Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 2 Kẻ Mạnh Được Tôn Kính(1)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:01
Nước Nam Dực.
Đêm khuya, trong đô thành, không ai trông thấy một luồng đen sát khí như vạn thú phi nhanh, bay vào từ đường trong hậu viện của phủ trưởng công chúa.
Ánh nến u ám, một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng chậm rãi mở ra.
Nhìn ánh lửa leo lét trước mặt, đôi con ngươi lãnh khốc bất động một hồi. Sau đó, Hoàng Bắc Nguyệt mới chậm rãi tiêu hóa toàn bộ đám ký ức hỗn loạn mới xuất hiện trong đầu.
Vô lực rên rỉ một tiếng,nàng không thể không tiếp thu một sự thật – nàng...xuyên qua Hoàng Bắc Nguyệt là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn (công chúa Huệ Văn là tỷ tỷ của hoàng thượng) vốn là tiểu thư dòng chính nữ, thân phận tuy lừng lẫy nhưng bị cả Nước Nam Dực cười nhạo. Bởi nàng nhu nhược, vô tri ngốc nghếch, không thể tập võ. Ngự y đều nói nàng không thể sống qua mười tám tuổi.
Không chỉ như vậy, thân là dòng chính nữ duy nhất của phủ trưởng công chúa, vậy mà đám con thứ huynh đệ, tỷ muội đều có thể bắt nạt nàng, ngay cả nô tài cũng không bằng.
Di nương ương ngạnh hung hãn, phụ thân lạnh lùng căm ghét nàng, từ bốn năm trước trưởng công chúa Huệ Văn qua đời, địa vị của nàng trong nhà lại rơi xuống ngàn trượng.
Lần này vì lỡ lời đắc tội Cầm di nương mà phụ thân sủng ái nhất, nàng liền bị phạt vào trong từ đường quỳ một ngày một đêm, chưa ăn uống gì. Thân thể vốn từ nhỏ suy yếu nhiều bệnh, lại phải quỳ cả ngày không có một hạt cơm vào bụng, đây đích xác là muốn lấy mạng nàng.
Bất quá chẳng ai nghĩ tới, nhờ số trời run rủi, Hoàng Bắc Nguyệt tại thế kỉ 21 được mệnh danh siêu cấp sát thủ lại xuyên đến khối thân thể mười hai tuổi này.
Chậm rãi đứng lên từ mặt đất lạnh, Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn về phía linh vị của Huệ Văn trưởng công ở giữa từ đường, không biết có phải là do ánh đèn hay không, nàng cảm giác trên bài vị có một đạo ánh sáng nhỏ yếu mập mờ.
Ấm áp giống như ánh mắt hiền lành nhìn về phía nàng.
Bắc nguyệt khẽ thở dài một hơi, nói: “Yên tâm đi, nếu như ta đã chiếm thân thể con gái ngươi, thì ta sẽ không khiến nàng c.h.ế.t uổng như vậy”
Nàng vừa nói xong, ánh sáng trên bài vị kia dần dần biến mất.
Sửa lại một chút làn váy trắng thuần, Hoàng Bắc Nguyệt từ trong từ đường chậm rãi đi ra ngoài.
“Đáng ghét, không nên ở chỗ này, trong từ đường còn có người”. Một giọng nữ mềm mại vang lên ở góc sân tối tăm.
“Sợ cái gì? Ma ốm bên trong làm được gì? Không phải ngươi nói nàng là kẻ ngốc sao? So với nô tài còn không bằng. Hắc!”
Ma ốm? kẻ ngốc? Cả nô tài cũng không bằng ? Quả nhiên trước kia Hoàng Bắc Nguyệt quá nhu nhược.
“Nhưng mà người ta thẹn ~ ~ ~ ”
“Thẹn thùng cái gì chứ ? Bảo bối, nhanh lên, ta chịu không nổi nữa ~~ “
Sột sột soạt soạt, tiếng cởi quần áo vang lên, sau đó chính là một trận dồn dập tiếng thở dốc cùng tiếng cơ thể va chạm.
