Phúc Họa Nhân Đôi, Buff Chồng Hiệu Ứng. - Chương 6
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:10
“Sau này, cuộc sống sinh hoạt của gia đình chúng ta ngày càng trở nên khấm khá, tốt đẹp lên, gia đình anh cả nhờ thế mà cũng ngày càng làm ăn phát đạt, hồng hỏa theo, bố mẹ tôi thấy thế lại càng thêm phần coi thường, khinh rẻ đứa con trai là tôi đây hơn.”
Đây chính là cha mẹ ruột của tôi đấy em có biết không hả, ngay từ đầu bọn họ đã đưa ra sự lựa chọn là sau này sẽ trông cậy hết vào thằng anh cả để dưỡng già, trông cậy vào thằng Phí Thành Tài để nối dõi tông đường, hương hỏa cho dòng họ, còn tôi phân minh rõ ràng chính là đứa con đã bị bọn họ dứt khoát từ bỏ rồi.
Tôi lại càng không thể để cho em và Lộ Kỳ phải hạ mình chạy về dưới quê để mở mồm ra cầu xin sự thương hại, giúp đỡ từ phía bố mẹ tôi được, tôi tuyệt đối không muốn nhìn thấy hai mẹ con vì tôi mà phải chịu sự nhục nhã, bẽ bàng, phải chịu những sự tổn thương, uất ức vô ích như thế!"
Mẹ tôi nghe xong, liền c.ắ.n c.h.ặ.t răng thật mạnh để kìm nén nước mắt.
“Nếu đã như vậy thì hai vợ chồng chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ đủ mọi cách thức để đ.â.m đơn kiện cáo cái công ty thối nát đó đến cùng, dù sao thì em cũng tuyệt đối không bao giờ để cho anh phải gánh chịu cái tội danh oan uổng, chịu cái nồi đen lớn như thế này đâu, và em cũng tuyệt đối không bao giờ l/y h/ôn với anh!"
Đúng vào cái thời điểm dầu sôi lửa bỏng, căng thẳng tột độ như thế này rồi.
Thế mà Phí Thành Tài vẫn còn có thể mặt dày gửi tin nhắn WeChat tới cho tôi.
[Phí Lộ Kỳ, mày đừng có vội vã đắc ý, cho rằng kỳ thi đại học lần này mày phát huy vượt bậc, siêu cấp vượt trội một cái là mày đã ngon lành lắm rồi nhé!
Cái gia đình nhà mày mãi mãi chỉ xứng đáng gánh chịu cái số mệnh lẹt đẹt nằm ở dưới đáy xã hội mà thôi, mày mau ch.óng mở mồm ra bảo bố mày nhanh ch.óng nghĩ đủ mọi cách thức để đem toàn bộ số tiền nợ nần kia trả sạch đi cho tao nhờ cái!
Đừng có vì cái chuyện một nhà ba người các người sống không hạnh phúc, thoải mái mà làm kéo theo cả gia đình hai nhà chúng tao phải gánh chịu tai họa tai ương theo đấy nhé!]
Tôi dán mắt vào màn hình hiển thị điện thoại, thế nhưng luồng tư duy suy nghĩ trong đầu lúc này lại trở nên vô cùng tỉnh táo và nhạy bén đến đáng sợ.
Mấy câu nói này của Phí Thành Tài vừa mới thốt ra, chẳng phải là đã gián tiếp chứng minh được rằng bản thân anh ta cũng đã sớm biết đến cái sự tồn tại của cái gọi là hiệu ứng nhân đôi này rồi hay sao?
Bố tôi hiện tại đang phải gánh chịu trách nhiệm đối với khoản tiền nợ khổng lồ hơn mười triệu tệ, thì bác cả ở bên kia cũng lập tức phải gánh chịu một khoản nợ nần lên tới hơn hai mươi triệu tệ.
Tôi kỳ thi đại học này thi được 480 điểm, thì Phí Thành Tài ở bên kia chỉ có thể nhận về cái số điểm nát bét vừa vặn bằng một nửa là 240 điểm.
