Phu Nhân Bánh Bèo - 3
Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:01
Nước mắt ta không tự chủ được mà rơi lã chã xuống trang giấy da dê, làm nhòe đi vài vệt mực đen.
Hóa ra, vị phu quân lạnh lùng, khắc kỷ bấy lâu nay ta hằng khiếp sợ...
Lại là một kẻ cuồng vợ, si tình đến mức giấu giếm tất cả tâm tư dưới lòng đất lạnh lẽo này.
03.
Ta ngồi sụp xuống chiếc ghế bọc da hổ bên bàn đá, tim đập như gõ trống trống trận.
Nước mắt vương trên khóe mi chưa kịp khô, đầu óc ta đã rối thành một mảnh.
Cầm cuốn nhật ký thô ráp trên tay, ta cảm thấy vừa ngọt ngào, lại vừa có chút dở khóc dở cười.
Vị Chỉ huy sứ hô phong hoán vũ ngoài kia, hóa ra lại giấu một tâm hồn vụng về như thế này sao?
Chàng sợ khuôn mặt sắt đá của mình làm ta hoảng sợ.
Thế là chàng chọn cách trừng mắt nhìn ta, gắp thức ăn cho ta với gương mặt như muốn đi đòi nợ.
Chời ơi là chời, chàng làm thế thì chú thỏ nào mà không chạy mất dép cơ chứ?
Ta dở khóc dở cười, lật thêm vài trang nhật ký nữa.
Trang nào cũng đầy ắp những lời lẩm bẩm dính người, hoàn toàn trái ngược với vẻ đạo mạo ban ngày của chàng.
Đang mải mê đọc, chú mèo con dưới chân bỗng nhiên "meo" lên một tiếng đầy cảnh giác.
Nó chạy tọt vào góc tối, dựng ngược cả lông đuôi lên.
Cùng lúc đó, từ phía mật đạo sâu thẳm, vang lên tiếng bước chân trầm đục, dứt khoát.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng ủng da nện xuống thềm đá mỗi lúc một gần.
Mang theo cả tiếng xích sắt và đao kiếm va chạm boong boong lạnh lẽo quen thuộc.
Là Cảnh Vô Ngôn.
Chàng đã về rồi.
Ta hoảng hốt đến mức suýt chút nữa đ.á.n.h rơi cả cuốn sổ da dê trên tay.
Muốn trốn nhưng căn phòng đá này vuông vức, trống trải, lấy đâu ra chỗ cho ta chui vào?
Hết cách, ta đành đ.á.n.h liều ôm c.h.ặ.t cuốn nhật ký vào lòng, đứng trân trối tại chỗ.
Bóng người cao lớn của Cảnh Vô Ngôn rốt cuộc cũng bước ra khỏi màn tối của lối đi.
Chàng vẫn mặc bộ võ phục màu đen thêu chỉ bạc, trên vai còn vương chút sương mù lạnh giá của hoàng hôn.
Nhìn thấy ta đứng sừng sững giữa mật thất, bước chân của Cảnh Vô Ngôn đột ngột khựng lại.
Gương mặt luôn bình tĩnh trước vạn quân binh của chàng, trong nháy mắt chợt hiện lên sự hoảng loạn chưa từng có.
Chàng nhìn ta, rồi lại nhìn cuốn sổ da dê đang bị ta ôm khư khư trước n.g.ự.c.
Vành tai của vị Chỉ huy sứ tàn nhẫn ấy, bằng tốc độ mắt thường cũng thấy được, đỏ ửng lên như m.á.u.
"Tuyết... Tuyết Nhi..."
Giọng chàng run lên, lắp bắp, không còn chút khí thế "Diêm Vương mặt sắt" thường ngày.
Chàng luống cuống tiến lên nửa bước, rồi như nhớ ra điều gì, lại vội vàng rụt chân về, sợ làm ta hoảng.
"Ta... ta không có ý mạo phạm nàng."
"Những bức họa này... cuốn sổ này... nếu nàng thấy ghê tởm, ta sẽ đốt bỏ ngay lập tức."