Vừa đến đã gặp được chuyện như vậy, thật xui xẻo!
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi qua, ánh trăng nhu hòa chiếu xuống mặt nàng.
Sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy yếu, bởi vì quanh năm uống t.h.u.ố.c mà hốc mắt lõm vào, hơn nữa quỳ một ngày một đêm, sắc mặt nàng lại càng tiều tụy, đầu tóc rối bời, quần áo màu trắng phiêu lãng đung đưa.
Trong góc, một nam nhân to khỏe đem thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi áp lên trên tường, đang phấn khởi làm động tác, hoàn toàn không biết nguy hiểm trí mạng đang chậm rãi tới gần !
Cô gái kia cũng bắt đầu mê loạn, từng tiếng rên rỉ dâm mỹ thốt lên, hai cái chân trắng nõn quấn c.h.ặ.t lấy eo của nam nhân.
Trong từ đường vốn yên tĩnh, lại bị cái thanh âm này phá hỏng.
Linh vị của trưởng công chúa ở bên trong, hai người kia cư nhiên ở ngay đây làm chuyện đáng xấu hổ như thế, không hề tôn trọng vong linh người đã khuất.
Cũng bởi con gái của trưởng công chúa ngu ngốc bẩm sinh, cho nên đám nô tài trở nên vô pháp vô thiên vậy sao?
Hoàng Bắc Nguyệt khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng bước tới, vừa lúc thiếu nữ kia ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua thấy bạch y nhẹ bay, mặt mũi liền biến sắc.
“Qủy, qủy……. ”
“Nào có qủy? Quỷ bệnh thì có, mau, nhanh, bảo bối, ta…… Ách…… ” Cổ họng chỉ kịp phát ra một ít thanh âm mơ hồ, liền ‘rắc” một tiếng, cổ của nam nhân liền bị bẻ gảy !
“A … ” Thiếu nữ kia sợ hãi trừng lớn hai mắt kêu lên.
“Muốn c.h.ế.t thì cứ việc gọi”. Ném t.h.i t.h.ể nam nhân xuống đất, Hoàng Bắc Nguyệt kéo áo của thiếu nữ kia lau tay.
Tên nam nhân đê tiện kia, ngay cả việc g.i.ế.c hắn đều cảm thấy ghê tởm, nếu không phải hắn dám sỉ nhục trưởng công chúa Huệ Văn, nàng cũng không thèm g.i.ế.c hắn. Ô uế tay mình!
Thiếu nữ nghe vậy, quả nhiên nhanh ch.óng ngậm c.h.ặ.t miệng của mình lại, cả người run cầm cập. Dưới ánh trăng, khuôn mặt này, không phải là tam tiểu thư quỳ ở trong từ đường sao? Vì sao, chẳng lẽ là quỷ hồn tiểu thư đến đòi mạng?
“Ta không phải quỷ hồn”. Lau sạch tay, khóe môi Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên nụ cười lạnh như băng “Ngươi nếu dám tiết lộ một chữ ra bên ngoài, kết cục sẽ giống hắn, đừng nghĩ đi cáo trạng với Cầm di nương, ta không phải Hoàng Bắc Nguyệt của trước đây”
Không ai dám đưa cái mạng nhỏ của chính mình làm trò đùa, đặc biệt là sau khi tận mắt nhìn thấy nàng bẻ gảy cổ một người không chút lưu tình!
Bội Hương trong lòng giờ khắc này chỉ có một ý nghĩ: Vị tam tiểu thư này, tuyệt đối là bị quỷ nhập rồi!
Mới vừa rồi nàng quả thực như tu la chuyển thế, sự tàn nhẫn cùng băng lãnh kia, làm cho ả lông tơ dựng đứng.
Thân thể tuy gầy yếu nhưng không phải kiểu yếu đuối mong manh chỉ cần gió thổi một cái là bay như trước kia. Mà hiện tại, toàn thân tam tiểu thư tỏa ra một loại khí tức ưu nhã quý tộc, cao cao tại thượng, bất khả xâm phạm, khiến cho mọi người phải cúi đầu trước mặt nàng.