Đây chính là minh chứng rõ ràng và xác thực nhất cho cái gọi là “Phúc họa nhân đôi" rồi còn gì nữa!
Bỗng nhiên, từ phía phòng khách bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng động lớn loảng xoảng do thủy tinh bị đập vỡ nát phát ra.
Bố tôi giống như một kẻ vừa mới bị mất đi hoàn toàn hồn phách, trong lúc lật đật tự mình rót một cốc nước nóng để uống.
Một cái sẩy tay vô ý, cốc nước sôi sùng sục cứ thế mà đổ ụp thẳng lên trên mu bàn chân của ông.
Mẹ tôi hốt hoảng định tiến lên phía trước để đỡ lấy bố tôi đang ngồi bệt dưới đất.
Thế nhưng do không đủ sức lực để đỡ nổi cái thân hình của bố, trong lúc tay cuống cuồng chống xuống mặt đất để lấy điểm tựa, không may lại ấn thẳng lòng bàn tay vào đống mảnh thủy tinh vỡ nát đang rải r/ác xung quanh.
Cuối cùng, bố mẹ tôi cứ thế mà ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào lưng nhau, trông hai người lúc này giống hệt như hai vị chiến thần vừa mới bị thực tế cuộc sống tàn nhẫn đ.á.n.h cho thương tích đầy mình, kiệt sức đến mức không còn muốn mở mồm ra thốt nổi một lời nào nữa cả.
Nước mắt tôi không tự chủ được mà tuôn rơi lã chã xuống gò má.
“Cả bố và mẹ đều ngồi im đấy đừng có cử động lung tung nữa, cứ để mặc mọi chuyện đó cho con tự giải quyết!"
10
Bác cả rất nhanh sau đó đã bị lực lượng cảnh sát chính thức tìm thấy tung tích và bắt giữ.
Nói đi cũng phải nói lại, cái lý do khiến cho hai vợ chồng bọn họ bị cảnh sát tìm thấy tung tích quả thật là vô cùng kỳ quặc và hài hước vô cùng.
Hai vợ chồng bọn họ bị cảnh sát bắt giữ là vì đang lao vào đ.á.n.h nhau một trận tơi bời hoa lá ngay bên trong một cửa hàng lẩu.
Bác cả trong lúc giằng co đã bị cả một nồi nước lẩu đang sôi sùng sục lật úp thẳng lên trên đôi chân của mình.
Bác gái cả thì trong cơn giận dữ tột độ đã vung một chưởng thật mạnh làm rạn nứt nát bét cả một bức tường bằng bể cá cảnh bằng kính vô cùng lớn của cửa hàng lẩu.
Hai vợ chồng bọn họ cứ thế mà tự mình nằm bò ra đất, phát ra những tiếng la hét, gào khóc vô cùng t.h.ả.m thiết và đau đớn, m/áu tươi từ các vết thương không ngừng tuôn chảy ra xối xả.
Khắp nơi trên mặt đất đầy rẫy những con cá cảnh đang không ngừng giãy giụa, quẫy đuôi điên cuồng để tìm kiếm cơ hội sống sót.
Cái trận thế hỗn loạn, kinh hoàng đó.
Ai không biết nhìn vào, chắc lại tưởng có một bộ phim hành động đấu s/úng kinh dị nào đó vừa mới chọn cái cửa hàng lẩu này để làm bối cảnh quay phim không bằng.
Chủ cửa hàng lẩu đen đủi, xui xẻo kia lập tức nhấc máy gọi điện thoại báo cảnh sát.
Ngay bên trong văn phòng đồn công an.
Cái chân bị bỏng của bác cả lúc này đang được băng bó kín mít trông không khác gì một cái móng giò lợn khổng lồ cả.
Cái bàn tay bị thương của bác gái cả thì cũng được băng bó dày cộp trông hệt như một cái bàn chân gấu lớn vậy.
Trên thân thể và khuôn mặt của cả hai người bọn họ lúc này đều đang xuất hiện không ít những vết thương tích, bầm tím nhằng nhịt khác nhau do trận ẩu đả gây ra.
