Phúc Họa Nhân Đôi, Buff Chồng Hiệu Ứng. - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:10
“Lỗ Quỳ nhanh nhẹn nhảy tót xuống xe ô tô, vô cùng thân thiết và nhiệt tình lao đến nắm c.h.ặ.t lấy hai bàn tay của tôi.”
Ánh mắt của cô bé lúc này sáng lấp lánh như sao sa, tràn ngập một vẻ vô cùng hưng phấn và sùng bái tột độ nhìn tôi.
“Lộ Kỳ bảo bối của tớ ơi!
Cậu đúng thật là vị cứu tinh, là bảo bối tốt nhất trên đời này của tớ luôn đấy!
Tất cả đều là nhờ vào việc trước khi kỳ thi đại học diễn ra cậu đã không quản ngại vất vả, ngày nào cũng kéo tớ lại để cùng nhau ôn tập, luyện đề và giải đề thi thử đấy nhé, tớ kỳ này thi đại học bỗng dưng lại đỗ vừa vặn qua cái vạch điểm sàn của trường đại học chính quy rồi nhé~"
Tôi nghe xong bỗng chốc ngẩn người ra một lúc, suýt chút nữa thì đã quên mất cái chuyện này rồi.
Tôi và Lỗ Quỳ ngày trước đều cùng tham gia vào chung một cái nhóm học tập nhỏ ở trong lớp.
Tất cả các thành viên trong cái nhóm học tập đó ngày trước thành tích học tập vốn dĩ đều thuộc cái dạng học tra, học lực yếu kém vô cùng, càng đến những ngày cận kề kỳ thi đại học thì tâm trạng của mọi người lại càng trở nên vô cùng nôn nóng, xao nhãng và bồn chồn không yên.
Rất nhiều người cho đến tận khoảng thời gian cuối cùng đều đã hoàn toàn buông xuôi, không tài nào nhồi nhét nổi thêm một chữ nào vào đầu nữa cả.
Chỉ có duy nhất tôi và Lỗ Quỳ, dù sao thì ngày thường cũng cảm thấy vô cùng nhàm chán, vô vị, thế là hai đứa trước giờ thi cứ cùng nhau nhồi nhét, kéo nhau đi tìm đủ mọi loại đề thi thử để giải đề, luyện đề xem có trúng tủ được câu nào hay không.
Kết quả là cái kỳ thi đại học lần này diễn ra, quả thật là có tới mấy môn thi xuất hiện không ít những câu hỏi trúng khít vào đống đề thi mà hai đứa chúng tôi đã từng cùng nhau giải qua.
“Ai dám mở mồm ra bảo rằng cái việc nước đến chân mới nhảy, mài rìu trước trận là không có tác dụng gì cơ chứ hả?
Cái cảm giác khi đặt b/út viết bài thi đại học mà toàn gặp phải những câu hỏi trúng tủ, bản thân đều biết rõ đáp án thì đúng thật là một cái trải nghiệm tuyệt vời, sướng như tiên luôn ấy chứ!"
Bố mẹ tôi đứng ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng tôi và Lỗ Quỳ giống như hai chú chim sẻ nhỏ, cứ tíu tít vây quanh nhau mà không ngừng líu lo chuyện trò vui vẻ, trên khuôn mặt hai người cũng không nhịn được mà lộ ra những nụ cười vô cùng hiền hậu.
“Nếu như khoảng thời gian vừa qua gia đình chú không bận rộn xảy ra một số chuyện rắc rối ngoài ý muốn, thì đáng lẽ ra Lộ Kỳ nhà chú cũng đã có thể cùng các cháu xách ba lô lên đi du lịch tốt nghiệp rồi đấy chứ.
Bây giờ kết quả điểm số cũng đã được công bố chính thức rồi, cũng đã đến lúc chuẩn bị đặt b/út viết nguyện vọng đăng ký ngành học rồi, chú thím đúng thật là chưa từng dám nghĩ tới việc Lộ Kỳ kỳ này lại có thể thi được điểm số tốt đến như thế này."
