Phu Nhân, Sao Nàng Lại Như Vậy - 23+24
Cập nhật lúc: 14/09/2026 08:04
23
Vừa hôm trước Nguyễn Kiều Kiều còn mang người cha vương gia của nàng ta ra dọa ta, thì ngay ngày hôm sau Hiện vương đã bị ngã ngựa.
Vị vương gia vốn được đồn đại là chẳng màng chính sự này lại bị Nhị hoàng t.ử điều tra ra tội buôn bán muối lậu, thậm chí còn cấu kết với man di vùng biên cảnh để làm ăn buôn ngựa. Không chỉ tự tổ chức tư quân, ông ta còn đúc sẵn rất nhiều v.ũ k.h.í rồi cất giấu cẩn thận ở ngoại thành kinh đô.
Đương kim Bệ hạ vốn dĩ đã là người tự phụ lại đa nghi.
Cho nên khi biết đứa đệ đệ mình tin tưởng bấy lâu nay lại lén lút làm ra những hành vi phản nghịch như thế, ngài giận dữ không chịu nổi, tức tới mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Các đại thần trong triều loạn cào cào thành một đoàn, đành phải để người có năng lực và thế lực nhất lúc bấy giờ là Nhị hoàng t.ử tạm thời đảm nhận việc giám quốc.
Nghe thấy tin tức này, ta buồn cười tới mức suýt thì ngất luôn trên giường.
Nói thật, Nguyễn Kiều Kiều đúng là cái đồ mồm quạ đen. Chân trước vừa so kè xem cha ai to hơn với ta, chân sau cha nàng ta đã sụp hố, kéo theo bản thân nàng ta cũng biến thành nữ nhi của tội thần.
"Hôm nay tâm trạng phu nhân tốt thật đấy."
Thấy ta vui vẻ, giọng nói của Trạch Ngọc cũng trở nên phơi phới theo.
Đang lúc hả hê dìm người khác xuống giếng, đột nhiên một cảm giác buồn nôn nhộn nhạo dâng lên trong lòng.
Ta vội lấy khăn che miệng lại, nôn khan một hồi lâu nhưng đến khi mở ra thì khăn tay lại chẳng có gì.
"Phu nhân sao thế?"
Ánh mắt y tràn ngập vẻ lo lắng xen lẫn nghi ngờ.
Ta bảo:
"Chẳng biết sao nữa, sáng ra đã thấy trong người không được khỏe."
Trạch Ngọc kéo cổ tay ta lại, đặt tay bắt mạch một lúc:
"Chỉ là Phu nhân tì vị hơi yếu một chút thôi."
Ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy phản ứng của ta, y lại trầm mặc một hồi lâu rồi đột nhiên cất tiếng hỏi:
"Nếu như phu nhân thật sự m.a.n.g t.h.a.i thì phải làm sao?"
Dường như y rất sợ hãi quyết định của ta, ngữ khí chẳng giữ được vẻ bình thản như mọi ngày.
Ta hơi ngẩn người, bắt gặp ánh mắt chan chứa lo âu của y bèn dịu dàng đáp:
"Còn làm sao được nữa? Đã có thì tự nhiên là sinh ra thôi."
"Phu nhân nguyện ý sao?" Đối với y, phu nhân giống như vầng trăng sáng trên cao. Y chẳng thể tin nổi vào tai mình: "Chỉ cần phu nhân nguyện ý, dù có phải c.h.ế.t thuộc hạ cũng cam lòng."
Đúng là cái đồ ngốc này, chẳng lẽ y nghĩ ta chỉ coi y như thứ công cụ dùng để giải khuây thôi sao?
Ta thở dài một tiếng:
"Trạch Ngọc, ta thở dài không phải vì sợ mang trong mình giọt m.á.u của ngươi mà chỉ e nếu lúc này thật sự có thai, đứa trẻ sinh ra sẽ chịu tiếng danh không chính ngôn không thuận."
Ta kiên nhẫn giải thích:
"Nhưng nếu đã thực sự có rồi, lẽ nào ta lại không cần nó chứ?"
"Đại ca ta trong quân đội rất có uy vọng." Ta giơ tay xoa nhẹ mặt y: "Võ nghệ của ngươi lại giỏi như vậy, ta tin ngươi nhất định có thể làm nên chuyện."