Thế nhưng hai người bọn họ từ đầu đến cuối vẫn cứ không chịu dừng lại, liên tục mở mồm ra tranh chấp, ch/ửi bới nhau om sòm không ngớt.
Bác gái cả dùng cái “bàn chân gấu" dày cộp của mình giơ thẳng về phía mặt bác cả mà ch/ửi rủa dữ dội:
“Chẳng phải ngày xưa chính cái mồm thối của ông đã cam đoan nói rằng chỉ cần dứt khoát trói định vào cái gia đình nhà đứa em trai của ông một cái, là sau này hai vợ chồng chúng ta có thể ung dung ngồi mát ăn bát vàng, thu về nguồn lợi nhuận một vốn bốn lời rồi hay sao hả?
Thế mà ông nhìn xem cái khoảng thời gian nửa năm trở lại đây mà xem, cái cửa hàng quần áo của tôi đã bị phá sản, đóng cửa cài then rồi, toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà cũng đã bị tiêu tán sạch sành sanh không còn một đồng một cắc nào rồi, thậm chí đến cả cái bản mặt này của tôi bỗng dưng cũng bị già nua đi tận hai mươi tuổi nữa chứ!
Nhưng mà cái tình cảnh thê t.h.ả.m, đau đớn nhất chính là thằng Thành Tài nhà chúng ta kìa, tại sao nó bỗng dưng lại có thể đại tiện mất kiểm soát ngay tại phòng thi đại học trước mặt bao nhiêu người như thế được cơ chứ hả?
Tại sao cái số điểm thi đại học của nó kỳ này chỉ còn lại có vẻn vẹn đúng 240 điểm thôi hả!
Còn có cả cái khoản nợ nần khổng lồ mà ông tự mình gây ra nữa chứ, con trai của ông... nó bây giờ coi như là hoàn toàn bị hủy hoại, tiêu đời rồi!"
Bác cả ngồi bệt trên ghế, tức giận vung tay đập mạnh một cái thật mạnh xuống mặt bàn làm việc vang lên một tiếng “Rầm" chấn động.
“Bà câm ngay cái mồm thối lại cho tôi!
Bao nhiêu năm qua tất cả những thứ bà ăn, thứ bà uống, thứ bà diện lên trên người, có cái thứ gì mà không phải là nhờ vào việc dính chút hào quang, ánh sáng từ tôi mà có được hả!
Chỉ dựa vào bản thân cái cửa hàng quần áo rách nát, làm ăn thua lỗ kia của bà, thì bà tự mình kiếm nổi được mấy đồng bạc để mà có đủ tiền chi trả cho mỗi một lần đi thẩm mỹ viện chăm sóc da mặt sang chảnh như thế hả!
Suốt mười mấy năm qua rõ ràng tất cả mọi chuyện của gia đình chúng ta đều đang vô cùng tốt đẹp, thuận buồm xuôi gió cơ mà!
Ai mà có thể ngờ tới được cái thằng Phí Chính kia dạo này lại có thể sống một cách vô dụng, bất tài đến nông nỗi như thế cơ chứ, đến cái tuổi trung niên rồi mà còn có thể làm thất thoát tiền nong, gánh nợ hơn mười triệu tệ của công ty nữa chứ!
Tất cả mọi chuyện tồi tệ ngày hôm nay phân minh rõ rành rành chính là do một tay lão ta hãm hại gia đình chúng ta mà ra cả, cái tài khoản chứng khoán của tôi!
Toàn bộ số tiền bạc của tôi ơi!
Đợi đến khi tôi được bước chân ra khỏi cái đồn công an này, tôi nhất định phải đi tìm lão ta để tính sổ một trận ra trò mới được!"
Thời điểm bác cả mở mồm ra thốt lên những lời nói đó, cả nhà ba người chúng tôi hiện tại đang đứng ngay ở phía bên ngoài cánh cửa phòng hòa giải của đồn công an.
Mẹ tôi dứt khoát đẩy cửa bước chân vào bên trong, trực tiếp ra tay đón đầu, tiên phát chế nhân lên tiếng hỏi vặn lại:
“Cái gì mà gọi là do một tay Phí Chính hãm hại gia đình các người mà ra hả?"
