Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 14 Con Tin Của Nước Bắc Dực (2)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 05:03
Hoàng Bắc Nguyệt này là tiểu thư dòng chính, lại có khuôn mặt tuyệt mỹ như mẫu thân của nàng. Mặc dù tuổi còn hơi nhỏ, nhưng cũng vừa vặn hợp khẩu vị của hắn.
Sương mù màu trắng từ giấy dán cửa sổ bay vào bên trong, người mặc đồ đen cười thô bỉ hai tiếng, xoa xoa tay, chuẩn bị nhảy vào phòng, hoàn toàn không hay biết có một người đã vô thanh vô tức đứng phía sau hắn.
Nếu lúc này hắn quay đầu lại, trông thấy một người lãnh khốc quỷ dị, toàn thân y phục đen, nhất định sẽ cho rằng mình nửa đêm gặp quỷ!
Hoàng Bắc Nguyệt kéo mũ áo bào xuống, lộ ra dung nhan thanh lệ non nớt. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai người mặc đồ đen kia.
Tên này giật mình quay đầu lại, trông thấy thiếu nữ vốn nên hôn mê nằm ở trong phòng lại đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhất thời sợ tới mức lui về sau một bước.
Gặp quỷ, ta sao lại sợ một tiểu nha đầu mới mười một, mười hai tuổi chứ? Hừ , ta chỉ cần nhấc tay một cái là có thể đem nàng đ.á.n.h bay!
Nghĩ đến đây, người mặc đồ đen kia hơi chỉnh chỉnh cổ áo, lên tiếng nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, ngoan ngoãn nghe đại gia nói đi, có thể đại gia sẽ tha mạng cho ngươi đấy”.
Con ngươi đen láy lóe tia nhìn nhắc bén, Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh: “Ngươi có biết gần đây Thành Lâm Hoài xuất hiện một ma nữ tóc đỏ, có thực lực cửu tinh Triệu hoán sư, nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu không?”.
Người mặc đồ đen ngẩn ra, không biết tiểu nha đầu nói chuyện này là có ý gì. Nhưng tin tức vị tóc đỏ Triệu hoán sư có thực lực cửu tinh đã truyền khắp Thành Lâm Hoài rồi, chắc chắn không lâu sau sẽ truyền khắp toàn bộ Nước Nam Dực!
“Đương nhiên ta đã nghe qua!”
Hắn vừa dứt lời, thiếu nữ trước mắt bỗng nhiên quỷ dị cười, mái tóc đen như mực chậm rãi trở thành một màu đỏ rực!
Người mặc đồ đen trừng to mắt, một cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân truyền thẳng lên đầu!
“Ngươi, ngươi……. ”
“Hì hì, cho ngươi biết người g.i.ế.c ngươi là ai, kẻo c.h.ế.t không nhắm mắt!”
“Đại nhân, xin…xin tha mạng”
Người mặc đồ đen chỉ có thể phát ra vài tiếng rên rỉ trong cổ họng, lúc này hắn chưa ngất đi coi như định lực rất khá rồi !
Tự dưng lại đi trêu chọc một vị cửu tinh Triệu hoán sư, hắn… hắn đúng là gặp vận đen tám đời!
Hơi lạnh thấu xương bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng truyền đến. Trong bóng đêm, một đầu Băng Loan chợt xuất hiện trước mắt hắn, há miệng đem cả người hắn nuốt vào!
Trước khi c.h.ế.t, người mặc đồ đen kia chỉ có thể hét lớn trong lòng: “Trời ơi! tên phế vật của phủ Trưởng công chúa chính là cửu tinh Triệu hoán sư. Hoàng Bắc Nguyệt, nàng là tóc đỏ ma nữ! Là Băng Linh Huyễn Điểu khế ước giả!”
Bất quá những câu nói này hắn vĩnh viễn cũng không thể nói ra được nữa.
“Tư vị như thế nào ? ”
Băng Linh Huyễn Điểu nhai nhai vài cái, giọng nói vang lên trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt: “Không ngon, vị dở tệ.”
“Yên tâm, đi theo ta sẽ có rất nhiều thịt để ăn”. Dám trêu nàng? Hoàng Bắc Nguyệt nàng sẽ ăn tươi nuốt sống hắn!
Trong phòng, Đông Lăng bị khói kia làm hôn mê. Hoàng Bắc Nguyệt dò xét mạch của nàng, chỉ là khói mê thông thường, không có gì đáng ngại.
Đem Đông Lăng bế vào phía trong, nàng cũng nằm xuống nghỉ ngơi.
Vạn Thú Vô Cương, nàng biết chỉ cần có vật này, mình nhất định sẽ càng ngày càng cường đại. Tuy nhiên, khối hắc ngọc này quá mức thần bí, nàng không biết thông tin gì về nó, trong lòng thấy buồn bực hết sức.
Cửu tinh Triệu hoán sư trên toàn bộ đại lục Tạp Nhĩ Tháp đã coi là cao thủ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở Tạp Nhĩ Tháp đại lục mà thôi.
