Phu Nhân Thừa Tướng - 4
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:01
Khoác cẩm bào, hắn giống một quý công t.ử.
Xắn tay áo trèo lên sửa buồm, hắn lại thành một thủy thủ thành thạo chẳng kém ai.
Sau khi mất trí nhớ, tính tình ta vẫn không dịu đi chút nào.
Có những đêm vừa tỉnh khỏi ác mộng, ta đã theo phản xạ rút đao.
Tạ Phùng Chu chưa từng cố áp sát.
Hắn chỉ đặt một ngọn đèn bên ngoài cửa để ta biết trong viện có người.
Hắn dạy ta xem hải đồ.
Ta giúp hắn sắp xếp lại đội hộ thuyền.
Hai người đều không truy hỏi đối phương về những chuyện người kia chưa muốn nói.
Một năm sau, chúng ta bái đường tại miếu Hải Thần.
Ngoài miệng, Tạ Phùng Chu bảo thành thân như vậy chỉ để sau này ta tiện đứng tên làm việc trong thương hành.
Thế nhưng đêm động phòng, hắn căng thẳng đến mức làm đổ nửa chén rượu giao bôi.
Ta cười hắn đến chén rượu cũng cầm không vững.
Hắn lập tức cúi xuống c.ắ.n nhẹ vành tai ta, nghiêm túc bảo có vài chuyện không thể chỉ nhìn tay có run hay không.
Đêm ấy, môi hắn lướt qua vết sẹo cũ trên vai ta.
Hắn không hỏi ai đã để lại nó.
Lúc m.a.n.g t.h.a.i Đoàn Đoàn, ta nghén đến mức chẳng ăn được gì.
Tạ Phùng Chu liền theo ta uống cháo trắng suốt ba tháng.
Hắn gầy đi thấy rõ, đến nỗi chưởng quầy mỗi lần gặp đều thở dài.
Đêm Đoàn Đoàn chào đời, tiếng khóc của Tạ Phùng Chu ngoài cửa còn vang hơn cả đứa trẻ.
Sang năm thứ hai, chúng ta có thêm một nữ nhi.
Bà đỡ đặt tiểu cô nương đỏ hồng, nhăn nhúm vào lòng ta.
Ta nhìn hồi lâu, thấy con bé chẳng khác nào một miếng bánh nếp mới hấp.
“Hay gọi là Bánh Nếp đi.”
Tạ Phùng Chu nhất quyết phản đối.
Hắn bảo sau này con gái lớn lên biết chuyện, nhất định sẽ hận ta cả đời.
Cuối cùng, chúng ta gọi nhũ danh của con bé là Đào Đào.
Đoàn Đoàn nằm bò bên giường nhìn muội muội.
Nó duỗi một ngón tay chọc vào má con bé.
Đào Đào lập tức cười toe, nước dãi dính đầy mu bàn tay ca ca.
Đoàn Đoàn ghét bỏ lau tay lên vạt áo phụ thân.
Nhưng vừa quay đầu, nó đã lén nhét khóa trường mệnh của mình vào trong tã lót của muội muội.
Những năm ấy, cả nhà theo thương thuyền đi qua rất nhiều nơi.
Tạ Phùng Chu lúc đàm phán với thương nhân ngoại quốc lúc nào cũng cười hòa nhã.
Nhưng gặp kẻ cố ý ép giá, hắn chỉ cần vài câu đã có thể khiến người ta tự viết lại phiếu hàng.
Có lần ta nói đội hộ thuyền nên tuyển thêm nữ t.ử biết bơi.
Hắn không hỏi lý do dài dòng, lập tức giao danh sách người và bạc cho ta, bảo ta tự chọn rồi tự huấn luyện.
Lần đầu tiên ta đoán sai hướng gió, hai thuyền hàng vì thế bị thiệt hại.
Tạ Phùng Chu chỉ bảo ta tính lại toàn bộ sổ sách.
Tính xong, hắn hỏi một câu duy nhất.
“Lần sau nàng định sửa thế nào?”
