Phu Thê Hoàn Khố - Chương 134
Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:10
Cơ Dã và Lý thái giám vội vàng đến cũng vội vàng đi.
Lâu Hoài Tỷ hăm hở xoa tay thúc giục Vệ Phồn đi tìm mua trâm Lưu Tiên đồng thời thu mua xác côn trùng một cách rầm rộ.
Vệ Phồn kéo theo Vệ Nhứ, hai tỷ muội điểm người đi các thôn xóm để thu mua nhưng nhân lực không đủ, đến cả các bà t.ử trong nhà cũng được phái đi.
Chỉ có điều mọi việc khởi đầu không mấy suôn sẻ chủ yếu là do bất đồng ngôn ngữ.
Ở gần thành Tê Châu thì còn đỡ, đoán già đoán non cũng hiểu được đại khái nhưng đi xa hơn một chút thì đúng là nước đổ đầu vịt.
Các bà t.ử lòng đầy chí khí,ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi vào thôn, “xoạt” một tiếng đã bị vây kín như nêm cối.
Những thôn xóm này cả năm cũng chẳng thấy một người lạ mặt, đột nhiên có một bà t.ử ăn mặc tươm tất nói giọng nơi khác đến, lập tức í ới gọi nhau ra xem của lạ.
Ngươi nói ta nghe không hiểu, ta nói ngươi cũng chẳng hiểu, mọi người xì xào bàn tán nửa ngày trời đều cho rằng đối phương đang nói tiếng chim.
Mãi đến lúc khoa chân múa tay vẫn mơ hồ như sương mù, tưởng đã hiểu mà hóa ra lại hiểu nhầm hoặc là chẳng hiểu gì cả. Mọi người tụ lại một chỗ chẳng ai thuyết phục được ai, bà t.ử bị vây giữa vòng người mà mồ hôi vã ra như tắm, thật bất lực.
Giả tiên sinh chạy theo mấy thôn mạng già cũng sắp đi tong nửa cái.
Vệ Phồn thấy không đành lòng, lão tuổi đã cao không nên để lão phải bôn ba xuôi ngược nữa.
Vệ Nhứ bèn nghĩ ra một kế:
“Hay là chúng ta treo cáo thị trong thành, chiêu mộ những thư sinh biết tiếng phổ thông và thông thạo một hai thứ tiếng địa phương.”
Vệ Phồn nghe thấy có lý, dù sao nàng cũng không thiếu tiền lại nói thêm:
“Đại tỷ, người ta nói nhập gia tùy tục hay là chúng ta cũng học một chút tiếng Tê Châu đi.”
Lâu Hoài Tỷ vênh cằm lên hất mí mắt nhìn người, vẻ cao ngạo nói:
“Bắt chúng ta phải theo họ ư? Phải để họ học tiếng quan thoại chứ.”
Vệ Phồn nói:
“Chỉ sợ họ không chịu học.”
Lâu Hoài Tỷ nói:
“Cứ lấy một khoảng sân trống ở con phố ngoài phủ nha mà làm học quán, chiêu mộ mấy thư sinh đến làm thầy lương tháng ba lạng bạc. Học trò nào muốn đến học thì không thu học phí, còn bao cả cơm nước. Ai học có chút thành tựu có thể nói được chuyện nhà bằng tiếng phổ thông thì sẽ được trả công theo ngày mỗi ngày ba mươi văn.”
Vệ Nhứ hai mắt sáng lên cười nói:
“Đây là chuyện tốt, miễn cưỡng cũng coi như là khai sáng dân trí.”
Vệ Phồn tâng bốc:
“Phu quân nghĩ thật chu đáo.”
Lâu Hoài Tỷ vốn chỉ muốn tìm người làm, lại không hề ngượng ngùng mà nhận lấy lời khen.
Học quán kiểu này cần tiên sinh dạy học nhưng không yêu cầu học vấn cao siêu, dù không biết làm một câu thơ vè cũng chẳng sao, chỉ cần biết chữ tiếng địa phương cũng không cần phải hoàn hảo, miễn sao có thể giao tiếp không sai sót là được.
Cáo thị vừa dán lên lập tức có rất nhiều thư sinh học trò dở dang đến ứng tuyển.
Những người này thi cử thì quá sức chỉ lãng phí tiền bạc, đi dạy học ở tư thục thì lại làm hỏng học trò người ta, ngày thường chỉ có thể sống qua ngày bằng việc viết thư thuê, bữa đói bữa no mặt mày xanh xao.Nay làm tiên sinh dởm ở cái học quán nửa vời này mà mỗi tháng được ba lạng bạc chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống. Mười mấy thư sinh tranh nhau đến mức quên cả giữ kẽ, suýt nữa thì đ.á.n.h nhau.