Hai vợ chồng bác cả bác gái cả đang trong bộ dạng vô cùng nhếch nhác, t.h.ả.m hại đầy thương tích kia, vừa nhìn thấy sự xuất hiện đột ngột của mẹ tôi một cái, trên khuôn mặt bỗng chốc loáng thoáng hiện lên một vẻ kinh ngạc, ngượng ngùng và xấu hổ tột độ.
Hai người bọn họ đồng loạt quay ngoắt bản mặt sang chỗ khác, căn bản là không dám giơ mắt ra để nhìn thẳng vào ánh mắt đanh thép của mẹ tôi nữa.
Mẹ tôi thản nhiên bắt đầu xắn hai vạt tay áo lên phía trên, giọng điệu vô cùng đanh thép, bức người:
“Ngày hôm nay chúng ta dứt khoát phải mở mồm ra nói cho thật rõ ràng, minh bạch mọi chuyện ở đây mới được, bác cả à, tự bản thân bác chơi cổ phiếu thua lỗ, gánh chịu khoản nợ nần khổng lồ kia, bác lấy đâu ra cái bản lĩnh và sự mặt dày để mà dám đổ vấy hết lên đầu của Phí Chính nhà tôi như thế hả?"
Bác cả cảm thấy bản thân lúc này bỗng dưng bị mất hết thể diện trước mặt mọi người, không biết phải mở mồm ra chống đỡ như thế nào cho phải, đành phải quay sang hướng về phía bố tôi mà ra dấu:
“Chú hai, chú làm ơn làm phước quản lý lại cái người đàn bà của chú một cái đi xem nào?"
Bố tôi sắc mặt vô cùng bình thản, khí định thần nhàn lên tiếng đáp lại:
“Vợ của tôi muốn mở mồm ra nói cái gì thì cứ việc nói cái đó, bản thân tôi hiện tại thực ra cũng đang cảm thấy vô cùng hiếu kỳ và tò mò đây, không biết rốt cuộc là tôi đã làm ra cái chuyện gì đắc tội, có lỗi với thằng anh cả như bác đây vậy?"
Bác cả làm sao có thể mặt dày đến mức dám tự mình mở mồm ra nói ra cái sự thật rằng bản thân lão ta đã âm thầm sử dụng một cái trò ma thuật hắc ám nào đó để trói định vào cái gọi là hiệu ứng nhân đôi đối với gia đình tôi cơ chứ.
Bác gái cả thấy thế liền giơ ngón tay đang băng bó dày cộp về phía tôi đang đứng ở bên cạnh mà lớn tiếng trút giận:
“Tất cả mọi chuyện chẳng phải là vì cái đứa con gái do chú thím sinh ra kia hay sao, số mệnh của nó và Thành Tài nhà chúng tôi xung khắc dữ dội với nhau cơ mà!
Nó kỳ này thi đại học bỗng dưng lại phát huy vượt bậc, thi được điểm số cao như thế, thì Thành Tài nhà chúng tôi đương nhiên là phải chịu xui xẻo gánh họa theo rồi!
Tội nghiệp cho cái thằng Thành Tài nhà chúng tôi, thành tích học tập ngày thường của nó rõ ràng là có thể thừa sức đỗ vào trường Thanh Hoa, Bắc Đại danh giá cơ mà!"
Bố tôi nghe thấy câu nói đó, lập tức sải những bước chân dứt khoát đi thẳng đến đứng chắn ngay trước mặt của bác gái cả, lớn tiếng chất vấn ngược trở lại:
“Con gái của tôi từ lúc vừa mới chào đời cho đến nay luôn có thể chất vô cùng yếu ớt, nhiều bệnh tật, thành tích học tập dạo trước cũng chỉ ở mức bình thường, lẹt đẹt, chuyện đó là do nó xung khắc làm cho thằng Thành Tài nhà bác bỗng dưng có được cái thân hình vạm vỡ, béo tốt như hộ pháp kia à?
Hay là nó xung khắc làm cho cái công việc làm ăn kinh doanh của gia đình bác ngày càng trở nên khấm khá, phát đạt hả?"
