Phu Nhân Bánh Bèo - 1
Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:00
01.
Đêm động phòng hoa chúc.
Phu quân của ta, Cảnh Vô Ngôn, mặt lạnh như tiền.
Chàng mặc hỷ phục đỏ sẫm, vóc dáng cao lớn đứng sừng sững bên giường, áp lực đè nặng đến mức ta không dám thở mạnh.
Đao kiếm bên hông chàng khẽ va vào nhau, phát ra tiếng kêu boong boong lạnh lẽo.
Ta co rúm ngón chân, lén lút rụt người vào góc giường hỷ.
Ta sợ chàng.
Cả kinh thành này, có ai mà không sợ vị Chỉ huy sứ Hoàng thủ vệ "Diêm Vương mặt sắt" này chứ?
Người ta đồn, chàng g.i.ế.c người không chớp mắt, tay nhuốm đầy m.á.u tươi của phạm nhân.
Hoàng mệnh khó cãi, phụ thân ta chỉ là một quan văn sa sút, làm sao dám kháng chỉ ban hôn?
Thế là, ta bùi ngùi bước lên kiệu hoa, gả cho người đàn ông đáng sợ nhất Đại Chu triều.
Cảnh Vô Ngôn nhìn ta một lượt từ đầu đến chân.
Ánh mắt chàng sâu hoắm, lạnh lùng, không chút
độ ấm.
Ta run lên, theo bản năng túm c.h.ặ.t lấy chăn gấm.
Chàng bỗng nhúc nhích, tiến lên một bước.
Ta sợ tới mức nhắm tịt mắt lại, thầm nghĩ: Xong rồi, có phải chàng muốn rút đao c.h.é.m ta không?
Nhưng không.
Chàng chỉ ném lại một câu cộc lốc:
"Nàng nghỉ sớm đi."
Dứt lời, chàng quay người, vạt áo hỷ phục lướt qua mang theo làn gió lạnh, dứt khoát bước ra thư phòng ngoài.
Cửa phòng đóng sầm lại.
Ta hé mắt, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
May quá, mạng nhỏ này tạm thời giữ được rồi.
Thấm thoắt, ta đã gả vào Cảnh phủ được hai năm.
Hai năm này, phu thê chúng ta sống như hai đường thẳng song song, nước sông không phạm nước giếng.
Cảnh Vô Ngôn rất bận, ban ngày chàng ở nha môn hoặc ngục tối triều đình, ban đêm thỉnh thoảng mới về phủ.
Mà mỗi lần về, chàng đều giữ đúng lễ nghĩa xã giao đến mức khắc kỷ.
Chàng chưa từng to tiếng với ta, nhưng cũng chưa từng cười với ta lấy một cái.
Ta nghĩ, chàng chắc chắn là ghét bỏ một thê t.ử nhút nhát, bánh bèo như ta lắm.
Để không làm chướng mắt chàng, ta chủ động dọn đến một viện nhỏ hẻo lánh nhất ở phía Tây Cảnh phủ.
Nơi này yên tĩnh, không có mùi m.á.u tanh từ những vụ án của chàng, cũng không có áp lực nặng nề của gia quy.
Ta nhát gan, không thích xã giao, càng không dám quản chuyện tiền bạc của phủ.
Ngày ngày, ta chỉ thu mình trong viện, lấy việc thêu thùa làm niềm vui.
Lúc rảnh rỗi, ta lén dùng hoa bưởi, hoa nhài hái ngoài vườn để chế mấy loại hương an thần nhẹ nhàng.
Hương thơm thoang thoảng giúp ta tạm quên đi nỗi sợ hãi về người phu quân đáng sợ kia.
Mục tiêu lớn nhất đời ta lúc này vô cùng rõ ràng:
Gom thật nhiều tiền.
Ta đem những bức thêu tinh xảo nhất, nhờ nha hoàn thân cận lén bán ra các tiệm vải bên ngoài.