Du T.ử Ly còn cao hứng viết tặng Lâu Hoài Tỷ một tấm biển đề “Học quán nửa vời”.
Lâu Hoài Tỷ cũng chẳng bận tâm đến sự giễu cợt trong đó, cho người khắc biển treo lên trên cửa còn gọi cả đội múa lân đến gõ chiêng trống inh ỏi một hồi.
Con phố ngoài phủ nha kể từ khi bị Lâu Hoài Tỷ mua lại ngày đêm đều có người tuần tra. Dân Tê Châu tò mò muốn c.h.ế.t nhưng ngại lính tuần tra quá hung dữ nên không dám đến gần. Lần này nhân dịp học quán nửa vời khai trương đây là lần đầu tiên con phố ngoài phủ nha cho phép dân Tê Châu tự do ra vào.
Quả thực là một con phố mà ngăn cách hai thế giới.
Phố dài của Tê Châu nhà cửa lụp xụp, đường đất lầy lội, cống rãnh hôi thối, rau úa cá khô vứt bừa bãi.
Nhìn sang con phố ngoài phủ nha thì tường trắng ngói đen, tuy cũng là đường đất nhưng được đầm nén chắc chắn phẳng lì, cống rãnh ven đường vừa rộng vừa sâu còn trồng cả cây cỏ.
Không so sánh thì không có ghen tị. Nhìn thấy sự khác biệt một trời một vực giữa hai con phố, không ít người dân Tê Châu sững sờ rồi sinh lòng oán hận.
Giả tiên sinh thấy tình hình không ổn nên đặc biệt tìm Ngưu thúc, dặn dò con phố ngoài phủ nha cần thêm người tuần tra ngày đêm để phòng kẻ xấu trộm cắp.
Quả nhiên màn đêm vừa buông xuống đã có kẻ gian dùng dây thừng trèo lên mái nhà, định trộm cướp phóng hỏa.
Ngưu thúc đã sớm đề phòng, bắt được hết rồi tống vào đại lao Tê Châu.
Lâu Hoài Tỷ ra tay tàn nhẫn sai lính đi khắp các con phố lớn ở Tê Châu gõ chiêng rao tội, rồi lôi mấy tên trộm ra đường lớn trước mặt bàn dân thiên hạ ấn xuống ghế hình mà đ.á.n.h ba mươi trượng.
Sau khi đ.á.n.h gần c.h.ế.t thì lôi về nhà lao nuôi mấy ngày rồi định kéo ra con lạch Thanh Thủy dìm c.h.ế.t.
--
Bên kia, Cơ Dã ngày đêm phi ngựa, cuối cùng cũng về đến Vũ Kinh mang theo bản đồ thuỷ lợi của Du T.ử Ly và bản tấu chương dân dã của Lâu Hoài Tỷ.
Nhưng mà...
Cơ Dã trừng mắt nhìn Vệ Phóng đang co đầu rụt cổ, hận không thể thu nhỏ lại bằng ngón tay cái mà giấu vào trong túi quần.
“Ta và Lý công công có việc quan trọng mới vội vàng về Vũ Kinh, ngươi về làm gì?”
Vệ Phóng ngây thơ chớp mắt cẩn thận nấp sau lưng Lý thái giám giọng điệu yếu ớt nói:
“Ta về Vũ Kinh báo bình an cho gia đình, đại tỷ và muội muội ở Tê Châu mọi sự đều tốt, để tổ phụ, tổ mẫu và cha nương yên tâm.”
Cơ Dã nhíu mày:
“Chỉ là việc nhỏ, cần gì ngươi phải trèo non lội suối tự mình đưa tin?”
Vệ Phóng ho khan mấy tiếng,
“Người ngoài báo tin làm sao bằng người nhà báo tin, để mọi người an tâm mà.”
Nói rồi lấy tay áo lau khóe mắt,
“Vả lại, ta nhớ cha nương. Tam hoàng t.ử yên tâm, thăm họ xong ta vẫn sẽ quay lại Tê Châu.”
Cơ Dã cười lạnh:
“Chỉ sợ ngươi có ý đồ xấu xa.”
Vệ Phóng trán vã mồ hôi lạnh, oan ức nói:
“Không có, không có... Ta thật sự nhớ cha nương ta mà.”
Dứt lời liền lấy tay che mặt khóc lóc chạy vào trong khoang thuyền.
