Phu Nhân Thừa Tướng - 3
Cập nhật lúc: 22/08/2026 18:01
Thân cung dùng gỗ du già phụ thân để lại.
Ta mài suốt nửa tháng mới hoàn thành.
Bùi Nghiễn nhận lấy, nhìn chưa đến một khắc đã ném xuống đất.
“Biểu di tặng con chim máy từ Tây Vực.”
“Ai còn cần khúc gỗ rách này?”
Nó giẫm gãy cây cung ngay dưới chân.
Dây cung bật ngược lên, quất một đường rớm m.á.u trên mu bàn tay ta.
Liễu Như Ý vội vàng kéo nó lại, ngoài miệng trách mắng, nhưng nơi đáy mắt lại giấu không kín ý cười.
Bùi Tri Hành nhìn cây cung gãy, chẳng hỏi tay ta có đau hay không.
Hắn chỉ bảo ta đừng làm ầm ĩ trong sinh thần của đứa trẻ.
Ta ngồi xuống, lặng lẽ nhặt hai đoạn gỗ vỡ.
Bùi Nghiễn đã ôm con chim máy chạy tới trước mặt phụ thân, kéo hắn ra vườn chơi.
Ba người họ đi cạnh nhau ở phía trước.
Nhìn từ sau lưng, quả thực giống một bức họa gia đình đủ đầy.
Về phòng, ta đốt cây cung.
Cũng trong đêm ấy, ta lần đầu tiên viết thư hòa ly.
Bùi Tri Hành xé nát ngay trước mặt ta.
Hắn hỏi, rời Bùi gia rồi ta còn có thể đi đâu.
Binh quyền Hạ gia đã giao lại từ lâu.
Phụ thân cũng đã mất.
Những phu nhân danh môn trong kinh thành sẽ chẳng chấp nhận một nữ nhân hòa ly như ta bước vào vòng giao du của họ.
Hắn nói những lời ấy vô cùng bình thản.
Giống như chỉ đang giúp ta tính một món sổ không thể rõ ràng hơn.
“Tri Ý, đừng làm loạn nữa.”
“Nàng chỉ còn ta và Nghiễn nhi.”
Ta nhìn hắn rất lâu.
Hóa ra suốt những năm ấy, chính ta cũng từng dùng câu này để nhốt mình lại.
Không bao lâu sau, bộ hạ cũ ở biên quan gửi thư tới.
Thương lộ phía nam đang thiếu người đủ bản lĩnh áp tải thuyền hàng, họ hỏi ta có muốn thử hay không.
Ta giấu lá thư vào trong vỏ đao.
Từ đó bắt đầu âm thầm bán bớt của hồi môn.
Dũng khí của ta không phải bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống.
Ta chỉ rốt cuộc chịu thừa nhận rằng nếu cứ ở lại Bùi phủ thêm một ngày, Bùi Nghiễn sẽ càng tin rằng nó có thể sỉ nhục mẫu thân mà chẳng cần trả bất cứ giá nào.
Ngày làm thủ tục hòa ly, Liễu Như Ý đang ngồi ngay chủ vị trước mặt các tộc lão Bùi gia.
Nàng ta thản nhiên nói ta đã lâu không quản chuyện trong phủ, sổ sách và chìa khóa kho vẫn nên để nàng ta cầm mới thỏa đáng.
Ta rút đao c.h.é.m phập xuống, c.h.ặ.t gãy một góc bàn.
Lưỡi đao dừng sát bên cổ nàng ta.
“Trong nhà còn chính thê mà đã để người ngoài cầm quyền quản gia.”
“Quy củ Bùi gia các người hóa ra chỉ dùng để quản chính thất, không dùng để quản kẻ cướp chỗ.”
Cả phòng hoảng hốt lùi về phía sau.
Bùi Tri Hành lại lập tức bước lên chắn trước mặt Liễu Như Ý, mắng ta điên loạn.
Ta chỉ đẩy lưỡi đao sát thêm nửa tấc.
Một lọn tóc bên thái dương Liễu Như Ý rơi xuống cuốn sổ trước mặt.
Nàng ta cuối cùng cũng không còn dám rơi nước mắt.
Bên ngoài cửa, những bộ hạ cũ từng cùng phụ thân ta vào sinh ra t.ử đều đang chờ.