Nhờ vậy, những bản lĩnh vốn ngủ quên trong người ta dần trở lại.
Ta vẫn biết cưỡi ngựa.
Vẫn nhìn hiểu quân đồ.
Nhưng tờ hòa ly từng khiến ta rời kinh thì mãi chẳng nhớ nổi.
Cho đến ngày mẫu thân nhờ một bộ hạ cũ chuyển tới cho ta chiếc khuy cung đã gãy.
Đêm đó, trong mộng ta nghe thấy tiếng một đứa trẻ mắng mình là thô phụ.
Ta bật tỉnh, cả người lạnh toát, mồ hôi thấm ướt áo trong.
Tạ Phùng Chu ôm lấy ta.
Hắn chỉ nói, nếu không nhớ được thì đừng ép mình nhớ.
Còn nếu ta muốn về kinh, hắn sẽ đi cùng.
Ta không kể với hắn rằng gương mặt đứa trẻ trong mộng có đến ba phần giống Đoàn Đoàn.
Khi ấy ta sợ những chuyện đã bị quên kia một khi trở lại sẽ xé rách mái nhà đang có.
Trước ngày lên kinh, Tạ Phùng Chu phải tự mình áp tải một lô giống lương thực mới cập cảng.
Hắn đưa ta cùng hai đứa trẻ lên thuyền đi phía bắc trước.
Hai người hẹn một tháng sau sẽ gặp lại tại kinh thành.
Ngày chia tay, hắn đứng giữa bến đông người, từ xa nhấc cằm về phía ta.
“Hạ cô nương.”
“Nếu có kẻ bắt nạt nàng, cứ đ.á.n.h trước rồi nói.”
“Món nợ sau đó để ta tính.”
Đoàn Đoàn đứng cạnh lập tức học dáng phụ thân, chống hai tay vào eo.
Đào Đào thì khóc đòi cha.
Ta ôm con gái, nhìn bóng Tạ Phùng Chu dần bị những cánh buồm che khuất.
Chẳng hiểu sao, tim bỗng siết lại một cái.
Sau khi vào kinh, mẫu thân vừa nhìn thấy ta đã ôm c.h.ặ.t lấy người, khóc gần như suốt một đêm.
Từng mảnh ký ức cũ cũng từ đó lần lượt quay về.
Ta nhớ bức tường cao ngột ngạt của Bùi phủ.
Nhớ ánh mắt Bùi Nghiễn khi nhổ nước bọt vào người ta.
Và cũng nhớ rõ trước khi bị dòng nước nuốt mất, trong lòng ta từng nhẹ nhõm đến mức nào vì cuối cùng đã được tự do.
Nhưng Bùi gia không chịu để chuyện cũ nằm yên.
Lễ vật đem tới bị ta đóng cửa từ chối.
Sau đó, nữ quyến trong tộc họ lại lần lượt tới khuyên nhủ.
Thấy ta vẫn không đổi ý, họ bắt đầu tung tin rằng năm xưa ta chỉ bỏ nhà đi, chưa hề làm xong thủ tục hòa ly.
Ta đem bản phó khế năm ấy đi tra.
Không ngờ kho lưu hồ sơ từng cháy vào năm năm trước, giấy tờ liên quan đều được báo là đã mất.
Bùi Tri Hành tính chắc trong tay ta chẳng còn bằng chứng.
Bởi thế hắn mới dám ngang nhiên gọi ta quay về.
Mẫu thân vì chuyện này lo đến mất ngủ.
Bà hỏi Tạ Phùng Chu có để tâm chuyện quá khứ của ta hay không.
Ta đáp rất thật.
“Hắn chỉ để tâm việc con bị người ta bắt nạt mà không đ.á.n.h trả trước thôi.”
Tối hôm ấy, toàn bộ lễ vật Bùi phủ gửi tới đều bị ta sai người mang ra xếp kín đầu ngõ.
Ta mời hàng xóm mỗi nhà tới lấy một món.
Quản sự Bùi phủ nghe tin vội chạy đến cản.