Tiền kiếm được, ta đều đổi thành vàng thỏi nhỏ, giấu kỹ dưới gầm giường.
Ta tính rồi.
Chờ đến khi gom đủ lộ phí, ta sẽ chủ động viết một bức đơn xin hòa ly, lặng lẽ quỳ xin chàng đặt b.út ký.
Sau đó, ta sẽ trốn thật xa, về tận quê cũ hẻo lánh ở Giang Nam.
Nơi đó có sông nước hiền hòa, không có cung đấu, không có quyền mưu, và quan trọng nhất là không có Cảnh Vô Ngôn.
Ta sẽ mua một ngôi nhà nhỏ, nuôi vài con gà, trồng một mảnh ruộng rau xanh.
Nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp đó, ta lại có thêm động lực để thêu thùa ngày đêm.
Nhưng sống chung một phủ, muốn hoàn toàn không chạm mặt là chuyện bất khả thi.
Hôm nay là rằm tháng giêng, theo gia quy, phu thê phải dùng chung bữa tối.
Ta ngồi bên bàn ăn, hai tay đặt trên đầu gối, lưng căng thẳng cứng đờ.
Cảnh Vô Ngôn ngồi đối diện.
Chàng vừa đi tuần tra ngoại thành về, trên người vẫn mặc bộ thủ vệ phục màu đen thêu chỉ bạc, vạt áo phảng phất hơi lạnh của sương đêm.
Gương mặt góc cạnh như điêu khắc kia thủy chung vẫn là một màu lạnh nhạt.
Không khí trong sảnh phụ im ắng tới mức nghe rõ cả tiếng than cháy trong lò.
Ta không dám động đũa gắp thức ăn trước, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm bát cơm trắng.
Cảnh Vô Ngôn bỗng động đậy.
Chàng cầm đôi đũa ngọc, gắp một miếng thịt sườn sốt chua ngọt đặt vào bát ta.
Giọng chàng trầm thấp, khàn khàn:
"Ăn đi. Nàng gầy quá."
Ta giật nảy mình, tim đập thình thịch vì kinh hãi.
Vì quá luống cuống, ngón tay ta run lên, đôi đũa ngọc trên tay trượt khỏi kẽ tay, rơi cạch một tiếng xuống sàn nhà.
Chiếc đũa lăn mấy vòng, dừng lại ngay dưới mũi giày thêu của chàng.
Ta sững sờ, mặt mũi cắt không còn một giọt m.á.u.
Gia quy Cảnh phủ rất nghiêm, làm rơi đũa trước mặt gia chủ là hành vi vô lễ.
Ta run rẩy đứng bật dậy, hai mắt đã bắt đầu đỏ hoe, nước mắt chực trào ra vì sợ hãi.
Ta lí nhí, giọng run bần bật:
"Thiếp thân đáng tội... Phu quân bớt giận..."
Cảnh Vô Ngôn khẽ chau mày.
Hàng lông mày rậm rạp của chàng nhíu c.h.ặ.t lại, ánh mắt nhìn xoáy vào đôi bàn tay đang siết c.h.ặ.t của ta.
Thấy chàng cau mày, ta càng hoảng sợ hơn, nghĩ bụng hôm nay chắc chắn sẽ bị chàng phạt quỳ ở từ đường rồi.
Nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống má.
Ta đáng thương như một chú thỏ nhỏ đứng trước vuốt vuốt của mãnh thú.
Cảnh Vô Ngôn thở dài một tiếng.
Chàng không mắng mỏ, cũng không nổi trận lôi đình.
Chàng từ từ đứng dậy, tự tay nhặt đôi đũa dưới đất lên, đặt sang một bên.
Sau đó, chàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt sạch sẽ, đưa đến trước mặt ta.
"Ta không trách nàng."
Chàng nói, giọng điệu có chút gượng gạo, tựa như đang cố gắng kìm nén sự thô lỗ của mình.
"Đừng khóc."