Đợi thuyền đến Vũ Kinh, Vệ Phóng như bị ma đuổi vội vàng từ biệt Cơ Dã rồi chạy về hầu phủ. Cơ Dã thấy bộ dạng có tật giật mình của Vệ Phóng liền sai thuộc hạ theo dõi.
Lý thái giám chưa từng thấy ai lại viết hết sự chột dạ lên mặt như vậy.
Lão nghĩ trong cung từ trên xuống dưới, từ tôn quý đến hèn mọn kẻ nào mà ruột gan phơi bày ra hết như thế này, phần lớn đã thành tro cốt từ lâu.
Lại nhìn Vệ Phóng, vẫn sống nhăn răng thật là hiếm thấy.
Cơ Dã và Lý thái giám đem mọi chuyện ở Tê Châu bẩm báo chi tiết cho Cơ Ương và Cơ Cảnh Nguyên.
Hai phụ t.ử Cơ Ương và Cơ Cảnh Nguyên sau khi kinh ngạc vui mừng thì tranh luận mấy ngày liền, cuối cùng vẫn là Cơ Cảnh Nguyên nhượng bộ một bước.
Cơ Ương hai ba năm nay cũng dần học được mấy phần thủ đoạn lắt léo. Phụ thân của hắn từ sau khi khỏe lại thì rất thích can dự vào chính sự. Không muốn g.i.ế.c cha cũng chẳng muốn chia sẻ quyền lực, hắn đành phải dùng chiêu lạ. Với những việc chưa quyết định, Cơ Ương không những không tránh né Cơ Cảnh Nguyên mà còn chủ động đem ra bàn bạc nhưng lại c.ắ.n c.h.ế.t không chịu đưa ra quyết định cuối cùng.
Điều này lại gãi đúng chỗ ngứa của Cơ Cảnh Nguyên. Nếu nhi t.ử kiêng dè mình thì ông sẽ nổi m.á.u phản nghịch, nói không chừng sẽ làm ra chuyện đoạt lại quyền hành.
Nhưng Cơ Ương lại chịu đem mọi việc ra bàn bạc với mình, hai người dù có quyết định khác nhau chung quy cũng là vì cơ đồ bá nghiệp ngàn đời của nhà họ Cơ.
Chẳng có gì là hoàn hảo, đã đều có ưu có khuyết, ông là bậc trưởng bối vẫn sẵn lòng lùi một bước để phò tá nhi t.ử quản lý triều chính.
Trong buổi triều hội, bản tấu chương linh tinh của Lâu Hoài Tỷ như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng gây ra sóng gió ngàn trùng.
Lục bộ và các võ tướng lại cãi nhau túi bụi.
Võ tướng và Binh bộ thì muốn đem hết thạch son dùng cho việc quân còn Hộ bộ và Công bộ lại phụ họa theo ý vua một phần dùng cho dân sinh, một phần dùng cho việc quân.
Tể tướng thì tủm tỉm cười cho rằng dân sinh và việc quân đều không thể xem nhẹ nhưng thạch son nên thu về quốc hữu, Tê Châu có công hoàng thượng nên ban thưởng thêm.
Về phần việc Tê Châu dùng lợi nhuận từ thạch son để tạo ruộng, tuy khả thi nhưng không phải là ưu tiên hàng đầu.
Tê Châu nhiều sâu bệnh nhiều đầm lầy độc, dã thú hung dữ, lại hay có lũ lụt.
Thiên hạ trăm châu, có bao nhiêu vùng đất màu mỡ thiên thời địa lợi sao không chọn mà tạo ruộng chẳng phải sẽ dễ dàng hơn ở Tê Châu gấp trăm lần sao.
Tê Châu mấy trăm năm nay đều là vùng đất dữ, những nhược điểm có thể kể ra không hết làm sao biết được sẽ không phải là dã tràng xe cát biển Đông, công cốc?
Còn về việc thạch son được phát hiện ở Tê Châu nhưng lợi nhuận lại dùng cho châu khác?
Tài sản của quốc gia sao có thể tính theo từng châu, lúc này phải tính trên cả nước.
Cơ Dã, một hoàng t.ử không có chức tước ở trên triều đường một mình tranh luận, chất vấn:
“Chẳng lẽ Tê Châu là con dân bị ruồng bỏ? Dân Tê Châu chẳng lẽ không phải là con dân của hoàng thượng?”
Tể tướng lại hỏi vặn lại:
“Sao không dùng sức vào chỗ hiểm yếu?”
