Phu Nhân Bánh Bèo - 4

Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:01

04.

Kể từ đêm lật bài ngửa dưới mật thất ấy.

Cuộc sống của ta ở Cảnh phủ bước sang một trang hoàn toàn mới.

Vị thế của hai phu thê chúng ta lật ngược một cách thần kỳ.

Ban ngày, Cảnh Vô Ngôn vẫn là vị Chỉ huy sứ hô phong hoán vũ, mặt lạnh như tiền khiến thuộc hạ run rẩy.

Nhưng hễ bước qua cánh cửa viện nhỏ của ta, cái khí thế dọa người ấy lập tức bay biến sạch sành sanh.

Chàng bỗng chốc trở thành một vị phu quân "ngoan ngoãn", chỉ biết nhìn ta bằng ánh mắt tội nghiệp đầy dung túng.

Ta vốn là kẻ nhát gan, bánh bèo chính hiệu.

Nhưng khi biết được bí mật si tình của chàng, lá gan của ta bỗng dưng phình to ra một chút.

Ta bắt đầu nảy sinh ý định nghịch ngợm.

Ta muốn thử nghiệm xem, ranh giới chịu đựng của vị "Diêm Vương mặt sắt" này đối với ta là đến mức nào.

Sáng hôm sau, Cảnh Vô Ngôn chuẩn bị ra nha môn từ sớm.

Chàng đã mặc xong bộ võ phục màu đen thêu chỉ bạc nghiêm chỉnh, thắt lưng đính ngọc nạm đao.

Dáng người cao lớn đứng thẳng tắp bên bàn, trông uy nghi và lạnh lùng như một pho tượng đá.

Ta lạch bạch bưng một chén trà nóng đi tới, cố tình đi đứng lóng ngóng.

Đến sát cạnh chàng, ta "vô tình" vấp phải gấu váy dài quét đất.

"Á!"

Ta khẽ kêu lên một tiếng, cả người đổ ập về phía trước.

Chén trà trên tay theo đó mà nghiêng đổ, nước trà ấm áp dội thẳng lên vạt áo trước n.g.ự.c của chàng.

Nếu là người khác làm vấy bẩn quan phục của Chỉ huy sứ, chắc chắn đã bị tống vào ngục tối t.r.a t.ấ.n từ lâu.

Ta đứng vững lại, mắt chớp chớp, giả vờ làm ra vẻ hoảng sợ, hai tay xoắn c.h.ặ.t khăn tay chuẩn bị khóc nhè.

Ta muốn xem chàng có nổi giận, có trừng mắt nhìn ta như hai năm qua hay không.

Thế nhưng, Cảnh Vô Ngôn hoàn toàn không nhìn vào vạt áo ướt sũng của mình.

Gương mặt sắt đá của chàng trong một nốt nhạc 

chợt biến thành sự luống cuống tột độ.

Chàng vội vàng vứt chiếc mũ quan trên tay xuống bàn, một tay giữ c.h.ặ.t lấy bả vai ta, ánh mắt lo lắng quét từ đầu đến chân ta.

"Tuyết Nhi! Nàng có bị bỏng không?"

Giọng chàng trầm thấp nhưng đầy sự hốt hoảng, 

vội vã.

Chàng cuống cuồng rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa sạch sẽ, không màng đến thân phận mà cúi người, cẩn thận lau chùi từng ngón tay nhỏ nhắn của ta.

"Nước trà còn nóng, sau này mấy việc này cứ để hạ nhân làm, nàng đừng động vào."

"Có đau ở đâu không? Để ta gọi thái y vào phủ xem cho nàng."

Nhìn vị Chỉ huy sứ oai phong lẫm liệt đang khom lưng, lo lắng đến mức trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng chỉ vì vài giọt nước trà ấm...

Khóe miệng ta khẽ cong lên, trong lòng ngọt ngào như vừa được nếm mật ong.

Ta lắc đầu, giọng nói mềm mại, nũng nịu:

"Thiếp không sao, chỉ là làm bẩn áo của phu quân rồi."