"Nàng đừng sợ, ta sẽ không làm hại nàng đâu. Ta sẽ dọn ra thư phòng ngoài, vĩnh viễn không làm chướng mắt nàng nữa..."
Chàng nói rất nhanh, đôi bàn tay to lớn, đầy vết chai sần vì cầm kiếm cứ xoắn c.h.ặ.t vào nhau, luống cuống đến đáng tội nghiệp.
Chàng tưởng ta sẽ chán ghét chàng, tưởng ta sẽ coi chàng là một kẻ biến thái lệch lạc.
Nhìn bộ dạng khép nép, sợ hãi thê t.ử của người đàn ông cao hơn ta cả một cái đầu này, nỗi sợ hãi trong lòng ta bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Ta hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước lên phía trước.
Ta đứng ngay trước mặt chàng, nhón gót chân, vươn ngón tay nhỏ nhắn khẽ chặn đôi môi đang nói liến thoắng của chàng lại.
"Chàng im lặng một chút."
Ta mím môi, cố làm ra vẻ nghiêm túc.
Cảnh Vô Ngôn lập tức im bặt, cả người cứng đờ như một khúc gỗ, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Ánh mắt chàng nhìn chằm chằm vào ngón tay ta, ngơ ngác như một chú cún to xác bị chủ nhân phạt.
"Chàng thích ta như vậy, sao không nói sớm?"
Ta uất ức lên tiếng, giọng nói vốn là bánh bèo nên nghe như đang hờn dỗi làm nũng.
"Chàng có biết bộ dạng giữ lễ nghĩa, mặt lạnh như tiền ban ngày của chàng trông đáng ghét thế nào không?"
"Làm ta ngày nào cũng lo sốt vó, ngủ không ngon giấc, ăn cơm cũng không dám gắp thịt."
"Ta còn tưởng chàng ghét ta, ngày nào cũng tích góp tiền vàng dưới gầm giường để chuẩn bị bỏ trốn đấy!"
Nghe đến hai chữ "bỏ trốn", mắt Cảnh Vô Ngôn chợt co rụt lại, trong đáy mắt xẹt qua một tia hoảng hốt tột độ.
Chàng bỗng nhiên quỳ sụp xuống bên chân ta, hai tay run rẩy ôm lấy vạt váy của ta, ngẩng khuôn mặt anh tuấn nhưng tràn đầy cầu xin lên nhìn ta.
"Đừng bỏ trốn... Tuyết Nhi, ta xin nàng."
"Toàn bộ Cảnh phủ này là của nàng, tiền vàng trong kho đều giao cho nàng quản."
"Mạng của ta cũng là của nàng. Nàng muốn ta làm gì cũng được, đừng rời xa ta..."
Vị Chỉ huy sứ tôn quý mà người người khiếp sợ, nay lại cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân ta, dâng hiến tất cả tự tôn của mình chỉ để đổi lấy việc ta không bỏ đi.
Trái tim ta mềm nhũn ra như nước.
Ta khẽ cúi người, bàn tay mềm mại vuốt ve bờ vai vững chãi của chàng, mỉm cười dịu dàng:
"Được, ta không đi."
"Nhưng từ nay về sau, ở trước mặt ta, chàng không được phép dùng bộ mặt lạnh lùng kia nữa."
"Chàng phải học cách làm nũng, học cách dỗ dành ta, và tuyệt đối không được giấu ta bất kỳ tâm tư nào, rõ chưa?"
Cảnh Vô Ngôn ngẩn người, rồi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Chàng đứng dậy, dùng vòng tay to lớn, ấm áp của mình ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng, như muốn khảm ta vào xương tủy.
Mùi sương đêm lạnh giá trên người chàng dường như đã bị hơi ấm từ lòng đất này sưởi ấm, chỉ còn lại hương thơm nồng nàn khiến ta say đắm.
Ta dựa đầu vào n.g.ự.c chàng, thầm nghĩ, kế hoạch bỏ trốn về Giang Nam nuôi gà xem như phá sản rồi.
Nhưng đổi lại một vị phu quân hai mặt, cuồng vợ
thế này, hình như ta cũng không chịu thiệt thòi cho lắm.