Nghe thấy thế, Trạch Ngọc vốn đang cúi gầm đầu không dám nhìn ta đột ngột ngẩng lên. Như thể nguyện ước đè nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được toại nguyện, đôi mắt y đỏ gầu:
"Phu nhân..."
24
Mùa đông năm đó, vị Hoàng đế cữu cữu của ta vẫn không qua khỏi. Còn chưa kịp bước sang năm mới, ngài đã trút hơi thở cuối cùng.
Biểu ca của ta, tức Nhị hoàng t.ử lên ngôi trở thành tân đế của Đại Ngụy.
Ngay ngày đầu tiên kế vị, hắn đã hạ lệnh tru di tam tộc Hiện vương để trả thù cho tiên đế.
Nguyễn Kiều Kiều, kẻ từng tự mình xưng khoang huyết thống trước mặt ta nghiễm nhiên trở thành cục than hồng bỏng tay mà Tề Túc chỉ muốn tống khứ đi cho xong.
Vì thế, Tề Túc năm lần bảy lượt mò tới tìm ta muốn nối lại tình xưa.
Hừ, hổ không phát uy lại tưởng lão nương đây là kẻ đi nhặt ve chai chắc!
Thế là ta dứt khoát đưa thư hòa ly cho Tề Túc.
Hắn trăm phương ngàn kế không chịu ký. Nhị hoàng t.ử thuận lợi kế vị khiến cho địa vị của toàn bộ phủ Trấn Quốc công đều nước lên thuyền lên, lúc này mà hòa ly với ta thì hắn chẳng còn chút hi vọng nào bấu víu vào đâu được nữa.
"Phu nhân, ta với Nguyễn di nương chẳng qua chỉ là chút nổi loạn thời tuổi trẻ..."
Hắn lảm nhảm giãi bày.
"Sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với phu nhân, tuyệt đối không phạm phải sai lầm như vậy nữa."
Hắn tiếp tục lải nhải.
Ta lại khác hẳn thường ngày, chỉ đáp lại hắn bằng sự lạnh nhạt đến vô tình.
Dù sao đại sự cũng đã thành, ta còn cần phải hạ mình đóng kịch với cả cái Tề phủ này làm gì nữa?
"Tề Túc." Ta cất lời: "Nếu ngươi không muốn êm đẹp chia tay, ta vẫn còn rất nhiều cách khác đấy."
"Ví dụ như, ta nhớ không nhầm thì vị Kiều Kiều của ngươi chính là nữ nhi Hiện vương..."
Ta chỉ nói đến đó rồi dừng.
Tề Túc dù trong lòng biết rõ sự thật, nhưng ngoài miệng vẫn khăng khăng không chịu thừa nhận:
"Đó chẳng qua là do nàng ta nói bậy nói bạ thôi, sao phu nhân có thể tin được cơ chứ?"
"Vậy thì cho người điều tra một chút là rõ ngay ấy mà."
Chỉ có điều điều tra ra rồi, Hiện vương bị tru tam tộc còn Tề gia các ngươi e là bị tru di cửu tộc đấy.
Hắn ngập ngừng nửa ngày, cuối cùng thốt ra một câu:
"Phu nhân thật sự tuyệt tình đến thế sao?"
Tốt lắm, ta trực tiếp ngả nón bái phục luôn, thế này mà hắn cũng dám bảo là ta tuyệt tình cơ đấy?
Vốn dĩ ta nhập gia tùy tục, nghe theo lời phụ mẫu chỉ định mà gả tới đây, chỉ mong sao có thể bình an vui vẻ sống hết một đời. Nếu như đợt này không vấp ngã một cú, bản thân ta suýt nữa đã biến thành đá kê chân cho nữ chính Mary Sue rồi.
Bản thân hắn ở bên ngoài không biết giữ nam đức thì chớ, đến cuối cùng lại còn đòi lấy cả mạng sống của gia đình ta.
Ta chẳng qua chỉ phản kháng lại cái số phận bất công này một chút, vậy mà hắn đã vội trách ta tuyệt tình.
Cái da mặt của ngươi chắc là lúc đi đ.á.n.h trận bị người ta nhặt mất rồi hay sao mà lại mặt dày vô xỉ đến mức này?
Ta liền dứt khoát đáp lại một câu đầy hờ hững:
"Ồ, thế rốt cuộc là có hòa ly hay không?"
…
