Phượng Ấn Trả Lại, Hoàng Hậu Không Quay Về - Chương 6
Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:05
Tin khẩn truyền đến Bắc Cảnh lại viết nàng ta nguy hiểm đến tính mạng, khiến Tiêu Cảnh Hành đi ngày đêm không nghỉ.
Ta không cần điều tra cũng biết có người cố ý phóng đại.
Tuy vậy, lần lựa chọn ấy đã hoàn thành mục đích của ta.
Ba bản văn thư đều có quốc ấn, tài sản Tạ gia và thân phận của ta tạm thời không còn nằm trong một câu khẩu dụ của Hoàng đế.
Bây giờ chỉ còn binh quyền phải bàn giao trước thiên hạ.
Ta hồi kinh với nghi trượng tối giản.
Không có mười vạn Huyền Giáp quân hộ tống, chỉ có Lục Thu Cẩn, Cố Hoài Sinh và mười hai thân vệ.
Trên đường, quan lại các nơi đều đến nghênh đón, phần lớn muốn nhìn xem vị Hoàng hậu nắm binh nhiều năm sẽ mang bao nhiêu quân về kinh.
Thấy sau xe chỉ có vài người, sắc mặt họ vừa thất vọng vừa ngạc nhiên.
Lời đồn ta dựa quân uy ép hoàng thất lập tức mất đi một nửa sức nặng.
Khi đoàn xe tới cửa cung, Tiêu Cảnh Hành tự mình ra đón.
Hắn bước đến đỡ ta xuống, nhìn gương mặt gầy đi rồi cau mày.
"Sao không ở lại Bắc Cảnh thêm ít ngày?"
"Lễ tế tổ không thể chậm trễ."
Ta hành lễ đúng quy củ.
"Thần thiếp cũng cần hoàn thành việc bàn giao."
Hắn muốn đưa ta về Phượng Nghi cung.
Ta lấy lý do quân sách đang để tại điện phía tây gần Thái Miếu, xin tạm ở đó để tiện đối chiếu.
Tiêu Cảnh Hành không vui nhưng không thể phản đối.
Trước khi rời cửa cung, ta nhìn về phía Phượng Nghi cung.
Biển hiệu vẫn còn, nhưng cung nhân cũ đã bị đổi gần hết.
Đồ dùng của ta được cất vào kho, trong sân trồng thêm hải đường mà Thanh Nghi yêu thích.
Ninh An phần lớn thời gian ngủ tại phủ Trưởng công chúa, còn Nguyên Dực mỗi ngày đến đó nghe giảng chính sự.
Người trong cung thấy ta trở về đều cúi đầu rất thấp, không ai dám nhắc nơi từng thuộc về Hoàng hậu đã dần mang dấu vết của người khác.
Ta cũng không hỏi.
Một căn cung điện đã không còn người chờ, lấy lại để làm gì?
Lễ bàn giao diễn ra tại điện Thừa Thiên.
Bá quan văn võ đều có mặt, Ngự sử đài và Binh bộ cùng kiểm tra từng món.
Ta đặt Huyền Giáp binh phù lên khay ngọc, tiếp đó là quân sách, sổ lương và danh sách tướng lĩnh.
Mỗi trang đều có dấu của hành dinh Bắc Cảnh, số liệu không sai một hạt gạo.
Quan viên Binh bộ vốn chuẩn bị rất nhiều câu chất vấn, cuối cùng chỉ có thể im lặng đối chiếu.
Một vị đại thần thân cận với Thanh Nghi bước ra hỏi vì sao Huyền Giáp quân nhiều năm chỉ nghe lệnh Tạ gia.
Ta nhìn hắn.
"Quân đội nghe quân lệnh và người có thể dẫn họ sống sót trở về."
Vị đại thần nói:
"Như vậy càng chứng minh quyền uy của Tạ gia vượt quá Hoàng thất, vậy triều đình nên cử người đủ năng lực tiếp quản."
Ta đáp:
"Nếu chỉ vì tướng sĩ tin người từng cùng họ vào sinh ra t.ử mà kết tội, sau này còn ai dám hết lòng giữ biên cương?"
Trong điện vang lên tiếng bàn tán.
Nhiều võ tướng cúi đầu, sắc mặt nặng nề.
Tiêu Cảnh Hành nhìn ta rất lâu rồi ra hiệu cho người kia lui xuống.
Ta nhân lúc ấy dâng tấu, xin ban chiếu xác nhận phủ Định Viễn Hầu đã bàn giao toàn bộ binh quyền, mọi biến cố sau ngày tiếp nhận không được truy cứu trách nhiệm.
Đồng thời, các tướng sĩ cũ không bị thanh trừng chỉ vì từng theo ta.
Yêu cầu đặt trước bá quan, hắn không thể từ chối.