Ngày tiếp theo là ngày mừng thọ của Tĩnh An vương phủ Lão vương phi, Tiêu Viễn Trình, Cầm di nương, Tuyết di nương cùng một đám tiểu thư thiếu gia trong phủ đều đi dự tiệc, chỉ lưu lại mỗi Hoàng Bắc Nguyệt.
Trước đây có đại phu nói nàng thân nhiễm trọng bệnh có thể lây lan nên Tiêu Viễn Trình hạ lệnh, không cho phép nàng ra ngoài.
Như vậy cũng tốt, bớt đi nhiều phiền toái.
Ăn một chút điểm tâm, Hoàng Bắc Nguyệt lại khoác đấu bồng đen lặng lẽ ra ngoài.
Chợ Bố Cát Nhĩ, Công Hội Lính đ.á.n.h thuê.
Trải qua sự việc ngày hôm qua, thanh danh của vị cửu tinh Triệu hoán sư Hí Thiên đã truyền khắp toàn bộ Thành Lâm Hoài. Vì vậy, nàng vừa đi vào chợ Bố Cát Nhĩ đã có vô số người thở cũng không dám thở mạnh, vây quanh quan sát nàng.
“Người đó chính là Hí Thiên đại nhân! Oa! Băng linh thú khế ước giả đấy!”
Mái tóc màu đỏ rực kìa! Quá đẹp trai ! Hí Thiên đại nhân quá đẹp trai!”
Hoàng Bắc Nguyệt dáng người nhỏ nhắn, bởi vì không thấy rõ diện mục của nàng nên nhiều người cho rằng nàng là một lão nhân thấp bé. Vì ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp này, thực lực là trên hết, cho dù nàng là một ông già, chỉ cần thực lực mạnh mẽ đều sẽ được tôn kính!
Hoàng Bắc Nguyệt đi tới Công Hội Lính đ.á.n.h thuê, bên trong lập tức liền có người ra nghênh đón: “Hí Thiên đại nhân, ngài có việc gì sao? ”
“Ta muốn kiếm tiền” Hoàng Bắc Nguyệt không giấu giếm nói.
Người kia sửng sốt, kiếm tiền ? Thân phận cửu tinh Triệu hoán sư tượng trưng cho địa vị, thực lực và sự giàu có. Người như vậy mà còn thiếu tiền sao?
“Ta thật sự thiếu tiền, có nhiệm vụ gì thù lao cao nhất thì giao cho ta đi”.
“Vâng, đại nhân chờ chút”. Người kia không dám thất lễ, lập tức đi chuẩn bị ngay.
Một vị cửu tinh Triệu hoán sư làm chuyện gì đều có lý do, bọn họ những tiểu nhân vật này làm sao có thể hiểu được chứ? Vẫn là nên thành thành thật thật làm tốt bổn sự của mình là được!
Rất nhanh gã sai vặt kia đã cầm đến một quyển cao cấp nhiệm vụ tới: “Trong Nguyệt Lạc Cốc có một con Nhện đỏ bảo vệ một cây Thủy Tinh Quả. Ai có thể lấy được Thủy Tinh Quả liền có 100 vạn kim tệ tiền thưởng”.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt hơi lóe, 100 vạn kim tệ cơ à!
“Ta rất nhanh liền trở lại.”. Cầm quyển nhiệm vụ, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đi ra ngoài. 100 vạn kim tệ, chậm chân liền bị người đoạt mất!
Vừa từ Công Hội Lính đ.á.n.h thuê đi ra, nàng lập tức gọi ra Băng Linh Huyễn Điểu, thân hình nhảy một cái liền đáp xuống lưng nó. Dáng người tiêu sái lưu loát làm mê mẩn bao người!
Nguyệt Lạc Cốc nằm ở trung tâm rừng rậm, từ trên vách núi bay xuống, phía dưới cây cối rậm rạp. Các loại thực vật to lớn, hung thú hoành hành, quả thực là một nơi nguy hiểm!
100 vạn kim tệ quá hấp dẫn, cho nên không chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt nhận nhiệm vụ, mấy người lính đ.á.n.h thuê đoàn có thực lực không tệ khác cũng đã tiềm phục tại khắp nơi trong cốc.
Nhện Đỏ cư ngụ ở phía đáy vực, xung quanh không một ngọn cỏ, mặt đất bị thiêu đến mức cháy đỏ, khói đen tản ra bốn phía.
Một đạo ánh chớp thoáng hiện. Nơi ánh chớp chạm đến, toàn bộ mọi thứ đều bị phá hủy! Nhện Đỏ nằm giữa đám tia chớp, tơ nhện kết thành một cái lưới, bên trên đa số là t.h.i t.h.ể Linh thú dám cả gan lại gần, tất cả đều trở thành thức ăn trong bụng nó!
Rất nhiều lính đ.á.n.h thuê khi nhìn thấy cảnh này đều âm thầm nuốt một ngụm nước miếng.
“Quá mạnh mẽ! Con Nhện Đỏ là Linh thú cấp mấy đây?”
Linh thú cũng giống như Triệu hoán sư, cũng có phân chia đẳng cấp, từ cấp 1 đến cấp 12. Đương nhiên, T.ử Diễm Hỏa Kì Lân cùng Băng Linh Huyễn Điểu cũng không thuộc tầng lớp này.