Có một gã đàn ông trung niên, mái tóc được chải chuốt vuốt keo ngược ra phía sau vô cùng gọn gàng, diện trên người một bộ vest màu đen sang trọng, đang đứng ở bên cạnh chiếc xe ô tô vô cùng nhiệt tình và hớn hở vẫy vẫy tay về phía gia đình chúng tôi.
Đó chính là bố ruột của Lỗ Quỳ, chú Lỗ Hạo Dã.
Chú ấy sở hữu một cặp lông mày rậm và đôi mắt to tròn giống hệt như đúc từ một khuôn với Lỗ Quỳ vậy, ánh mắt lúc này cũng đang sáng lấp lánh như sao sa nhìn về phía chúng tôi.
“Chào anh chị nhé, bố mẹ của Lộ Kỳ phải không ạ~ Hai người dạo này có khỏe không thế?
Bây giờ hai người đang tính toán đi đâu vậy ạ?
Để tôi đ.á.n.h xe đưa hai người đi một đoạn nhé~"
Bố tôi nghe thấy vậy, liền khẽ ho khan một tiếng để giữ lịch sự.
“À, cái đó...
Thưa anh, tôi mang họ Phí, tên tôi là Phí Chính, còn đây là nhà tôi, nhà tôi tên là La Thục Hoa ạ."
Chú Lỗ Hạo Dã nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, hàm răng trắng bóc lộ ra ngoài.
“Ồ~ Mấy cái chuyện họ tên đó thì có cái gì là quan trọng đâu cơ chứ, tôi thường xuyên nghe thấy Lỗ Quỳ nhà tôi nhắc đến chuyện Lộ Kỳ là người bạn thân thiết nhất của nó ở trên lớp rồi, để tôi đ.á.n.h xe đưa gia đình anh chị đi một đoạn đường nhé."
Chiếc xe ô tô của gia đình tôi sau khi xảy ra vụ t.a.i n.ạ.n giao thông ở thành phố lân cận dạo trước hiện tại vẫn còn đang được vứt ở bên trong xưởng sửa chữa xe chưa được lấy về nữa cơ.
Sự nhiệt tình và hiếu khách của chú Lỗ Hạo Dã quả thật là quá mức nồng nhiệt, khiến gia đình chúng tôi khó lòng mà mở mồm ra từ chối cho đành.
Thế là cả nhà ba người chúng tôi liền vui vẻ bước lên chiếc xe ô tô đi nhờ của gia đình họ Lỗ.
Chú Lỗ Hạo Dã cười toe toét suốt dọc đường đi, cái khuôn miệng rộng cứ thế mà ngoác ra tận mang tai, không tài nào khép lại nổi vì vui sướng.
“Ngày trước tôi cứ hay nghe thấy Lỗ Quỳ nhà tôi kể lại rằng Lộ Kỳ là người thường xuyên kéo nó lại để cùng nhau bảo ban học tập.
Bản thân tôi vốn dĩ từ nhỏ đã không phải là một người thông minh, lanh lợi gì cho cam, con gái Lỗ Quỳ nhà tôi thành tích học tập ngày thường ở trên lớp đương nhiên cũng thuộc cái dạng lẹt đẹt y hệt như tôi dạo trước vậy.
Tôi dạo trước thậm chí còn đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, định bụng sau này nếu con gái có thi trượt đi chăng nữa thì sẽ dứt khoát bỏ tiền túi ra xin cho nó vào học một trường đại học dân lập học phí cao ngất ngưởng nào đó cho xong chuyện, sau khi tốt nghiệp ra trường thì dứt khoát lôi nó về thẳng công ty của gia đình mà làm việc cho rồi.
Thế mà ai mà có thể ngờ tới được cái kỳ thi đại học lần này diễn ra, nó bỗng dưng lại có thể phát huy tốt đến mức đỗ vừa vặn qua cái vạch điểm sàn của trường đại học chính quy cơ chứ, cho dù có là đứa đỗ vớt nằm ở nhóm cuối bảng đi chăng nữa thì người làm bố như tôi đây cũng đã cảm thấy vui sướng đến phát điên lên được rồi."
