Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 13 Con Tin Của Nước Bắc Dực (1)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 05:03

“Tiểu thư, mới nãy chúng ta có phải hay làm quá rồi? An quốc công kia sẽ không bỏ qua” Trở lại Lưu Vân Các, Đông Lăng cứ lo lắng thấp thỏm. An quốc công có một nhóm cao thủ làm thuộc hạ, nếu như hắn muốn gây bất lợi cho tiểu thư liền có thể thần không biết quỷ không hay đem tiểu thư g.i.ế.c c.h.ế.t.

“Yên tâm đi, ta đã dám làm tự nhiên sẽ có cách ứng phó”.

Một tên An quốc công nho nhỏ mà thôi, thủ hạ lợi hại nhất cũng là tên cửu tinh trung cấp Triệu hoán sư với một con Triệu hoán thú bình thường. Phải biết rằng, trong hàng ngũ Triệu hoán sư, bên nào có Linh thú chuẩn Thần thú thì mới là vô địch.

Nàng hiện tại có Băng Linh Huyễn Điểu, về mặt thực lực lớn hơn, một tên An quốc công nho nhỏ không đủ lọt vào mắt của nàng.

Sau khi an ủi Đông Lăng, Hoàng Bắc Nguyệt mới để ý rằng Đông Lăng đang cẩn thận thêu dưới ánh sáng lờ mờ của cây nến. Nàng đảo mắt qua giỏ trúc bên cạnh, bên trong chứa rất nhiều thành phẩm củaĐông Lăng.

Tính ra Đông Lăng hơn nàng hai tuổi mà thôi. Đáng lẽ trẻ con bình thường ở tuổi này đều vô tư chơi đùa thì Đông Lăng lại phải cặm cụi thêu vá để bán kiếm tiền. Nhờ vậy mà sinh hoạt hằng ngày của Hoàng Bắc Nguyệt mới coi như khá hơn một chút. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng hơi có chút chua xót.

“Tiểu thư, tuy rằng người cùng Tiết Triệt giải trừ hôn ước, nhưng mà tiểu thư vẫn còn trẻ, sau này có nhiều cơ hội tốt hơn”.Đông Lăng đang thêu bỗng ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói.

“Tiểu thư bây giờ đã là Triệu hoán sư, chắc chắn sẽ có rất nhiều thanh niên tuấn kiệt tới cửa cầu hôn”. Nha đầu này đang lo lắng nàng thương tâm vì chuyện giải trừ hôn ước sao?

Nàng sao có thể thương tâm chứ? Tiết Triệt hối hôn, nàng cầu còn không được, nàng còn sợ sau này An quốc công phủ giống như ruồi bọ bám c.h.ặ.t, đuổi cũng không đi ấy chứ.

Hơn nữa tên Tiết Triệt kia vốn không tốt lành gì, cùng Tiêu Vận quả là một đôi trời sinh nha!

“Đông Lăng, chúng ta hoàn toàn không còn đồ vật gì đáng tiền hết hay sao?” Không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa, Hoàng Bắc Nguyệt vội chuyển đề tài.

Đông Lăng ngẩn ra, ngẩng đầu lên, ánh nến chiếu đến gương mặt non nớt của nàng làm lộ ra vẻ thành thục không hợp với tuổi.

“Vẫn còn một cây tiêu ngọc mà Trưởng công chúa lưu lại. Trưởng công chúa lúc trước cực kỳ yêu thích nó cho nên em cũng không dám bán lấy tiền”.

Đông Lăng vừa nói vừa đứng lên, đi tới ngăn tủ bên cạnh, đem một viên gạch trên tường lấy ra, bên trong khe hở có một chiếc hộp dài.

Ngẫu nhiên lại giấu đồ ở đó, Đông Lăng thật lanh lợi, nếu không giấu như vậy khẳng định sớm hay muộn cũng sẽ bị đám cẩu nô tài trong phủ này đoạt đi rồi.

Nàng nhẹ nhàng mở hộp ra. Một thanh ngọc tiêu toàn thân trắng như tuyết tĩnh lặng nằm yên trong hộp. Tiêu làm bằng bạch ngọc thượng đẳng, óng ánh trong suốt như băng tuyết ngưng tụ thành vậy.

Ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt đã bị đình trụ, không thể dời mắt đi chỗ khác:  “Thật xinh đẹp!”

Trong ký ức, dường như nàng thường xuyên thấy Trưởng công chúa Huệ Văn ở trong viện, ngắm trăng thổi tiêu, bóng lưng cô độc tiêu điều, cũngkhông ai biết nàng rốt cuộc là thổi cho ai nghe.

Cầm lấy ngọc tiêu, nhẹ nhàng đặt trên môi thổi một giai điệu đơn giản, kiếp trước nàng cũng hiểu một chút về âm luật.

Đông Lăng trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên: ”Tiểu thư biết thổi tiêu? Người học từ lúc nào sao em không thấy!”

“ Trước đây mẫu thân thỉnh thoảng dạy ta, nhiều năm qua, giờ thổi lại có cảm giác xa lạ. ”

Đông Lăng hoảng hốt, bất chợt hoài niệm nói: “Tiếng tiêu của Trưởng công chúa điện hạ, em suốt đời không thể quên”.

Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ bờ vai của nàng, nha đầu này thật sự trung thành: “ Đông Lăng, ta ra ngoài thử tiêu, sẽ trở lại nhanh thôi”

“Nhưng tiểu thư… đã trễ thế này rồi!” Đông Lăng lo lắng nói với theo.

Hoàng Bắc Nguyệt khoác áo choàng đen lên người: “Muộn mới tốt chứ”.

Nói xong nàng liền từ cửa sổ nhảy ra, thân hình vừa lóe lên đã không còn thấy bóng dáng.

Đông Lăng ngơ ngác nhìn, thật lợi hại! Tiểu thư từ khi nào trở nên lợi hại như vậy chứ? Lẽ nào chỉ cần trở thànhTriệu hoán sư đều sẽ lợi hại như vậy sao? Trong lòng nàng tràn đầy ước ao, nếu như nàng cũng có thể trở thành Triệu hoán sư thì thật tốt……

Băng Linh Huyễn Điểu mang nàng bay một vòng ở ngoại vi rừng rậm. Nàng phát hiện gần như một nửa rừng rậm đều bị đóng băng hết cả rồi.

“Băng, làm sao ngươi biết được mà tới nơi này gặp ta? Lại còn tạo thành ảnh hưởng lớn như vậy” Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xếp bằng trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, vừa nhẹ vỗ về tiêu ngọc, vừa cùng Băng Linh Huyễn Điểu tâm linh đối thoại.

“Ta nghe được triệu hoán giọng nói nên tới”. Đôi cánh khổng lồ mỗi lần chấn động đều tạo nên một cơn lốc nhỏ.

Mặc dù xung quanh không có gió, y phục của nàng vẫn tung bay, mái tóc màu đỏ phía sau áo choàng lộ ra vài sợi, trong bóng đêm thoạt nhìn có chút ch.ói mắt.

Triệu hoán? Hẳn là do Vạn Thú Vô Cương triệu hoán, nàng cũng là bởi vì cảm nhận được lực lượng của nó cho nên mới xông vào khu rừng rậm này.

” Chủ nhân, đám người trong phủ Trưởng công chúa dám đối xử với người như vậy, chi bằng để ta đem bọn họ…… ”

“ Không cần, chuyện đó ta tự có suy nghĩ của mình, ngươi chỉ cần yên lặng ở xung quanh tùy lúc xuất hiện là được.”

“Vâng.”

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ gật đầu. Tiêu ngọc chậm rãi đưa lên môi, nhẹ nhàng thổi.

Như là ngọn gió từ xa thổi tới, bị tầng tầng ánh sáng trùng điệp cách trở. Như là một sợi tơ nhện phiêu bạt không chốn nương thân, khẽ lắc lư dưới bầu trời đêm yên tĩnh, dù mưa gió vẫn kiên trì không đứt. Như một cơn gió thổi tắt ánh nến, như một tiếng cười không linh nhẹ nhàng. Âm thanh do dự quanh quẩn, xuyên qua rừng rậm dày đặc, chậm rãi hướng về phía Thành Lâm Hoài.