Ngũ Linh đại biểu cho Linh thú mạnh nhất trên đại lục, chỉ thua Thần thú. Bọn hắn là chí tôn trong năm loại thuộc tính, tiềm lực phát triển rất lớn nên cũng không có phân chia đẳng cấp như Linh thú thông thường.
“Chí ít cũng cũng từ cấp 10 trở lên, trên chu võng còn có t.h.i t.h.ể của một con Linh thú Lam Sắc Biên Bức (dơi màu xanh dương) cấp 10 kìa!”
“Ta chịu! Đánh nhau với Linh thú từ cấp 10 trở lên, muốn c.h.ế.t a!”
“Hết cách rồi, 100 vạn kim tệ a ! Ta chỉ tới xem náo nhiệt một chút mà thôi!”
“Kìa! Mau nhìn! Đó là cái gì vậy?”
Một tên lính đ.á.n.h thuê bỗng chỉ lên bóng trắng như tuyết đang lướt đi trên trời.
Bóng trắng càng lúc càng gần, tinh mang sáng ch.ói, một mảnh băng tuyết lóa mắt đập vào mắt mọi người, một cặp cánh băng giương rộng trên không trung!
“Băng Linh Huyễn Điểu! Hí Thiên đại nhân cũng tới sao?”
Theo từng tiếng kinh ngạc thốt lên, một bóng trắng thật lớn hạ xuống, uy áp của siêu cấp Linh thú tản mát ra dẫn đến một trận bạo loạn, cây cối liền bị cuốn vào trong gió lốc!
Băng Linh Huyễn Điểu vừa lao xuống, Nhện Đỏ kia lập tức ngẩng đầu lên, nó không phải dễ trêu, tư duy linh thú cấp 10 tương đối cao.
Toàn thân màu đỏ đột nhiên sáng lên, Nhện Đỏ rít một tiếng, ánh chớp từ trong miệng bạo xuất đi ra, đ.â.m về phía Băng Linh Huyễn Điểu.
Trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, Hoàng Bắc Nguyệt đứng cao ngạo, sợi tóc màu đỏ từ vành mũ trượt xuống, theo gió tung bay !
Nàng nâng tay phải lên, hắc khí nồng đậm xoay tròn trong lòng bàn tay, chậm rãi từ trên lưng của Băng Linh Huyễn Điểu giật ra một cái Băng Vũ. Nàng dùng Băng Vũ làm kiếm, giơ lên rồi vung xuống!
Hai cái động tác tuy đơn giản nhưng lại sinh ra hiệu quả kinh thiên động địa!
Hắc khí theo Băng Vũ kiếm phát ra, hình thành nên một cái trường tiên (cây roi dài), đ.á.n.h mạnh về phía Nhện Đỏ.
Chỉ phút chốc, ánh chớp nổ tung, mà hắc khí kia mang theo khí thế như chẻ tre thẳng tắp chui vào trong miệng Nhện Đỏ. Nhện Đỏ vừa nãy còn hung hãn cuồng vọng, trong nháy mắt liền cứng đờ lại.
Nhện Đỏ bất động, ánh chớp quay xung quanh cũng chậm rãi tản đi.
Sau khi lôi điện tan hết, dưới tầng tầng lớp lớp mạng nhện đã lộ ra một gốc cây nhỏ, trên cây quả óng ánh, sáng bóng, sinh trưởng giữa đám cành lá xum xuê.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu nhảy xuống, hướng phía quả cây đi tới.
Lúc này, đám lính đ.á.n.h thuê trốn xung quanh mới dần dần phản ứng lại.
Chỉ dùng một chiêu.
Linh thú cấp 10 trở lên – Nhện Đỏ, chỉ một chiêu đã bị g.i.ế.c!?
Bốn phía yên tĩnh đến mức đáng sợ, hơn trăm con mắt đều nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn của Hoàng Bắc Nguyệt ẩn dưới đấu bồng đen.
Không tin được! Thực lực biến thái như vậy, còn muốn cho người khác sống nữa hay không đây!!!
Hoàng Bắc Nguyệt một cước đá bay Nhện Đỏ đang bất động ra ngoài, đang định đưa tay hái Thủy Tinh Quả thì một giọng nói đột nhiên vang lên: “Khoan đã.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi sửng sốt, quay đầu lại. Trước mặt nàng là một thiếu niên môi hồng răng trắng, thanh tú khả ái đang sốt sắng nhìn nàng.
Thiếu niên này tuy trên người mặc một bộ trang phục lính đ.á.n.h thuê điển hình nhưng trên eo lại quấn một dải lông cáo trắng vô cùng trân quý, chân mang giày da hươu, tay nắm một thanh đoản đao màu đen. Đao kia vừa nhìn liền biết không phải vật phàm, hẳn là do huyền thiết luyện chế mà thành. Hơn nữa gương mặt lại vô cùng non nớt, thoạt nhìn không giống đám lính đ.á.n.h thuê thường xuyên l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao mà có vẻ giống một thiếu gia quý tộc đi săn b.ắ.n hơn.