Bố mẹ tôi nghe xong những lời nói đó, bỗng chốc đưa mắt nhìn nhau một cái đầy ẩn ý rồi quay sang nhìn về phía tôi.
Cái ánh mắt đó phân minh rõ rành rành chính là đang muốn nói:
“Đúng thật là cái kiểu một đứa học tra dám đứng ra bảo ban cho một đứa học tra khác học tập, một đứa thì dám mở mồm ra dạy dỗ còn một đứa thì cũng dám mặt dày ngồi nghe theo cho bằng được.”
Lỗ Quỳ đứng ở bên cạnh cũng lập tức gật đầu lia lịa, lớn tiếng phụ họa theo lời bố mình:
“Đúng thế còn gì nữa ạ, thế nhưng mà cái lúc đi thi môn cuối cùng ấy chứ, cái thằng Phí Thành Tài kia, nó bỗng dưng lại tự mình tụt quần xuống ở ngay giữa phòng thi... nó đúng thật là cái đồ vô liêm sỉ, khốn nạn vô cùng!
Con lúc đó ở phòng thi suýt chút nữa là đã bị cái mùi vị kinh tởm đó làm cho nôn thốc nôn tháo ra tại chỗ rồi đấy bố ạ, cái môn thi đó rõ ràng là cái môn thi mà con tự tin và có nắm chắc phần thắng lớn nhất trong tay cơ chứ!"
Chú Lỗ Hạo Dã nghe thấy con gái nhắc đến chuyện này, nụ cười toe toét trên khuôn mặt lập tức thu lại, thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng sa sầm và lạnh lùng.
“Con gái ngoan cứ việc yên tâm đi nhé, người làm bố như tôi đây tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ qua cho cái thằng ranh con khốn kiếp đó một cách dễ dàng như thế đâu!
Cái thằng bố khốn nạn, l.ừ.a đ.ả.o của cái thằng ranh con tiêu chảy cấp kia kìa, dám bày ra cái trò huy động vốn trái phép, l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản gạt mất của đại ca tôi một khoản tiền lớn, tôi hôm nay tốn bao nhiêu công sức cũng phải cam đoan khiến cho lão ta một khi đã bước chân vào trong tù rồi thì đừng có mơ ôm hy vọng được bước chân ra ngoài thêm một lần nào nữa!"
Bầu không khí ở bên trong khoang xe ô tô bỗng chốc trở nên vô cùng đông cứng và ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Cái quái gì thế này, đúng thật là oan gia ngõ hẹp mà!
Hóa ra cái đám người hung hãn, bặm trợn kéo nhau về tận dưới quê để đòi nợ bác cả tôi dạo trước, gã đàn ông đi đầu đứng ra đòi nợ giúp cho đại ca của mình chính là chú Lỗ Hạo Dã này đây sao!
Lỗ Quỳ ngồi ở vị trí ghế phụ phía trước bỗng nhiên lại tiếp tục mở mồm ra nói tiếp:
“Bố ơi, cái thằng Phí Thành Tài kia nó đích thị là một thằng khốn nạn, tồi tệ vô cùng luôn ấy chứ!
Đến cả Lộ Kỳ là em họ ruột của nó mà nó còn thường xuyên tìm đủ mọi cách thức để bắ/t n/ạt, chèn ép cho bằng được cơ mà, con nhớ dạo hồi còn học tiểu học, ngày nào nó cũng lôi kéo một đám đông mấy đứa con trai trong lớp, cứ hễ đến giờ ra chơi một cái là lại chạy đến bao vây c.h.ặ.t chẽ xung quanh vị trí chỗ ngồi của Lộ Kỳ, rồi cùng nhau hò hét hát mấy bài đồng d.a.o tự chế để chế giễu, sỉ nhục Lộ Kỳ là một đứa phế vật, học tra bất tài.
Cái thằng khốn nạn!
Lộ Kỳ nhà chúng ta từ trước đến nay căn bản là không phải là một đứa không thông minh, lanh lợi đâu nhé, dạo trước thành tích học tập của cậu ấy sở dĩ luôn lẹt đẹt, nát bét như thế, hoàn toàn là do suốt ngày bị cái thằng Phí Thành Tài kia dùng đủ mọi cách thức để chèn ép, k.h.ủ.n.g b.ố tinh thần mà ra cả đấy chứ.