Mẹ tôi cũng tiếp lời, liên tục đưa ra những câu hỏi vặn lại vô cùng đanh thép, bức người:
“Nếu đã như vậy thì tôi hôm nay cũng có thể mặt dày mà mở mồm ra nói rằng, phân minh rõ rành rành chính là do cái thằng Phí Thành Tài kia đã dùng cái mệnh cách của nó để âm thầm chèn ép, cướp đoạt mất cái vận may tốt lành suốt mười tám năm trời nay của Lộ Kỳ nhà tôi thì có!
Tất cả mọi chuyện đều là nhờ vào sự nỗ lực, cố gắng học tập không ngừng nghỉ của bản thân Lộ Kỳ về sau này, tà không thể thắng chính, thế nên nó mới có thể lội ngược dòng một cách ngoạn mục, phản siêu thành công như thế chứ!
Bác gái cả à, nếu như bác hôm nay muốn đứng ở đây để tính toán sổ sách rõ ràng, thì tôi đây cũng sẵn sàng đứng đây để tính toán với bác cho ra nhẽ đây, cái vận may tốt lành suốt mười mười tám năm qua của Lộ Kỳ nhà tôi bị thằng Phí Thành Tài nhà bác chèn ép làm cho biến mất tăm mất tích kia kìa, gia đình các người định tính toán đền bù thiệt hại như thế nào cho chúng tôi đây hả?"
Bác gái cả bỗng dưng bị cái luồng logic phản biện vô cùng đanh thép, sắc bén này của mẹ tôi làm cho nghẹn họng trân trối, cả nửa ngày trời cũng không tài nào nghĩ ra nổi một lời nào để mà phản bác lại cho phải cả.
Bà ta chỉ có thể lý sự cùn mà thốt ra nổi một câu nói:
“Tôi là người đã sinh ra được một đứa con trai, nó sinh ra là đã xứng đáng được ông trời che chở, ban phát hết mọi sự may mắn rồi!"
Mẹ tôi nghe xong câu nói đó, liền bật ra một tiếng cười lạnh đầy khinh bỉ.
“Nếu như trong đầu bác đã có cái nhận thức tự cho rằng bản thân mình thấp kém, hèn mọn hơn người khác đến nông nỗi như thế này rồi, thì bác còn lật đật chạy lên trên thành phố lớn này để mở cái cửa hàng quần áo làm cái thá gì nữa cho mệt xác, dứt khoát thu xếp hành lý chạy về quê mà làm cái kiếp đầy tớ, người hầu hạ suốt ngày suốt đêm cho thằng con trai bảo bối của bác chẳng phải là tốt hơn hay sao?"
Bác cả đứng ở bên cạnh nghe thấy câu nói đó, bỗng nhiên lại gật đầu lia lịa, tỏ vẻ vô cùng tán đồng với lời mẹ tôi nói.
“Đấy bà nhìn xem, đến cả thím hai người ta cũng mở mồm ra nói như thế rồi đấy nhé, tôi đã bảo bà từ lâu rồi còn gì, một người đàn bà tóc dài kiến thức ngắn như bà thì đừng có bày đặt mở cửa hàng kinh doanh làm cái gì cho mất mặt ra, có phải là tôi không nuôi nổi bà đâu cơ chứ!
Nếu như ngày thường bà chịu ngoan ngoãn ở nhà để mà chú tâm chăm sóc, quản giáo thằng Thành Tài cho thật tốt, thì làm sao nó có thể đi thi đại học mà nhận về cái số điểm nát bét, t.h.ả.m hại đến nông nỗi như thế kia được chứ!"
Bác gái cả nghe thấy chồng mình mở mồm ra trách móc mình như thế, bỗng chốc tức điên lên, lập tức lao thẳng về phía bác cả mà không ngừng cào cấu, xé xác dữ dội.
“Cái đồ khốn kiếp nhà ông!
Ông phân minh rõ rành rành chính là cố tình muốn biến tôi thành cái kiếp nô lệ, người hầu hạ trong nhà chứ gì!
Ông khinh rẻ ai đấy hả?