Người làm chứng của quan phủ cũng đã được mời đến.
Đám tộc lão Bùi gia thấy tình thế đổi khác, kẻ khôn ngoan nhất lập tức chuyển giọng, nói phu thê đã thật sự bất hòa thì hòa ly cũng coi như giữ được thể diện đôi bên.
Bùi Tri Hành nhìn tay ta cầm đao, lạnh lùng bật ra một câu.
“Thế này mới giống nàng.”
Hắn nói ta giả vờ làm hiền thê nhiều năm, cuối cùng cũng chịu lộ bản tính thật.
Ta bật cười.
“Nếu ta sớm sống đúng bản tính của mình, ngày Liễu Như Ý bước vào phủ đã bị ta ném ra ngoài rồi.”
Đúng lúc ấy, Bùi Nghiễn từ thư phòng chạy tới.
Thấy Liễu Như Ý bị dọa, nó nhấc chân đá thẳng vào chân ta.
Nó mắng ta là độc phụ, là hãn phụ, bảo loại nữ nhân như ta chỉ xứng trở lại biên quan làm bạn với người c.h.ế.t.
Ta túm lấy cổ áo nó.
Trước mặt ta là đứa trẻ ta m.a.n.g t.h.a.i đủ mười tháng, cũng là đứa trẻ ta từng ôm suốt đêm khi nó sốt đến mê man.
“Dám mắng thêm nửa chữ, ta cắt lưỡi ngươi trước.”
Mặt Bùi Nghiễn trắng bệch vì sợ.
Nhưng nó vẫn trốn sau lưng phụ thân, cứng đầu nói mình không cần ta nữa.
Ta hỏi nó lần cuối cùng.
“Có muốn đi cùng ta không?”
Nó ôm c.h.ặ.t lấy Bùi Tri Hành, rồi nhổ thẳng một bãi nước bọt về phía ta.
“Người chỉ là một thô phụ thích ra oai.”
“Con thà để biểu di làm nương còn hơn.”
Gió lướt qua, chút ẩm ướt trên mặt ta lạnh ngắt.
Trái lại, lòng ta lại yên tĩnh đến lạ.
Từ giây phút ấy, một đao cắt đứt.
Ta ấn dấu tay lên khế hòa ly.
Điền trang, đồ trong kho, trang sức, từng món từng món đều được tính rõ.
Thứ nào thuộc Bùi gia, ta để lại.
Thứ nào thuộc Hạ gia, ta mang đi.
Bùi Tri Hành còn định giữ thanh đao cũ của ta.
Quan sai đứng bên cạnh phải nhắc hắn rằng đó là vật quân công tiên đế ban cho Hạ gia.
Ta nhận lại đao, quay lưng rời đi, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.
Đêm hôm ấy, ta lên một chiếc thương thuyền xuôi về phương nam.
Thuyền đi đến cửa hẻm núi thì gặp bão lớn.
Cột buồm gãy giữa gió dữ, thân thuyền nghiêng ngả, còn ta bị một con sóng quật thẳng xuống sông.
Khi mở mắt lần nữa, rất nhiều ký ức trong đầu đã biến mất.
Ta không nhớ kinh thành.
Không nhớ Bùi phủ.
Chỉ còn biết mình mang họ Hạ.
Sáu năm sau, khi trở lại nơi này, bên tay ta đã có Đoàn Đoàn, trong lòng còn ôm Đào Đào.
Những năm lưu lạc phía nam, ta từng làm hộ vệ cho thương thuyền, từng cùng người của thương đội chống cướp, cũng từng dạy những nữ t.ử sống trên hải đảo dùng đoản đao tự bảo vệ mình.
Người vớt ta từ dưới nước lên năm ấy tên Tạ Phùng Chu.
Lần đầu ta tỉnh lại nhìn thấy hắn, việc đầu tiên là rút đao kề lên cổ hắn.
Hắn chẳng những không nổi giận, còn cười hỏi ta có đói bụng hay không.
Tạ Phùng Chu là thiếu đông gia của một nhà hải thương.
Hắn có khuôn mặt tuấn tú, đường mày sắc, lúc cười lại chẳng mang chút kiêu căng của công t.ử nhà giàu.
Vai lưng hắn rộng.
Quanh năm lênh đênh ngoài biển khiến làn da ngả màu mật.