Cái thằng vương bát đản!
Đến cả đứa em họ ruột thịt của mình mà nó còn có thể nhẫn tâm đối xử tàn nhẫn, bắ/t n/ạt như thế được, cái kỳ thi đại học lần này nó bị báo ứng nhục nhã, điểm số chỉ nhận về vẻn vẹn đúng 240 điểm là đáng đời lắm!
Đáng đời nó lắm!
Ha ha...
Ủa mà khoan đã, em họ ruột thịt á?
Ơ anh chị Phí đây... gia đình hai người là mang họ Phí đúng không ạ?"
Cả nhà ba người chúng tôi đang ngồi ở hàng ghế phía sau, lúc này chỉ biết cúi gằm mặt xuống dưới chân, hận không thể tìm thấy một cái khe nứt nào ở trên sàn xe ô tô để mà dứt khoát chui tọt xuống dưới cho đỡ ngượng ngùng, xấu hổ.
12
Lỗ Quỳ đ.á.n.h xe đưa tôi đi đến một ngôi nhà mở nuôi dưỡng trẻ mồ côi, khuyết tật.
Cô bé cầm lấy tấm phiếu kết quả điểm số thi đại học của mình, vô cùng cung kính và lễ phép đưa đến trước mặt của một cụ già mái tóc đã bạc phơ như cước đang ngồi trên chiếc xe lăn.
“Báo cáo đại ca!
Lỗ Quỳ tôi đây kỳ này đã vô cùng xuất sắc, chính thức thi đỗ vừa vặn qua cái vạch điểm sàn của trường đại học chính quy rồi nhé!"
Cụ già nghe xong bỗng chốc ngẩn người ra một lúc, rơi vào một trạng thái im lặng khá lâu.
Cụ run rẩy giơ bàn tay già nua ra đón lấy chiếc điện thoại từ tay Lỗ Quỳ, chăm chú nhìn kỹ vào con số hiển thị trên màn hình hồi lâu, cuối cùng từ trên khóe miệng già nua mới chậm rãi nặn ra một nụ cười vô cùng an tâm, hiền hậu.
“Tốt, tốt, tốt lắm, cái con bé Tiểu Lỗ Quỳ này quả nhiên là có bản lĩnh, còn giỏi giang, ngang tàng hơn cả cái thằng bố Lỗ Hạo Dã của con dạo trước nhiều!"
Thế nhưng hai người mới chỉ đứng nói chuyện vui vẻ được với nhau vài ba câu ngắn ngủi, cụ già bỗng nhiên lại liên tục lên cơn ho khan dữ dội.
Người nhân viên hộ lý đứng ở bên cạnh liền vội vàng tiến lên phía trước đỡ lấy cụ già, chậm rãi đẩy chiếc xe lăn đưa cụ trở về phòng nghỉ ngơi.
Trong số những nạn nhân đen đủi bị bác cả tôi dùng cái danh nghĩa đầu tư chứng khoán để l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tiền bạc dạo trước, cụ già viện trưởng già nua của ngôi nhà mở này chính là một trong số đó.
“Bố ruột của tớ vốn dĩ là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ được nuôi dưỡng ở đây, dạo hồi còn nhỏ bố tớ quậy phá, nghịch ngợm vô cùng, là một thành phần bất hảo có tiếng ở trong vùng.
Lúc đó cụ viện trưởng già liền bảo với bố tớ rằng nếu như con đã thích cái thói đi lêu lổng, làm đại ca giang hồ ngoài xã hội đến như vậy, thì dứt khoát ta sẽ phong cho con làm 'đại ca' của cái ngôi nhà mở này luôn cho rồi.