Chiếu thư được viết ngay trong điện.
Khi Ngọc tỷ đóng xuống, tiếng chạm khô khốc vang lên như một cánh cửa khép lại.
Ta tự tay giao binh phù cho Thượng thư Binh bộ, không hề lưu luyến.
Một đại thần đứng gần hỏi nhỏ:
"Nương nương giao hết binh quyền, không sợ sau này không còn chỗ dựa sao?"
Ta nhìn lên long ỷ.
“Bản cung từng cho rằng phu quân và con cái là chỗ dựa.”
Cả điện im đi.
Sau này mới hiểu, thứ không thuộc về mình thì giữ trong tay bao lâu cũng vô dụng.
Tiêu Cảnh Hành siết tay trên tay vịn.
Nguyên Dực đứng phía dưới, gương mặt bỗng tái đi.
Có lẽ đến lúc này nó mới hiểu ta không hề giận dỗi.
Ta thật sự đang cắt từng sợi dây giữa mình với hoàng cung.
Sau buổi bàn giao, Phùng Tố Tâm được đưa vào điện phía tây.
Nàng mang theo sổ thư tín có dấu của phủ Trưởng công chúa.
Lời khai của ba nữ quan và hai người ở trạm dịch, chứng cứ đã đủ để Thanh Nghi không thể đổ cho một cung nhân sơ xuất.
Ta vừa xem xong thì nội thị của Thái Thượng Hoàng đến truyền khẩu dụ.
Ông yêu cầu ta sáng mai tới Tông Nhân phủ, trước lễ tế tổ phải tự nhận lỗi bỏ bê con cái, đồng thời giao quyền giáo dưỡng hoàng t.ử và công chúa cho Tiêu Thanh Nghi.
Nội thị nói lời rất cung kính, nhưng nội dung chẳng khác nào buộc ta thừa nhận chính mình không xứng làm mẹ.
Ta khép sổ thư, nhìn ngọn nến lay động.
Ta vốn chỉ định trả Phượng ấn.
Bây giờ xem ra, trước khi trả cần để cả hoàng tộc biết họ vốn dĩ nuôi ong tay áo.
Lễ tế tổ được cử hành tại Thái Miếu vào ngày trời quang hiếm có.
Tông thân, trọng thần và toàn bộ người có địa vị trong hoàng thất đều đứng kín hai bên điện.
Ta mặc triều phục Hoàng hậu, đầu đội Phượng Quan, hai tay nâng chiếc hộp chứa Phượng ấn.
Tiêu Cảnh Hành ngồi phía trên, từ lúc ta bước vào đã không rời mắt.
Tiêu Thanh Nghi đứng bên cạnh Thái Thượng Hoàng, sắc mặt dịu dàng như thường.
Nguyên Dực và Ninh An ở hàng dưới, một người nghiêm nghị, một người có vẻ bất an.
Có lẽ không ai biết hôm nay không phải lễ để ta nhận tội.
Đây là ngày Tạ Minh Châu trả lại tất cả.
Sau nghi thức dâng hương, Thái Thượng Hoàng gọi tên ta.
Ông trách ta nhiều năm ở ngoài biên cương, để con cái thiếu người giáo dưỡng, lại giữ binh quyền khiến triều đình sinh nghi.
"Ngươi giỏi cầm quân nhưng không hiểu đạo làm mẹ."
"Thanh Nhi thay ngươi chăm sóc hoàng tự, chẳng những không được cảm kích, còn bị ngươi ngầm nghi kỵ."
Ta quỳ trước điện, sống lưng không cong.
"Phụ hoàng nói đúng, thần thiếp quen cầm kiếm, không giỏi lấy lòng người."
Thái Thượng Hoàng tưởng ta đã chịu nhận lỗi, sắc mặt dịu đi.
Ta lại ngẩng đầu.
"Nhưng thần thiếp muốn hỏi, thư của mẫu thân gửi cho con bị người khác giữ lại, đó cũng là lỗi của thần thiếp sao?"
Phùng Tố Tâm được dẫn vào.
Nàng quỳ giữa điện, trình sổ thư tín, dấu nhận của phủ Trưởng công chúa và danh sách quà tặng bị đổi tên.
Ba nữ quan từng làm việc trong Nội thư viện lần lượt lên làm chứng.
Mỗi câu đều được ghi chép, đối chiếu rõ ràng.
Những bức thư còn nguyên niêm phong được đặt trước mặt Nguyên Dực và Ninh An.
Con trai ta cầm một phong thư, nhìn dòng chữ "Gửi Dực Nhi" ngoài bìa rồi đứng c.h.ế.t lặng.
Ninh An mở chiếc hộp nhỏ, thấy con diều hình én ta từng hứa làm, con bé lập tức đỏ mắt.