Cảnh Vô Ngôn thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vỗ vỗ mu bàn tay ta, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể tan chảy thành nước.

"Áo bẩn thì thay bộ khác, nàng không bị thương là tốt rồi."

Trận thử nghiệm đầu tiên đại thắng, lòng tự tin của chú thỏ nhỏ là ta tăng lên gấp bội.

Đến buổi tối, ta bắt đầu thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch "bắt bài" phu quân.

Cảnh Vô Ngôn nổi tiếng là người thích uống trà đắng.

Loại trà đại hồng bào thượng hạng của chàng đắng ngắt, ta chỉ ngửi thôi đã thấy tê cả đầu lưỡi.

Hôm nay, ta tự tay vào bếp pha trà cho chàng.

Nhưng ta không bỏ lá trà, mà thả vào trong chén sứ một nhúm hoa cúc khô, hai quả kỷ t.ử, và quan trọng nhất là... ba thìa đường phèn lớn.

Nước trà hoa cúc ngọt lịm, thơm lừng hương vị của trẻ con.

Khi Cảnh Vô Ngôn đi tuần đêm trở về, chàng mệt mỏi ngồi xuống ghế da hổ trong thư phòng.

Ta bưng chén trà ngọt lịm đến trước mặt chàng, hai mắt lấp lánh đầy mong đợi:

"Phu quân, đây là trà chính tay thiếp pha cho chàng, chàng uống thử xem?"

Cảnh Vô Ngôn ngước mắt nhìn ta, rồi nhìn chén nước trà có màu vàng nhạt, thoang thoảng mùi đường phèn ngọt xộc vào mũi.

Chàng vốn là một võ tướng quanh năm suốt tháng sống trong sương gió, đao kiếm, cực kỳ ghét những món đồ ngọt ngấy của nữ nhi.

Gương mặt anh tuấn của chàng khẽ cứng đờ trong chớp mắt.

Ta thấy vậy, liền cúi đầu, bĩu môi làm ra vẻ tủi thân:

"Nếu phu quân chê thiếp vụng về, pha trà không ngon... thì thiếp mang đổ đi vậy."

Ta vừa định rụt tay lại thì Cảnh Vô Ngôn đã nhanh như chớp giật lấy chén trà từ tay ta.

Chàng nhìn ta bằng ánh mắt đầy dung túng, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Sau đó, trước ánh mắt tròn xòe của ta, chàng ngửa cổ, dứt khoát uống cạn sạch chén nước đường hoa cúc ngọt khé cổ đó chỉ trong một hơi.

Uống xong, yết hầu chàng khẽ lăn lộn, gương mặt góc cạnh khẽ nhăn lại một chút vì quá ngọt.

Nhưng chàng vẫn đặt chén sứ xuống bàn, dùng ngón tay thô ráp khẽ quẹt qua mũi ta, giọng nói tràn ngập sự cưng chiều:

"Ngon lắm."

"Thê t.ử pha trà, là ngon nhất thiên hạ."

Ta nhìn chén trà trống trơn, trong lòng vừa buồn cười vừa cảm động.

Người đàn ông này, rõ ràng ghét đồ ngọt đến c.h.ế.t đi được.

Nhưng chỉ vì một cái nhíu mày, một câu nói hờn dỗi của ta, chàng sẵn sàng nuốt trọn thứ mà chàng ghét nhất mà không một lời oán thán.

Chưa dừng lại ở đó, ta còn quyết định tiến thêm một bước táo bạo hơn.

Đó là tịch thu quyền quản lý tài chính của Cảnh phủ.

Trước đây, ta nhát gan, sợ phiền phức nên giao toàn bộ sổ sách cho quản gia quán xuyến.

Hôm nay, ta ôm một chồng sổ sách dày cộp đến trước mặt Cảnh Vô Ngôn khi chàng đang phê duyệt công văn triều đình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phu Nhân Bánh Bèo - Chương 4: 4 | MonkeyD