Cuối cùng Cơ Ương vẫn kiên quyết chống lại ý kiến của trăm quan ra lệnh cho Tê Châu được hưởng bốn thành lợi nhuận từ thạch son, triều đình lấy năm thành, một thành tích trữ để chế tạo v.ũ k.h.í.
Lập một cục quản lý thạch son ở Tê Châu bổ nhiệm một khanh hai thừa để thống lĩnh việc thu thập và buôn bán thạch son, đồng thời phái một ngàn binh lính đến canh giữ.
Tam hoàng t.ử Cơ Dã sẽ thay mặt Công bộ thị lang đến Tê Châu giám sát cục quản lý thạch son, kiêm một chức thừa trong cục còn lại một chức thiếu khanh và một chức thừa sẽ điều từ kinh thành đến.
Về phần việc tạo ruộng ở Tê Châu, do còn nhiều lo ngại vẫn cần phải tính toán lâu dài nhưng cho phép quan phủ Tê Châu tự quyết.
Cơ Dã thở phào nhẹ nhõm, càng thêm chắc chắn rằng việc biểu đệ Lâu Hoài Tỷ rời kinh chắc chắn có bàn tay của phụ hoàng hắn. Dù Tê Châu không có chuyện thạch son thì phụ hoàng cũng đã có ý định cai quản nơi này.
Đại hoàng t.ử và Nhị hoàng t.ử vì Cơ Dã được giao việc thạch son, ngoài mặt thì chúc mừng nhưng trong bụng lại không vui.
Cơ Dã chẳng thèm quan tâm hai người huynh của mình có vui hay không.
Sau khi về Vũ Kinh, hắn còn chưa kịp dỡ hành lý bây giờ không cần phải sắp xếp lại, chỉ cần thêm bớt một chút là có thể lên đường.
--
Vệ hầu phủ nhận được tin tức từ triều hội, Vệ Phóng ném con xúc xắc trong tay chạy thẳng đến thư phòng của Vệ Tuân:
“Tổ phụ, tổ phụ, thánh thượng đã hạ lệnh, bốn thành lợi nhuận từ thạch son sẽ thuộc về Tê Châu.”
Vệ Tuân cười đáp:
“Cũng như A Tỷ đã đoán.”
Vệ Phóng chẳng quan tâm đến chuyện đó có chút nóng nảy nói:
“Tổ phụ, A Tỷ nói muốn đem danh tiếng của thạch son bán cho các tăng ni đạo sĩ. Thạch son đốt lên lửa, gọi là Phật Hỏa Liên Hoa hay là Đạo gia hỏa tinh, tùy xem nhà nào chịu chi nhiều tiền hơn... A Tỷ còn nói, không nhất thiết phải là tiền bảo vật cũng có thể quy đổi. Dù sao thì những người xuất gia này cũng có tiền.”
Vệ Tuân đi vòng quanh thư phòng. Lúc trẻ ông đã đắc tội nặng với đám tăng ni đạo sĩ khiến cho bọn trọc đầu mũi trâu này chắc chắn hận ông đến xương tủy, không biết đã nguyền rủa c.h.ử.i bới ông thế nào.
Bây giờ đã già rồi, lại đi lừa bọn họ một vố nữa có chút không nỡ ra tay:
“Ai! Đây là muốn kết t.ử thù mà.”
Vệ Phóng giật mình:
“Hóa ra nhà chúng ta và hòa thượng đạo sĩ không phải là t.ử thù à?”
Vệ Tuân thổi râu:
“Sao lại là t.ử thù? Hồi nhỏ cha con còn đưa con đến ở trong chùa, nếu là t.ử thù thì sớm đã bị họ đ.á.n.h cho mấy gậy đuổi ra ngoài rồi.”
Ông lại thở dài,
“Thời thế đã khác, khi đó chúng ta tuy không đến nỗi như mặt trời ban trưa nhưng cũng được coi là được lòng hoàng đế, còn bây giờ...”
Năm đó ông đã lừa phật đạo một vố đau, những năm gần đây phật đạo lại hưng thịnh hương khói nghi ngút, bây giờ lại lừa thêm một lần nữa...
Vệ Tuân nói không nỡ ra tay là giả, có chút sợ hãi mới là thật.
Vệ Phóng đã bị Lâu Hoài Tỷ dỗ ngon dỗ ngọt, một lòng một dạ thiên vị,
“A Tỷ nói đây không phải là lừa người, thần hỏa hiện thế, nhà nào có được nó danh vọng thần uy sẽ được nâng cao một bước, càng được tín đồ sùng bái. Tốn bao nhiêu tiền cũng không oan, quả thực là đôi bên cùng có lợi.”
--
Hết chương 134.