Cụ viện trưởng già cả cuộc đời này vất vả lam lũ cũng chẳng tích lũy được bao nhiêu tiền bạc tiết kiệm cả, nghe theo lời dụ dỗ ngon ngọt của người ta đem toàn bộ số tiền dưỡng già đổ vào đầu tư, mục đích là muốn kiếm thêm chút đỉnh tiền lời để sau này có thể trang trải, phụ giúp thêm chi phí cho các em nhỏ mồ côi ở đây, kết quả là toàn bộ số tiền tích cóp cả đời đều bị gạt mất sạch sành sanh không còn một đồng một cắc nào cả."
Khoảnh khắc đó, tôi và Lỗ Quỳ đang cùng nhau ngồi trên hai chiếc xích đu ở góc cái sân chơi nhỏ của ngôi nhà mở.
Tôi chăm chú lắng nghe xong câu chuyện đó, trong lòng bỗng chốc trỗi dậy một cảm giác vô cùng phức tạp và nghẹn ngào khó tả.
Bố của Lỗ Quỳ và cụ viện trưởng già cả hai người bọn họ phân minh rõ rành rành là không hề có bất kỳ một chút quan hệ huyết thống ruột thịt nào với nhau cả, thế nhưng chú ấy vẫn sẵn sàng vì cụ già mà dứt khoát dẫn theo một đám anh em xăm trổ chạy về tận dưới quê để đòi lại công đạo cho bằng được.
Còn bố tôi và bác cả rõ ràng đều là những giọt m/áu do chính tay ông nội bà nội sinh ra và nuôi dưỡng mà lớn lên, thế nhưng trong lòng ông nội bà nội lại luôn luôn thiên vị một cách vô lý, dành hết mọi sự yêu thương và tiền bạc đổ dồn lên trên người của gia đình bác cả mà thôi.
Gia đình bác cả quả thật là những kẻ quá mức tham lam, ích kỷ vô cùng.
Chỉ vì cái hiệu ứng nhân đôi kia, bọn họ chẳng cần tốn một giọt mồ hôi công sức nào cũng có thể nghiễm nhiên có được khối tài sản khổng lồ vừa vặn gấp đôi những gì gia đình tôi vất vả kiếm được.
Thế nhưng bác cả vẫn cứ cảm thấy không biết thỏa mãn, trong lòng luôn tham lam muốn chiếm đoạt được nhiều tiền bạc hơn nữa.
Năm xưa, bác cả vì cái sở thích khoe khoang, vênh váo ở bên trong mấy cái nhóm chat chơi chứng khoán rằng bản thân mình mua mã cổ phiếu nào là mã đó lập tức trúng lớn kiếm lời to, thế nên lão ta đã lọt vào mắt xanh của một công ty tài chính l.ừ.a đ.ả.o, bọn họ liền đứng ra đóng gói, lăng xê bác cả biến thành một vị đại sư đầu tư chứng khoán thế hệ mới vô cùng lẫy lừng.
Một con người một khi đã được sống trong cái chế độ gian lận, h.a.c.k game quá lâu rồi, thì bản thân lão ta quả thật là sẽ dần quên mất cái bản lĩnh thực sự của mình rốt cuộc là được bao nhiêu cân lượng rồi.
Bác cả được người ta lăng xê biến thành đại sư một cái, liền tự huyễn hoặc bản thân cho rằng mình đích thị là một vị đại sư bẩm sinh thật sự.
Lão ta đứng ra mở lớp dạy học, thu tiền học phí cao ngất ngưởng của học viên.
Còn tự mình lập ra không ít các tài khoản mạng xã hội để đăng tải video đ.á.n.h bóng tên tuổi.
Bây giờ thì hay rồi, cả bác cả và bác gái cả đều đã dắt tay nhau vào ngồi bóc lịch bên trong phòng giam tăm tối rồi.
Tuy rằng nói chuyện này có chịu một phần sự ảnh hưởng từ việc hiệu ứng nhân đôi bị lao dốc theo gia đình tôi dạo trước, thế nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ lại xem, cái kết cục ngày hôm nay làm sao có thể không được coi là do chính bản thân bọn họ tự làm tự chịu cơ chứ?
“Lộ Kỳ ơi!"
Lỗ Quỳ bỗng nhiên từ trên chiếc xích đu bật nhảy tót xuống đất, khuôn mặt vô cùng hớn hở và vui mừng reo lên.
