Phu Nhân Bánh Bèo - 2
Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:00
Ta nín bạt, run rẩy nhận lấy chiếc khăn, không dám khóc thành tiếng nữa.
Bữa cơm đó kết thúc trong sự hoang mang tột độ của ta.
Trở về viện nhỏ, ta lập tức lao đến gầm giường, lôi hộp tiền vàng ra đếm lại một lần nữa.
Không thể chần chừ thêm được nữa.
Người đàn ông này quá đáng sợ, mỗi một ánh mắt của chàng đều như muốn lấy mạng ta.
Ta phải gom tiền nhanh hơn, phải rời khỏi cái nơi nghẹt thở này càng sớm càng tốt.
Nhưng ta không ngờ được, kế hoạch bỏ trốn của ta chưa kịp thực hiện, thì một biến cố kỳ lạ đã xảy ra.
Biến cố bắt đầu từ một chú mèo con lạc đường.
02.
Biến cố ập đến vào một buổi chiều đầy nắng.
Ta đang ngồi bên cửa sổ thêu nốt đóa hoa mẫu đơn thì nghe tiếng "meo meo" yếu ớt.
Một chú mèo con lông trắng muốt, nhỏ xíu xiu đang bị mắc kẹt trên cành cây mai già ngoài sân.
Ta vốn nhát gan, nhưng nhìn chú mèo đáng thương, lòng trắc ẩn của một kẻ "bánh bèo" lại trỗi dậy.
Ta bắc chiếc ghế gỗ nhỏ, nhón chân, khó khăn lắm mới bế được nó xuống.
Nhưng chú mèo vừa chạm đất liền sợ hãi bỏ chạy, lao thẳng ra ngoài viện.
Ta hoảng hốt chạy đuổi theo sau.
Nó chạy rất nhanh, rẽ qua mấy dãy hành lang vắng vẻ rồi chui tọt vào một gian phòng lớn.
Ta đứng khựng lại trước cửa, tim đập loạn nhịp khi nhìn thấy tấm biển đề chữ: Thư phòng viện chính.
Đây là cấm địa của Cảnh Vô Ngôn.
Chàng từng hạ lệnh, không ai được phép bén mảng đến nơi này nếu chưa có sự cho phép.
Ta nuốt nước miếng, định quay lưng bỏ đi.
Nhưng tiếng mèo con kêu t.h.ả.m thiết bên trong như cào xé tâm can ta.
Chắc là nó lại bị kẹt ở hốc kẹt nào rồi.
Ta ngó nghiêng xung quanh, thấy lính canh hôm nay đều đi tuần tra vắng vẻ.
Đấu tranh tâm lý một hồi, ta đ.á.n.h liều mím môi, rón rén đẩy cửa bước vào.
"Mèo con ơi, ngươi ở đâu?"
Ta gọi nhỏ, bước đi nhẹ như mèo, sợ làm xáo trộn bất cứ thứ gì của chàng.
Thư phòng của Cảnh Vô Ngôn rất rộng, bày biện đơn giản nhưng toàn là gỗ mun đen tuyền lạnh lẽo.
Mùi trầm hương nồng đậm pha lẫn chút vị lạnh lùng đặc trưng của chàng vương vấn khắp phòng.
Ta dáo dác tìm kiếm, cuối cùng thấy cái đuôi trắng nhỏ xíu đang ngọ nguậy sau một chiếc bình gốm lớn kê sát tường.
Ta mừng rỡ, vội vàng đi tới, khom lưng bế chú mèo lên ôm vào lòng.
"Tìm thấy ngươi rồi nhé."
Ta thở phào, định quay người rút lui thật nhanh.
Thế nhưng, vì quá hậu đậu, gấu váy dài quét đất của ta vấp ngay vào chân bàn kinh sách.
Cả cơ thể ta mất đà, ngã nhào về phía trước.
Tiếng "bịch" vang lên khẽ khàng, nhưng tay ta theo bản năng đã vịn c.h.ặ.t lấy chiếc bình gốm lớn để tìm điểm tựa.
Một tiếng "rắc" trầm đục vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Chiếc bình gốm không vỡ, nhưng nó bỗng nhiên tự xoay chuyển nửa vòng.
Ta sững sờ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì mảng tường phía sau tủ sách đột ngột dịch chuyển.
Một lối đi tối om, sâu hun hút hiện ra trước mắt ta.
Hơi lạnh từ lòng đất phả thẳng vào mặt khiến ta rùng mình.
