hỏi có nha hoàn nào biết bơi không, nhưng chẳng ai dám xuống.

Tống Chi lúc ấy bước ra.

“Hay để ta.”

Lục Nghiễn chỉ liếc hắn một cái.

“Tống công t.ử đừng đùa.”

Sau đó hắn lập tức cho người mang tre dài tới, lại chuẩn bị áo khô, đồng thời sai người chạy đi gọi Dịch Chi.

Bùi Uẩn siết lan can đến trắng tay.

Ta khẽ nói.

“Chàng nhìn thấy rồi đấy.”

“Không phải ta cố tình coi thường nhi t.ử của Ngu Tuyết, nhưng Tống gia quả thật chẳng khiến người ta yên lòng.”

“Lục Nghiễn là Thế t.ử phủ Xương Bình, lẽ nào nó thật sự không biết bơi?”

Bùi Uẩn khẽ đáp.

“Phu nhân nói đúng.”

Ta lập tức lùi xa hắn.

“Bùi đại nhân, xin nhớ cho rõ.”

“Ta đã chẳng còn là phu nhân của chàng.”

Hắn nhìn ta, môi động mấy lần nhưng rốt cuộc không nói.

Tống Chi vẫn đứng bên hồ, bị tất cả mọi người làm như không thấy, dáng vẻ vô cùng khó xử.

Đúng lúc đó, Ngu Tuyết lặng lẽ xuất hiện phía sau hắn.

Nàng đột ngột đẩy chính nhi t.ử mình xuống hồ.

Sắc mặt Bùi Uẩn lập tức thay đổi.

“Không thể đứng nhìn nữa.”

Hắn chạy xuống.

Vãn Niệm vừa thấy Tống Chi bơi về phía mình liền lập tức kêu cứu, sau đó lặn hẳn xuống nước, biến khỏi tầm mắt.

Tống Chi hoảng hốt gọi.

“Bùi… Bùi cô nương…”

Lục Nghiễn vốn đang chỉ huy cứu người, thấy vậy cũng giật mình.

Hắn lập tức giật lấy cây tre dài.

“Để ta.”

Sau đó không chút do dự, hắn vung tre đập thẳng vào đầu Tống Chi.

“Tống công t.ử, ta tới cứu ngươi!”

Tống Chi bị đ.á.n.h một gậy, lập tức vùng vẫy loạn lên, hoàn toàn chẳng còn cách nào tiếp cận Vãn Niệm.

Dịch Chi rất nhanh chạy tới.

Nó vừa nhìn đã trực tiếp nhảy xuống hồ, ôm muội muội bơi vào bờ.

Lục Nghiễn lập tức lấy áo choàng đã chuẩn bị sẵn quấn quanh người nàng.

“Chuyện gấp nên không kịp chuẩn bị, biểu muội tạm khoác áo của ta trước.”

Vãn Niệm giữ c.h.ặ.t cổ áo.

“Đa tạ Thế t.ử.”

Một lúc sau, Tống Chi cũng chật vật bò lên bờ.

Bầu không khí lập tức trở nên kỳ lạ.

Nhất là khi Dịch Chi nhìn hắn với ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta rét sống lưng.

Vãn Niệm lại chủ động nói.

“Đa tạ hai vị ca ca đã cứu ta.”

Mọi người chung quanh lập tức tò mò.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.