“Bố tớ vừa mới gọi điện thoại báo tin vui rồi kìa, bố tớ đã giúp bố cậu tìm thấy tung tích của gã nhà cung ứng vật tư ôm tiền bỏ trốn dạo trước rồi nhé."
Bố của Lỗ Quỳ, chú Lỗ Hạo Dã thực chất là một người có tính cách vô cùng trượng nghĩa, nhiệt tình và hay giúp đỡ người khác vô cùng.
Chú ấy đang sở hữu một công ty dịch vụ bảo an có quy mô khá lớn ở trên thành phố.
Công ty của chú ấy ngày thường bên cạnh việc cung cấp dịch vụ bảo vệ thì cũng có nhận thêm cả mấy cái dịch vụ tìm kiếm người mất tích theo yêu cầu nữa cơ.
Chỉ vì tôi đã có công giúp đỡ cho Lỗ Quỳ kỳ này thi đại học đỗ vừa vặn qua cái vạch điểm sàn trường chính quy, chú Lỗ Hạo Dã chẳng những không hề có một chút ý định giận lây hay đổ lỗi gì cho gia đình tôi về chuyện của bác cả cả, mà ngược lại chú còn chủ động bỏ qua hết mọi hiềm khích cũ, ra tay giúp đỡ bố tôi truy tìm tung tích của gã nhà cung ứng vật tư đen đủi kia.
Gã nhà cung ứng vật tư kia thực chất căn bản là không phải là ôm một khoản tiền lớn của công ty rồi bỏ trốn như những lời đồn đại ác ý đâu, mà là vì trên đường đi gã ta nhìn thấy có một em nhỏ bị đuối nước dưới sông, thế là gã liền lập tức dũng cảm nhảy xuống sông để cứu người, kết quả là do dòng nước lũ chảy quá xiết nên gã đã bị dòng nước cuốn trôi dạt thẳng xuống một cái thôn làng hẻo lánh nằm sâu tít bên trong thung lũng của ngọn núi lớn phía hạ lưu.
Lỗ Quỳ vô cùng hớn hở giơ chiếc điện thoại ra trước mặt tôi, bấm mở bức ảnh mà bố cô bé vừa mới gửi tới cho tôi cùng xem.
Bên trong bức ảnh, chú Lỗ Hạo Dã và bố tôi đang cùng nhau đứng vây quanh ở hai bên một người đàn ông có ngoại hình trông không khác gì một gã người rừng Tarzan đích thực cả.
Gã nhà cung ứng vật tư kia lúc này đang sở hữu một bộ râu quai nón mọc dài lởm chởm, rậm rạp che kín cả nửa khuôn mặt, mái tóc thì bết dính lại thành từng lọn từng lọn như tổ quạ, nhìn cái bộ dạng nhếch nhác đó là đủ hiểu khoảng thời gian qua gã đã phải chịu biết bao nhiêu là khổ cực, vất vả rồi.
“Cái địa phương hẻo lánh đó đến cả một chút vạch sóng điện thoại di động cũng chẳng có nổi luôn ấy chứ, người dân trong thôn dạo đó toàn giao tiếp với nhau bằng tiếng thổ ngữ địa phương thôi hà.
Cuộc sống sinh hoạt của người dân ở đó toàn là tự cung tự cấp, có khi suốt mấy năm trời liền cũng chẳng có một ai bước chân ra khỏi ngọn núi lớn đó một lần nào cả đâu.
Cũng may là bố tớ có quen biết với mấy anh chàng blogger chuyên đi thám hiểm rừng sâu dạo trước, chứ nếu không thì có cho người đi tìm kiếm bình thường đi chăng nữa cũng chẳng thể nào tìm nổi cách trèo vào tận sâu bên trong ngọn núi lớn đó được đâu."
“Lộ Kỳ ơi, bây giờ gã nhà cung ứng vật tư kia đã được tìm thấy tung tích rồi, cái vụ kiện cáo oan uổng ở công ty của bố cậu xem ra là đã cầm chắc phần thắng lớn trong tay rồi đúng không cậu?"
