Phu Nhân, Vạn Vạn Không Thể - Chương 13: Quý Nhân Thiên Hạ (3) - Ngồi Ngắm Sao Ngưu Lang Chức Nữ
Cập nhật lúc: 17/09/2026 01:03
Gió thu thổi thốc từ bên ngoài tường viện vào, cuốn theo hương thơm ngào ngạt của lúa chín ngoài đồng, làm hai ngọn đèn l.ồ.ng đỏ treo dưới hiên khẽ đung đưa. Trương Hành ngồi trên bậc thềm đá dưới mái hiên, ngửa đầu ngắm những vì sao trên trời.
Đêm nay dải Ngân Hà hiện ra rõ mồn một. Ngưu Lang Chức Nữ cách nhau một dòng sông tương tư, xung quanh rải rác những vì tinh tú vô danh, lúc tỏ lúc mờ.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, Trần Bình đến ngồi xuống bên cạnh nàng, trên tay cầm theo một chiếc áo khoác, thuận tay choàng lên vai nàng: “Vào thu rồi, đêm lạnh, ngồi trên thềm đá thế này không khéo lại cảm lạnh.”
Trương Hành không cự tuyệt, khép c.h.ặ.t vạt áo, tiếp tục ngửa đầu ngắm sao.
Trần Bình cũng không hỏi dồn, cứ lặng lẽ ngồi bên cạnh, men theo ánh nhìn của nàng hướng lên bầu trời.
Ngắm nửa ngày, ngoài mặt trăng và vài ngôi sao sáng rực ra thì chẳng nhìn ra huyền cơ gì, chàng đành ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn nàng.
"Khách khứa đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?"
"Xong cả rồi. Gia đình Trương Nhĩ và Trần Dư ở sương phòng hậu viện, Lưu Quý ở phòng khách tiền viện. Gã này cũng chẳng biết khách sáo là gì, vừa vào cửa đã hỏi sáng mai ăn gì. Trương Lương và Ngụy Vô Tri đêm nay nghỉ lại phủ của nhạc phụ, nhạc phụ về rồi, trong phủ vẫn còn những khách khứa khác, ngài ấy bảo để họ ở lại chơi thêm vài ngày, đợi Thủy Hoàng đế đi khỏi rồi hẵng tính."
Trương Hành ừ một tiếng, không nói thêm gì.
Trần Bình nhích lại gần, vai kề vai: “Nương t.ử, có phải nàng đang phiền muộn chuyện gì không?”
Gió thu lại nổi lên, thổi rơi vài chiếc lá vàng úa của cây hòe già trong sân, lá xoay vòng vòng rồi rụng xuống trước bậc thềm đá.
"Trần Bình," Giọng nàng rất khẽ, “Chàng nói xem, có phải mệnh ta không được cát lợi chuyện thành thân không?”
Trần Bình khẽ sững người.
Trương Hành gác cằm lên đầu gối, hai tay ôm lấy bắp chân, dáng vẻ thu mình lại hệt như một đứa trẻ.
"Trước mỗi lần thành thân, ngày tháng trôi qua đều rất bình lặng. Ngắm hoa, cho cá ăn, xem sổ sách, cãi vã với cha vài câu, học thêu thùa với nương, thỉnh thoảng ra ngoài dạo cửa hàng, lúc về uống một bát canh mộc nhĩ tuyết liên do A Ngẫu hầm. Cuộc sống cứ thế êm đềm, chẳng có chuyện quái gở nào xảy ra."
Nàng ngừng một lát, giọng chùng xuống: “Nhưng cứ hễ thành thân là chuyện rắc rối lại ập đến, hôm nay là lần thứ sáu rồi.”
Nàng quay đầu, nhìn thẳng vào Trần Bình: “Năm lần trước, cứ thành thân xong là có người c.h.ế.t. Lần này thì hay rồi, chưa kịp có người c.h.ế.t thì cha ta đã đi chứa chấp hai tội phạm truy nã. Ta cứ có cảm giác, hay là do mạng ta không tốt, liên lụy đến tất cả mọi người.”
Trần Bình nghe xong, nửa muốn bật cười, nửa xót xa, nửa lại thấy hoang đường, cuối cùng chỉ đọng lại cảm giác cô nương này sao mà đáng yêu đến lạ lùng.
Chàng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Trương Hành lập tức trừng mắt nhìn chàng, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o.
Trần Bình vội thu lại nụ cười, ngồi thẳng lưng nghiêm túc, hắng giọng: “Nương t.ử à, những rắc rối này đâu phải do nàng rước về. Trương Nhĩ là ân nhân của cha nàng, Lưu Quý là tự vác xác tới cửa. Nếu nói là liên lụy, thì đó là do cha nàng trọng tình nghĩa nên mới kéo theo cả nhà chúng ta, tính kiểu gì cũng đâu thể đổ lỗi lên đầu nàng được.”