Bỗng nhiên một tiếng đàn “boong boong” uyển chuyển truyền đến. Tựa như đóa hạnh hoa trong mưa, nhẹ nhàng khinh phiêu, cùng tiếng tiêu hợp tấu, triền miên mờ ảo, tựa như tiếng nỉ non trong đêm. Dường như trong làn khói sương mờ ảo, hàng liễu xanh cũng do dự phiêu đãng trong gió, chim hoàng oanh tiếng kêu tràn ngập nghẹn ngào, bay qua biết bao nhiêu núi sông, khổ sở tìm kiếm trong tuyệt vọng.

Cầm tiêu một khúc, trường phong nổi lên. Người tựa xuân liễu, âm nhược thu phong

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, tâm tư mau ch.óng hạ lệnh cho Băng Linh Huyễn Điểu truy tung theo tiếng đàn này, tuyệt đối phải tìm ra. Thân ảnh khổng lồ lặng yên biến mất trong bóng đêm, vô thanh vô tức tiến vào đô thành. Tiếng đàn lúc nãy rõ ràng phát ra từ hướng này.

Nàng vừa định tiến lại gần thì bỗng nhiên tiếng đàn kia phát ra âm điệu cao v.út rồi im bặt đi.

Sao lại thế? Tiếng tiêu của nàng vẫn chưa dừng lại mà tiếng đàn cùng nàng hợp tấu lại đột nhiên ngừng rồi?

Trong phút chốc Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy lạc lõng. Nàng cũng dừng tiếng tiêu, hướng Băng Linh Huyễn Điểu nói: “Ngươi có thể xác định rõ nơi đó không”.

Băng Linh Huyễn Điểu gật đầu, bay đến một địa phương khá hoang vu, sau đó xoay quanh mấy vòng trên một tòa nhà sơ cũ.

“Ta cảm nhận được tiếng đàn phát ra từ nơi này”

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn xuống nhưng chỉ thấy một khu tối om, căn bản không có vẻ gì là có người ở cả.

Vừa rồi tiếng đàn mờ ảo kia là từ nơi này truyền tới sao ?

Sắc trời quá tối, căn bản không thấy được đây là đâu, nhưng nàng đã nhớ được vị trí. Nàng vốn không tinh tường lắm bố cục ở Thành Lâm Hoài, tốt nhất ngày mai đi tìm người hỏi một chút.

Tiếng đàn kia giống như là trích tiên hạ phàm, có cảm giác kiêu ngạo độc lập, nhưng có vẻ thoáng ẩn chứa một chút bất lực. Như mộng như thật.

Rốt cuộc là ai mói có thể đ.á.n.h ra tiếng đàn như vậy? Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng tràn ngập tò mò. Tính cách của nàng vốn lãnh đạm, ít khi thấy hứng thú lớn như thế với một người chưa bao giờ gặp gỡ giống như hôm nay.

Nàng nhất định sẽ tìm được người này, bất kể hắn là ai. Nàng thích tiếng đàn này, thích những xúc cảm ẩn giấu bên trong nó.

Trở lại Lưu Vân Các, sau khi để Băng Linh Huyễn Điểu rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt bất chợt phát hiện trong sân có một người ẩn núp.

Kiếp trước nàng là thiên tài sát thủ, bởi vậy đối với thủ đoạn che giấu hành tung, nàng là cao thủ của cao thủ

Dù là trong bóng tối nhưng nàng vẫn có thể ngay lập tức cảm giác được khí tức của người kia, hơn nữa liếc mắt một cái đã nhìn thấy vị trí của hắn!

Hôm nay nàng cha con An Quốc Công mất mặt, bọn họ không kiềm chế được muốn động thủ với nàng sao?

Bọn hắn dám đến, nàng sẽ cho bọn hắn một đi không trở lại!

Thân ảnh của nàng như quỷ mị, lặng yên không một tiếng động tiến tới, đấu bồng màu đen hoàn toàn chìm vào trong hắc ám.

Hắc y nhân lén lút tiến đến gian phòng của Hoàng Bắc Nguyệt, lấy ra một cái ống trúc, khẽ đục thủng một lỗ nhỏ trên lớp giấy dán cửa, vừa thổi khói mê vừa lộ ra nụ cười dâm đãng.

An quốc công lần này phải thưởng lớn cho hắn!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 13: Chương 13 Con Tin Của Nước Bắc Dực (1) | MonkeyD