Phượng Ấn Trả Lại, Hoàng Hậu Không Quay Về - Chương 7
Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:05
Tiêu Thanh Nhi bước ra quỳ xuống.
“Phụ hoàng, hoàng huynh, thần muội chỉ lo thư từ Bắc Cảnh có quân cơ nên mới kiểm tra.”
"Một số phong thư bị thất lạc là lỗi của cung nhân, thần muội không hề cố ý."
"Vậy vì sao những món quà của ta lại biến thành quà trưởng công chúa tặng?"
Ta hỏi.
“Vì sao ngươi nói với Bệ hạ rằng ta bệnh đến mức không thể cầm b.út?”
“Vì sao Ninh An chưa từng nhận được hồi âm?”
"Còn Nguyên Dực luôn tin mẫu hậu chỉ quan tâm binh quyền?"
Thanh Nhi c.ắ.n môi, nước mắt rơi xuống.
"Thần muội chỉ không muốn hai đứa trẻ buồn vì hoàng tẩu không thể về."
"Ngươi sợ chúng buồn nên để chúng tin mẫu thân chủ động bỏ rơi mình."
Ta nhìn nàng, giọng vẫn bình tĩnh.
"Ngươi không muốn ta c.h.ế.t, ngươi chỉ muốn ta còn sống, nhưng không ai cần đến."
Điện Thái Miếu yên lặng.
Vẻ đáng thương trên mặt Thanh Nhi cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Tiêu Cảnh Hành đứng dậy.
"Chuyện này trẫm sẽ cho người điều tra rõ, hôm nay là lễ tế tổ, không nên tiếp tục tranh cãi."
Hắn vẫn muốn sắp xếp như mọi lần, chỉ cần kéo dài, tình cảm có thể được dùng để làm mờ đúng sai, còn ta sẽ lại bị khuyên nên nghĩ cho đại cục.
Ta không chờ nữa.
Chiếc hộp trong tay được đặt xuống trước bài vị tổ tiên.
Ta mở nắp, lấy Phượng Ấn ra, hai tay nâng lên.
“Thần thiếp bệnh cũ tái phát, không đủ sức quản lý lục cung.”
"Hôm nay xin trả Phượng Ấn, rời ngôi hoàng hậu."
Cả điện lập tức náo động.
Tiêu Cảnh Hành bước xuống bậc thềm.
"Trẫm không cho phép."
"Bệ hạ từng ký chiếu cho phép thần thiếp dưỡng bệnh vô thời hạn."
Ta lấy bản chiếu có quốc ấn ra.
“Mọi lệnh triệu hồi đều phải có văn thư chính thức.”
"Thần thiếp không xin phế xuất, cũng không nhận tội, chỉ trả lại quyền lực mình không còn muốn giữ."
Hắn nhìn tờ chiếu do chính tay mình ký, sắc mặt khó coi.
"Minh Châu, nàng đang dùng chữ của trẫm để ép trẫm?"
"Thần thiếp chỉ làm theo quy củ Bệ hạ đặt ra."
Ta đứng dậy, tháo Phượng Quan đặt bên cạnh Phượng Ấn.
“Bệ hạ muốn thần thiếp hiểu đại cục.”
"Hôm nay thần thiếp đã hiểu."
Nguyên Dực đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta.
"Mẫu hậu, nhi thần không biết những bức thư này."
Ta nhìn con trai.
"Con không biết thư bị giữ, nhưng bức thư đòi binh phù là do chính con viết."
Nó cúi đầu, đôi vai cứng lại.
"Nhi thần chỉ muốn bảo vệ mẫu hậu khỏi lời đồn."
"Con muốn giữ một mẫu hậu hay giữ một hoàng hậu có thể bảo vệ địa vị của con?"
Nguyên Dực ngẩng lên, môi mấp máy nhưng không trả lời được.
Khoảnh khắc do dự ấy đã đủ.
Ninh An khóc chạy tới ôm lấy chân ta.
"Mẫu hậu, con không biết áo choàng và trâm bạc đều là người gửi, con tưởng người không nhớ con."
Ta cúi xuống ôm con bé lần cuối.
“Bây giờ con đã biết.”
"Vậy ngươi đừng đi."
"Biết sự thật không thể khiến những chuyện đã xảy ra biến mất."
Tiêu Cảnh Hành nắm lấy cổ tay ta.
"Trẫm chưa từng muốn nàng rời đi."
Ta nhìn bàn tay hắn.
"Bệ hạ chỉ không muốn thần thiếp rời đi, nhưng người cũng chưa từng từ bỏ bất kỳ ai vì thần thiếp."
Ánh mắt hắn chấn động.
Ta nói từng câu, không hề cao giọng.
"Người muốn một hoàng hậu giữ giang sơn cho người, một trưởng công chúa hiểu lòng người, hai đứa con biết nghe lời và một người vợ vĩnh viễn không oán trách.
Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy."
Bàn tay hắn dần buông lỏng.
Ta lùi lại một bước, hành lễ với bài vị tổ tiên rồi rời Thái Miếu.
Sau lưng không ai lên tiếng giữ ta bằng một lý do đủ để ta quay đầu.
Đêm ấy, Tiêu Cảnh Hành mang Phượng Ấn đến điện phía tây.
Hắn muốn trả lại cho ta, có lẽ còn chuẩn bị rất nhiều lời giải thích, nhưng trong điện chỉ còn một bức thư xin về quê chịu tang phụ thân và điều dưỡng bệnh cũ.
Ta đã rời kinh trước khi trời sáng.
Ba ngày sau, tin khẩn truyền vào cung.
Đoàn xe đi qua cầu Thương Lan gặp lũ quét, xe ngựa bị cuốn xuống vực nước.
Quan binh chỉ tìm thấy áo choàng hoàng hậu mắc trên cành cây và chiếc Phượng Quan vỡ nát bên bờ, không tìm thấy t.h.i t.h.ể.
Khi nội thị đọc xong tin báo, Tiêu Cảnh Hành đ.á.n.h rơi Phượng Ấn xuống đất, rất nhanh ch.óng tự mình đến cầu Thương Lan.
Nước lũ đã rút nhưng lòng sông vẫn đục ngầu, hai bên bờ đầy đá và gỗ vụn.
Hắn đứng dưới mưa suốt một ngày, cầm chiếc Phượng Quan méo mó không chịu buông.
Quan binh lặn xuống nước nhiều lần, chỉ tìm được một bánh xe, vài mảnh vải và chiếc hộp đựng t.h.u.ố.c, không có t.h.i t.h.ể.
Lục Thu Cẩn cùng Cố Hoài Sinh cũng mất tích, khiến hắn bắt đầu nghi ngờ đây không phải tai nạn, nhưng tuyến đường bị lũ cuốn sạch, mọi dấu chân đều biến mất.
Dù điều động bao nhiêu người, hắn cũng không tìm được một chứng cứ cho thấy ta còn sống.
Trong cung, Nguyên Dực tự nhốt mình ba ngày.
Nó mở từng bức thư bị giữ, đọc từ đầu đến cuối.
Có phong thư ta nhắc chứng đau đầu của nó, có phong thư phân tích một bài trị quốc mà nó từng hỏi, còn có bức viết:
"Dực Nhi có thể học cách làm quân vương, nhưng trước hết phải học làm người."
Câu ấy khiến nó ngồi bất động suốt một đêm.
Kiếp trước nó từng nói ta đầu óc đơn giản, không hiểu lấy lui làm tiến.
Kiếp này nó lại dùng đại cục ép ta giao binh phù.
Đến khi tất cả quyền lực đã nằm trong tay hoàng gia, người đầu tiên rời đi vẫn là ta.
Nó cuối cùng hiểu mình đã bảo vệ được địa vị, nhưng đ.á.n.h mất mẫu thân.
Ninh An mở chiếc chuông bạc ta trao.
Bên trong có một mảnh giấy cuộn nhỏ, chỉ viết một câu:
"Khi sợ hãi, hãy nhớ mẫu hậu từng dạy con tự giữ dây cương."
Con bé ôm chiếc chuông khóc đến ngất.
Nó xin phụ hoàng đưa mình đến cầu Thương Lan, nhưng Tiêu Cảnh Hành không cho.
Phượng Nghi Cung được giữ nguyên, không ai được động vào một món đồ.
Chỉ là người từng ở đó sẽ không quay lại, vì một căn phòng không đổi.
Mỗi tối, Ninh An đều đặt con diều hình én bên giường, nói khi mẫu hậu trở về sẽ tự mình thả.
Không ai dám nói với nó rằng mùa xuân đã qua, còn người làm diều có lẽ không muốn trở về nữa.
Tiêu Thanh Nghi bị đưa đến Tông Nhân phủ.
Nàng quỳ trước Tiêu Cảnh Hành, khóc đến khản giọng.
"Hoàng huynh, thần muội chưa từng muốn hoàng tẩu c.h.ế.t."
Hắn nhìn nàng rất lâu, vẻ mặt lạnh đến mức xa lạ.
"Ngươi không cần nàng c.h.ế.t?"
Giọng hắn khàn đi.
"Ngươi chỉ cần nàng sống trong cô độc để ngươi chiến thắng."
Thanh Nghi lắc đầu.
"Muội thật lòng thương hai đứa trẻ, thật lòng lo cho huynh."
Tiêu Cảnh Hành không phủ nhận, có lẽ đều là thật.
"Chính vì có thật nên ngươi mới cho rằng mọi thủ đoạn đều có thể tha thứ."
Hắn cũng thừa nhận bản thân không vô tội.