Trương Hành hé miệng định nói gì đó nhưng bị chàng cướp lời.
"Nương t.ử, số mệnh của năm vị cựu phu quân trước, đó là số mệnh của chính họ, chẳng liên quan gì đến nàng cả. Tướng mạo của nàng là tướng trời sinh phú quý, chỉ là đường đi ban đầu hơi gập ghềnh trắc trở chút thôi."
Trương Hành chăm chú nhìn chàng hồi lâu. Trần Bình quả thực là người đẹp trai nhất trong số các đời chồng của nàng, và hẳn cũng là người đẹp nhất mà nàng từng gặp từ nhỏ đến lớn. Đứng giữa đám đông, những người xung quanh đều tự động mờ nhạt làm nền cho chàng. “Chàng thực sự biết xem tướng sao?”
"Biết chút ít."
"Vậy chàng đã từng tự xem cho mình chưa?"
"Rồi."
"Tướng gì?"
Trần Bình không chút chần chừ: “Tướng đại phú đại quý, toàn dựa vào nương t.ử cất nhắc chiếu cố. Quả nhiên rất chuẩn, là tướng bẩm sinh 'cơm mềm ăn cứng' (ăn bám vợ).”
Trương Hành bị chàng chọc cho suýt thì bật cười, vội quay mặt đi cố nhịn. Trong lòng Trần Bình chợt nhẹ bẫng, rèn sắt khi còn nóng, lại sán lại gần thêm chút nữa.
"Nương t.ử, nếu nàng không muốn Thủy Hoàng đế đi ngang qua Dương Vũ, ta hoàn toàn có cách khiến ông ta phải đi đường vòng."
Trương Hành quay đầu, nhìn chàng từ trên xuống dưới một lượt: “Bớt nói khoác đi. Một thư sinh nghèo kiết xác hai bàn tay trắng như chàng thì làm được gì?”
Trần Bình khẽ cười, chậm rãi nói: “Thủy Hoàng đế rất mê tín chuyện quỷ thần. Những năm gần đây không ngừng cầu tiên vấn t.h.u.ố.c, phái Từ Phúc dẫn theo ba ngàn đồng nam đồng nữ ra biển tìm núi tiên Bồng Lai, lại còn lên đỉnh Thái Sơn làm lễ Phong Thiện tế cáo thiên địa, có thể nói là thâm tín không nghi ngờ. Muốn ông ta đi đường vòng, bảo khó thì cũng khó, nhưng bảo dễ thì lại rất dễ.”
Trương Hành khẽ chau mày.
"Dùng sấm ngôn của thiên địa, khắc chữ lên ngọc thạch, ông ta nhất định sẽ sinh lòng kiêng dè. Tới lúc đó, đừng nói là đi đường vòng, đóng quân tại chỗ trai giới tắm gội ba ngày cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra."
Biểu cảm của Trương Hành từ không tin chuyển sang khiếp sợ, từ khiếp sợ chuyển sang cảnh giác, cuối cùng nàng đưa tay túm c.h.ặ.t lấy cổ tay chàng: “Chàng không được phép gây chuyện.”
"Ta chỉ lấy ví dụ thôi mà..."
"Lấy ví dụ cũng không được." Trương Hành buông tay chàng ra, nghiêm túc lườm chàng, “Ngày kia Thủy Hoàng đế đi ngang qua, cứ để ông ta đi ngang qua là xong chuyện. Đi khỏi huyện Dương Vũ thì trạm kiểm soát sẽ lỏng dần, mấy vị thúc thúc Trương Nhĩ có thể về nhà, Lưu Quý cũng có thể tiếp tục đi đưa công văn. Chàng bớt rước việc vào người đi, cũng bớt gây phiền phức cho ta nữa.”
Sao cái gan của tên này lại lớn đến thế cơ chứ!
Trần Bình ngoan ngoãn gật đầu: “Một người lương thiện như ta, tuyệt đối sẽ không gây chuyện đâu.”
Trương Hành lúc này mới dời mắt đi, một lần nữa ngước lên nhìn bầu trời đêm. Gió lại nổi lên, thổi tung một góc chiếc áo choàng đang khoác trên vai nàng. Trần Bình vươn tay, cẩn thận kéo gọn lại giúp nàng.
"Trần Bình."
"Hửm?"
"Chàng nói Thủy Hoàng đế mê tín quỷ thần," Giọng nàng bỗng trở nên vô cùng vi diệu, “Vậy ông ta có bao giờ nghĩ, nếu trên đời này thực sự có quỷ thần, ông ta đã g.i.ế.c bao nhiêu người như thế, liệu những oan hồn đó có tìm ông ta đòi mạng không?”
