Phu Nhân, Sao Nàng Lại Như Vậy - 25 + Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 15/09/2026 00:00
25
Cuối cùng, dưới sự đồng cảm của toàn bộ kinh đô, ta cũng thành công hòa ly.
Trong mắt người ngoài, ta quả thực đã chịu đủ mọi uất ức. Nhẫn nại để Tề Túc mang một nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i về nhà, lại tận tụy lo liệu quán xuyến trong phủ, thế mà Tề Túc vẫn buông lời lạnh nhạt với ta. Nương ta vì thương nữ nhi nên mới không màng đến mối giao tình cũ mà kiên quyết đòi hòa ly bằng được.
Đúng vậy, nương ta đã cho người phao tin ra bên ngoài đúng như thế. Còn ta, mỗi khi tụ họp cùng đám quý nữ trong kinh thành cũng lau chút nước mắt lăn trên má lúc thích hợp, lại rủ rỉ khuyên nhủ các nàng sau này chọn phu quân phải tìm hiểu cho thật kỹ.
Thế nên người trong cả kinh thành đều xì xầm rằng Tề gia đúng là bẩn thỉu, chẳng ra cái thể thống gì. Mà Tề gia bị gán mác "chẳng ra thể thống gì" ấy lại chẳng hề dám bước ra phản bác dù chỉ một câu.
Ngay cả biểu ca vừa lên làm tân đế Đại Ngụy cũng vì chuyện này mà triệu ta vào cung, bảo rằng trước đây đã để ta phải chịu nhiều uất ức.
"Trẫm nghe đại ca ngươi nói, hình như ngươi rất vừa mắt tên hộ vệ kia thì phải?"
"Nếu thực sự thích, trẫm ban hôn cho hai người thì sao?"
Vị biểu ca này lớn hơn ta mười mấy tuổi, từ nhỏ đã rất mực chiều chuộng ta, bằng không ta cũng chẳng nhẫn nhịn vì huynh ấy suốt thời gian qua.
Ta mỉm cười dịu dàng:
"Chờ hắn bình an trở về, muội lại vào xin biểu ca ân điển này sau vậy."
Sau khi tân đế đăng cơ, ta đã bảo Trạch Ngọc theo đại ca vào quân doanh, đến nay tính ra cũng gần nửa năm rồi.
Hoàng đế biểu ca nghe vậy bèn cười nói:
"Cũng đúng, đợi hắn lập được công danh rồi mới xứng đôi với Tịnh Nhi chứ."
"hHn quả thực rất kiêu dũng thiện chiến." Huynh ấy nói tiếp: "Vì muốn tranh lấy công danh mà hắn đ.á.n.h cho đám man di vùng biên cảnh vừa nghe tới tên đã kinh hồn bạt vía."
Ta nghe xong bèn giơ tay che miệng cười khẽ. Quả nhiên là một tên ngốc, có điều, y là một tên ngốc vô cùng coi trọng ta.
[Ngoại truyện]
1
Phu nhân luôn cho rằng ta gặp nàng lần đầu tiên là ở phủ Trấn Quốc công, nhưng thực ra không phải.
Năm ấy lần đầu gặp phu nhân, ta mới bảy tuổi, cha nương đều đã qua đời, phải đi ăn xin khắp các con phố ở kinh đô.
Thế đạo gian nan, vào đêm hội hoa đăng năm đó, ta đói đến mức ruột gan cồn cào đành nằm co quắp bên cạnh con nghê đá chờ c.h.ế.t.
Chính phu nhân đã cứu ta còn đặt tên cho ta. Nàng bảo ta tuy nhỏ nhưng nét mặt khôi ngô, ôn nhuận như ngọc, phong thần trác việt nên đặt tên là Trạch Ngọc.
Sau đó nhị ca của nàng đưa ta đến chỗ nghĩa phụ để luyện võ. Kể từ khoảnh khắc ấy, trong đầu ta chỉ duy nhất một ý nghĩ là khi lớn lên, nhất định phải quay về bên cạnh phu nhân để làm hộ vệ cho nàng.
2
Năm mười chín tuổi, phu nhân xuất giá gả cho người ta. Dù trong lòng dâng lên chút chua xót khổ sở nhưng ta tự biết bản thân không xứng với nàng.
Một nữ t.ử như phu nhân, trên đời này chẳng có lấy mấy người. Còn kẻ sống như giòi bọ trong bóng tối như ta làm sao dám mong cầu.
Thế nên ngày hôm đó, lần đầu tiên ta cố ý đ.á.n.h thua người khác trong buổi luận võ để lại một vết thương ngay khóe mắt.
3
Sau khi trở thành hộ vệ của phu nhân, ta mới phát hiện ra một điều.
Phu nhân vốn dĩ rất cổ linh tinh quái. Bề ngoài nàng trông có vẻ đoan trang cẩn thận, nhưng thực chất lại vô cùng giỏi diễn kịch giống hệt một con cáo nhỏ ranh mãnh. Nàng còn rất thích chọc ghẹo làm ta khó xử rồi lại vờ như chẳng biết gì.
Nhưng thực ra ta lại cực kỳ thích một phu nhân như thế. Mỗi lần bị nàng trêu đùa, vành tai ta đều không chủ ý mà đỏ rực lên nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ lạnh lùng để đáp lời nàng.
4
Từ ngày dời đến biệt viện, phu nhân lại càng vặn óc nghĩ đủ trò để trêu chọc ta.
Ta từng nghĩ chắc vì trong lòng nàng oán giận Tề Túc nên mới dùng cách này để tìm kiếm chút an ủi.
Nhưng phu nhân đâu có biết, tình cảm ta dành cho nàng chưa bao giờ là thứ có thể kìm nén được.
Lúc ấy ta đã tự dặn lòng, chỉ cần có thể chạm vào nàng dù chỉ một lần, thì sau này khi phu nhân tỉnh táo lại mà muốn lấy mạng ta, ta cũng nguyện lòng không chút oán than.
Bởi vì trong lòng ta, nàng chưa bao giờ là phu nhân của Tề Túc.
5
Khi ấy ta thường hay nghĩ, bản thân chẳng qua chỉ là thứ công cụ giải khuây nhất thời của phu nhân mà thôi.
Mãi cho đến ngày tiên đế gặp chuyện, phu nhân mới chịu trải lòng với ta. Lúc đó ta mới bàng hoàng nhận ra, phu nhân đối với ta không phải là không có tình cảm, thậm chí nàng còn tính toán vạch ra tương lai cho ta nữa.
Ta nghe theo sự sắp xếp của phu nhân, theo đại ca của nàng gia nhập quân doanh. Trên chiến trường, ta liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c lập nên vô số chiến công.
Ngày hồi triều, tân đế hỏi ta có mong muốn điều gì.
Ta quỳ xuống tạ ơn, dõng dạc đáp lại:
"Ngoại trừ phu nhân ra, thần không còn mong ước nào khác."
-Hết-