Tôi hôm nay dứt khoát phải liều mạng một phen với ông mới được!"
Thế là hai vợ chồng bọn họ lại ngay trước mặt các chiến sĩ công an mà tiếp tục lao vào đ.á.n.h nhau một trận tơi bời hoa lá nữa.
Mẹ tôi đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn đó, chỉ biết liên tục lắc đầu ngán ngẩm.
“Nhìn xem, cái lũ người có tầng lớp nhận thức thấp kém đến mức t.h.ả.m hại như thế này, thế nhưng trong lòng lại luôn cứng đầu không chịu thừa nhận bản thân mình thấp kém hơn người khác bao giờ cả, cứ khăng khăng ôm giữ lấy cái tư tưởng trọng nam khinh nữ thối nát, lỗi thời kia làm cái thá gì không biết!"
Bố tôi liền giơ tay ra kéo lấy bả vai của mẹ tôi quay người bước đi.
“Kể từ ngày hôm nay trở về sau, hai gia đình chúng ta dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ, đường ai nấy đi, tuyệt đối không bao giờ qua lại với nhau thêm một lần nào nữa."
Bố mẹ tôi lúc này có lẽ chỉ đơn giản nghĩ rằng gia đình bác cả là một lũ người ích kỷ, không biết điều, cạn tình cạn nghĩa, cứ hễ xảy ra chuyện rắc rối là lại lập tức đổ vấy trách nhiệm lên đầu người khác mà thôi.
Thế nhưng bản thân tôi lúc này thì đã hoàn toàn hiểu rõ, minh bạch mười mươi toàn bộ câu chuyện rồi.
Gia đình bác cả ngay từ mười mấy năm trước đây đã có sự âm mưu, tính toán vô cùng thâm độc từ trước để tiến hành trói định vào gia đình chúng tôi rồi.
Gia đình bác cả phân minh rõ rành rành chính là một lũ sâu mọt đục khoét, chỉ biết ăn bám hút m/áu người khác mà sống!
Gia đình chúng tôi vất vả làm lụng, cuộc sống ngày càng trở nên khấm khá, đi lên, thì bọn họ nhờ vào cái hiệu ứng nhân đôi kia mà chẳng cần tốn một giọt mồ hôi công sức nào cũng có thể nghiễm nhiên được hưởng phúc lộc gấp đôi.
Còn gia đình chúng tôi không may gặp phải thời vận không tốt, gặp phải rắc rối tai ương, thì cái gia đình nhà bọn họ đương nhiên là phải chịu xui xẻo gánh chịu tai họa nhân lên gấp đôi rồi!
Quả nhiên, ngay vào khoảnh khắc tiếp theo.
Chiến sĩ công an bước ra thông báo cho gia đình chúng tôi biết một tin tức chấn động:
“Vợ chồng bác cả bác gái cả không chỉ đơn giản là phạm phải tội danh gây rối trật tự công cộng bình thường đâu, mà bọn họ hiện tại còn đang bị tình nghi liên quan trực tiếp đến một vụ án lập mưu huy động vốn trái phép, l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản dưới danh nghĩa đầu tư chứng khoán, với tổng số tiền l.ừ.a đ.ả.o liên quan đến vụ án lên tới con số hơn một tỷ tệ cơ đấy.”
Thế nên cho dù ngày hôm nay hai vợ chồng bọn họ có không lao vào đ.á.n.h nhau om sòm để bị bắt giữ vào đồn công an đi chăng nữa, thì bọn họ cũng đã sớm nằm trong danh sách chờ để chuẩn bị vào ngồi bóc lịch bên trong phòng giam tăm tối rồi.
11
“Lộ Kỳ!"
Gia đình chúng tôi vừa mới bước chân ra khỏi cánh cửa đồn công an chưa được bao lâu, bỗng nhiên nhìn thấy từ bên trong một chiếc xe ô tô con đang đỗ bên lề đường có một bóng người thò đầu ra ngoài lớn tiếng gọi tên tôi, đó chính là cô bạn cùng lớp Lỗ Quỳ.
“Cậu đi du lịch đã quay trở về rồi đấy à?"