Trần Bình sững sờ mất một nhịp, ngay sau đó liền bật cười: “Nương t.ử à, thích khách của Lục quốc mà có được mức độ giác ngộ như nàng, thì đâu cần ngày ngày phải vắt óc nghĩ cách ám sát Thủy Hoàng làm gì cho mệt. Bọn họ cứ trực tiếp đi tìm thuật sĩ lập đàn, chiêu hồn tất cả oan khuất của Lục quốc về, thế có phải vừa đỡ tốn thời gian vừa đỡ tốn sức không.”
Trương Hành cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Trần Bình nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng, đưa tay ôm lấy bờ vai, kéo nàng xích lại gần mình. Nàng không hề cự tuyệt, nương theo đà đó tựa đầu vào vai chàng. Hai người sóng vai ngồi trên bậc thềm đá dưới hiên nhà, trên đỉnh đầu là bầu trời đêm rợp bóng tinh tú.
…
Sáng sớm hôm sau, khi Trần Bình mở mắt ra, phát hiện cánh tay phải của mình lại bị Trương Hành đè lên. Lần này thì may mà không bị tê. Trương Hành cuộn tròn người nằm cạnh chàng, trán vùi vào hõm vai, một chân còn vắt vẻo gác lên bắp chân chàng, ngủ say sưa không chút phòng bị.
Trần Bình dán mắt lên đỉnh màn trướng một chốc, rồi cẩn thận từng li từng tí nhích người ra ngoài nửa thốn. Trương Hành lập tức cau mày, lầm bầm một tiếng gì đó không rõ trong họng, rồi túm chàng lôi tuột trở lại.
"...Nương t.ử, trời sáng rồi."
"Ừm."
Trương Hành hé mở một con mắt, lại nhắm vào. Hai nhịp thở sau mới chậm chạp lề mề ngồi dậy. Mái tóc ngủ cọ quậy nên rối tung rối mù, nửa bên mặt còn in hằn nếp nhăn của gối.
Nàng lơ mơ ngái ngủ ngồi nán lại trên sập. Trần Bình không nhịn được nhìn thêm vài lần, liền bị nàng phát hiện.
"Nhìn cái gì?"
"Nhìn nàng đẹp."
Trương Hành vớ lấy cái chăn ụp thẳng lên mặt chàng.
Hai người rửa mặt thay y phục. Khi đẩy cửa phòng bước ra, cảnh tượng trong sân đã náo nhiệt hơn hôm qua vài phần.
Ống khói nhà bếp đang phả ra những luồng khói xanh lượn lờ. Thê t.ử của Trương Nhĩ là Vương thị đang bưng một chồng bát gốm thô bước ra chiếc bàn đá giữa sân. Thê t.ử của Trần Dư là Lý thị theo ngay phía sau, bưng một âu cháo kê bốc khói nghi ngút.
Trên bàn đá đã bày sẵn vài món thức ăn.
"Trương cô nương, Trần lang quân dậy rồi à?" Vương thị ngẩng lên thấy họ bèn tươi cười chào hỏi, “Mau lại ăn sáng đi, kẻo nguội.”
Lý thị đặt âu cháo xuống, tiện tay lau vào vạt tạp dề, có chút ngại ngùng nói: “Thức ăn dân dã chốn hương thôn, không thể so với đồ ăn tinh tế trong phủ, mong hai vị đừng chê.”
Trương Hành bước tới liếc nhìn một cái. Thức ăn không ít, lại còn đủ cả sắc - hương - vị. Nàng ngẩng lên, vô cùng chân thành cất lời: “Hai vị thẩm thẩm khiêm tốn quá rồi, mâm cơm này làm rất cầu kỳ đấy chứ.”
Vương thị được khen thì cười tít mắt, liên tục xua tay nói "Đâu có, đâu có".
Trần Bình vừa ngồi xuống bàn đá, chợt nghe một tràng tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy từ phía hậu viện tới. Trương Ngao chạy đi đầu, thằng nhóc tám tuổi chân cẳng nhanh nhẹn lao v.út tới. Con gái của Trần Dư bám đuôi phía sau, cô bé trạc năm sáu tuổi, trên đầu buộc hai chỏm tóc b.úi nhỏ xíu lắc lư, chạy chậm hơn nửa nhịp, thở hồng hộc bám sát bên cạnh Trương Ngao.
"Cô cô!"
Trương Ngao ngẩng cái khuôn mặt tròn vo lên gọi Trương Hành, chất giọng vừa trong trẻo vừa vang dội.
Trương Hành cúi đầu, nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của Trương Ngao, vươn tay véo nhẹ một cái vào má thằng bé: “Chạy gấp thế làm gì? Có cọp đuổi đằng sau à?”