Cơ quan mật thất?
Đầu óc ta trống rỗng, chú mèo con trong tay cũng sợ hãi nhảy phắt xuống đất, chạy thẳng vào cái hang tối mịt đó.
Ta đứng trân trối tại chỗ, hai chân run cầm cập.
Biết được bí mật của "Diêm Vương mặt sắt", liệu ta có bị diệt khẩu không?
Ta nên chạy đi, hay là vào bế chú mèo ra rồi đóng cửa lại coi như chưa từng thấy gì?
Nhìn bóng tối sâu thẳm, trí tò mò và sự nhút nhát trong ta không ngừng tranh đấu.
Cuối cùng, ta c.ắ.n răng, run rẩy rút một cây nến trên giá, châm lửa rồi bước từng bước một xuống mật đạo.
Mật đạo dài chừng mười trượng, dẫn xuống một gian phòng đá rộng rãi dưới lòng đất.
Nhưng nơi này không hề đáng sợ như ta tưởng tượng.
Gian phòng được đốt lò sưởi ấm áp, trên bàn còn có cả trà bánh ngon lành.
Khi ánh nến của ta quét qua bốn bức tường đá, ta hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Chú mèo con dưới chân kêu một tiếng, nhưng ta không còn tâm trí nào để ý đến nó nữa.
Khắp bốn bức tường không phải binh khí, cũng không phải mật thư đại án.
Mà là tranh.
Hàng chục, hàng trăm bức họa được đóng khung tinh xảo, treo kín các bức tường đá.
Và nhân vật duy nhất trong tất cả các bức họa đó, chính là ta.
Có bức vẽ ta đang ngủ gật dưới gốc cây mai, hai má hồng hồng, khóe miệng còn dính vụn bánh ngọt.
Có bức vẽ ta đang mím môi tức giận vì thêu hỏng một đóa hoa, đôi mắt rưng rưng tủi thân.
Lại có bức vẽ ta đang ngơ ngác nhìn ra cửa sổ đón mưa xuân, dịu dàng và thanh khiết.
Mỗi nét b.út đều vô cùng tỉ mỉ, mềm mại, chan chứa một tình cảm sâu đậm đến nghẹt thở.
Ta bàng hoàng bước đến cạnh chiếc bàn đá ở trung tâm mật thất.
Trên bàn đặt mấy chiếc hộp gỗ gụ nhỏ nhắn.
Ta tò mò mở ra.
Bên trong là những con tò he bằng đất nặn đã hơi khô nứt, mấy chiếc trâm cài tóc bằng gỗ bình dân, rẻ tiền.
Ta chợt nhớ ra.
Đây chính là những món đồ vặt ta từng đứng nhìn rất lâu ngoài phố hồi năm ngoái nhưng không dám mua vì sợ chàng mắng là hoang phí.
Hóa ra, chàng đều âm thầm mua về, lau chùi sạch sẽ rồi cất giấu ở nơi này như báu vật.
Giữa bàn đá còn có một cuốn sổ bọc da dê đã sờn góc.
Ta run rẩy lật mở trang đầu tiên.
Nét chữ rồng bay phượng múa, mạnh mẽ quen thuộc hiện ra trước mắt:
“Hôm nay triều đình ban hôn, thê t.ử của ta là Mộ Dung Tuyết.”
“Nàng ấy thật nhỏ nhắn, mềm mại, giống như một đóa hoa bưởi tinh khôi.”
“Nhưng khi ta bước vào phòng hỷ, nàng ấy lại sợ đến mức run bần bật, sắc mặt trắng bệch.”
“Ta biết khuôn mặt mình hung dữ, quanh năm suốt tháng chỉ biết c.h.é.m g.i.ế.c, đao kiếm đầy mình.”
“Ta sợ sự thô lỗ của mình sẽ làm đóa hoa nhỏ ấy hoảng sợ mà héo úa.”
“Ta đành phải chọn cách rời đi, giữ khoảng cách để nàng không thấy áp lực.”
“Tuyết Nhi ngoan lắm, lúc nàng khóc nhè cũng đáng yêu vô cùng.”
“Ta chỉ muốn ôm nàng vào lòng dỗ dành, nhưng ta không dám.”
“Chỉ có thể lén xuống đây nhìn ngắm tranh của nàng để vơi bớt nỗi nhớ thương.”
“Phu quân của nàng, thực chất là một kẻ hèn nhát không dám đối diện với
tình yêu của chính mình.”