Trương Ngao bị véo cho nhe răng trợn mắt, miệng lúng b.úng đáp: “Không có cọp đuổi, có đồ ăn ngon ạ!”
Cô bé A Vân nhà Trần Dư nhút nhát đứng nép sang một bên, tay vò vò vạt áo, ánh mắt hau háu nhìn. Trương Hành để ý thấy ánh mắt của cô bé, liền buông má Trương Ngao ra, vẫy vẫy tay gọi.
Cô bé ngập ngừng một lát, rồi bẽn lẽn nhích tới hai bước.
Trương Hành cúi người, cũng đưa tay véo má cô bé, nhưng nhẹ tay hơn lúc nặn má Trương Ngao nhiều: “Cháu tên là gì?”
"...A Vân ạ."
"Trần Vân, tên hay lắm." Trương Hành kéo cô bé đến ngồi cạnh mình, gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát cô bé, “Ăn nhiều một chút mới mau cao lớn.”
A Vân ôm cái bát, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Trương Hành, lí nhí đáp "Đa tạ cô cô", rồi ngoan ngoãn cúi đầu cắm cúi ăn. Trương Ngao đứng bên cạnh sốt ruột, giơ tịt cái bát lên cao: “Cô cô! Cháu cũng muốn!”
Vương thị lườm thằng bé một cái: “Cháu không có tay à?”
"Cô cô gắp ăn mới thơm!"
Trương Hành bật cười, cũng gắp cho thằng bé một đũa. Trương Ngao thỏa mãn bưng bát và hì hục, hai bên má phồng to như con sóc chuột.
Vương thị cười cười, thở dài: “Cái thằng A Ngao này, đi theo bọn ta phải chịu khổ. Ngày thường không phải bị nhốt trong phòng cấm không cho lên tiếng, thì cũng là nửa đêm canh ba hộc tốc chạy trốn. Hiếm lắm mới được đến chỗ náo nhiệt thế này.”
Câu nói này thì nửa thật nửa giả rồi. Nếu họ thực sự liên tục tháo chạy, thì đã sớm ra khỏi địa giới nước Ngụy từ lâu. Trương Nhĩ đến cái tên còn chẳng buồn đổi, rõ ràng là sống rất nghênh ngang phô trương. Chẳng qua là vì Thủy Hoàng đế đi ngang qua, chắc chắn sẽ có tướng quân đem quân đi tuần tra dò xét trước, họ mới phải dời ổ tìm chỗ lánh nạn.
Không thể để lộ thế lực của chính mình được.
Lý thị lau tay vào tạp dề, cũng tiếp lời: “Đúng vậy đó, cái con bé A Vân nhà ta trước nay nhát gan, thấy người lạ là cứ trốn biệt ra sau lưng. Hôm nay lại chịu gần gũi với cô nương đến vậy.”
Trương Hành cúi đầu nhìn A Vân đang chuyên tâm gặm cái bánh hấp, vươn tay buộc lại chỏm tóc đang xiêu vẹo cho cô bé: “Trẻ con thân thiết với ai, đó cũng là cái duyên.”
Đúng lúc này, Lưu Quý từ phòng khách lảo đảo bước ra.
Hắn ngáp một cái thật dài, tóc tai buộc qua loa, vạt áo còn phanh hờ, cả người toát ra một vẻ uể oải tản mạn. Hắn lết tới trước bàn đá, ánh mắt quét qua một vòng mâm cơm, hai mắt sáng rực lên. Không nói không rằng, hắn lách luôn vào một chỗ ngồi, vươn tay định thó cái bánh hấp.
Vương thị tay nhanh mắt lẹ, gõ cái "chát" đôi đũa lên lưng bàn tay hắn: “Đi rửa tay ngay!”
Lưu Quý rụt tay lại, cười ngượng ngùng chuồn ra bên giếng xách thùng nước, ào ào tát nước rửa mặt súc miệng, lúc này mới quay lại ngồi xuống. Hắn vớ lấy cái bánh hấp c.ắ.n một miếng to, nhai trệu trạo vài cái: “Tẩu t.ử, tay nghề của tẩu tuyệt quá! Ngon hơn cả bánh hấp ở quán ăn trong huyện Bái!”
Vương thị được khen liền bật cười: “Cái miệng của đệ, đồ c.h.ế.t cũng nói thành sống được.”
"Đệ nói thật đấy chứ!" Lưu Quý lại c.ắ.n thêm một miếng, miệng nhai nhồm nhoàm, “Năm xưa đi theo đại ca lăn lộn, thứ đệ ngày nhớ đêm mong nhất chính là tay nghề nấu nướng của tẩu t.ử đấy.”
"Năm xưa đệ cũng có ăn ít đi chút nào đâu." Vương thị lắc đầu cười, gắp thêm thức ăn vào bát cho hắn.