Ả không có nhìn lầm chứ, đây thật sự là tên phế vật quỷ bệnh vô dụng kia sao? Mặc kệ như thế nào đi nữa, hiện tại không đắc tội nổi tam tiểu thư.
” Tam…tam tiểu thư, trước đây nô tỳ sai rồi, van cầu tiểu thư tha mạng, sau này nô tỳ không dám nữa.” Nhớ lại trước đây cùng những người khác nhau ức h.i.ế.p tam tiểu thư, Bội Hương liền cảm thấy trên cổ từng trận ớn lạnh.
Ả chỉ là một nha hoàn, có mấy phần sắc đẹp, vì thân phận thấp kém nên vô cùng ghen tị với các tiểu thư quý tộc. Đối với Hoàng Bắc Nguyệt yếu đuối vô năng, lại là tiểu thư dòng chính trong phủ trưởng công chúa khiến ả vừa hâm mộ vừa ghen ghét. Bởi vậy luôn bắt nạt Hoàng Bắc Nguyệt gấp bội lần.
Ả cho rằng: tiểu thư thì thế nào? Cho dù là tiểu thư thì ả cũng có thể tùy ý đ.á.n.h c.h.ử.i! Địa vị của ả còn trên cả tiểu thư!
Nhưng hiện tại, cho dù cho nàng thêm mười lá gan, nàng cũng không dám đi bắt nạt tam tiểu thư nữa !
“Muốn ta lưu lại cái mạng nhỏ, phải xem cái miệng của ngươi có nghe lời hay không”.
Vốn là sẽ g.i.ế.c luôn con nha hoàn này, bởi trong ký ức của Hoàng Bắc Nguyệt, nha đầu này không ít lần khi dễ nàng. Chỉ là nghĩ đến ả vẫn còn một chút tác dụng, tạm thời có thể tha.
“Nô tỳ nhất định nghe lời, nhất định nghe lời! ”
“Đem t.h.i t.h.ể xử lý”. Nhàn nhạt dặn dò một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp đi ra khỏi từ đường yên tĩnh.
“Hóa ra phế vật trong phủ trưởng công chúa lại bá đạo như vậy”. Giọng nói thanh lãnh như gió nhẹ nhàng vang lên.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt cả kinh. Là ai có thể lặng yên không một tiếng động trốn ở xung quanh khiến nàng không hề phát hiện chút nào ?
Thanh âm vừa vang lên, nàng chuẩn xác nhìn về phía cây đại thụ trong từ đường. Ngẩng đầu lên chạc cây cành lá xum xuê, một bộ bạch y tinh khiết theo gió lay động. Tóc đen dài tản mạn trên bạch y, thoạt nhìn mê ly.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi hơi nhíu mày.
Dung nhan tinh xảo khiến người ta hô hấp đình trệ, bạch y cùng làn da trắng nõn nổi bật, mày kiếm hơi nhíu, đôi mắt màu tím nhạt trong đêm lại càng xa xăm, tựa như ma mà không phải ma, tựa như thần lại không phải thần. Sống mũi cao, đôi môi màu hồng nhạt nhưng lại tựa như ác ma, khiến người ta mê mẩn.
Từng trận gió nhẹ khẽ lướt qua, đem vài sợi tóc đen khẽ vuốt qua hai gò má, ngũ quan đó thấy thế nào cũng hoàn mỹ không tỳ vết, đoạt hết vẻ đẹp phong hoa tuyết nguyệt trên nhân gian, nhưng lại không có vẻ âm nhu nữ khí, sắc mặt tỏa khí thế sát phạt bén nhọn, hoàn toàn thể hiện khí phách của hắn.
Hắn dựa vào một nhánh cây, đôi mắt màu tím dưới ánh trăng lại hiện ra vài phần tà khí.
Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay nhìn hắn.
Người này không tồn tại ở trong ký ức của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn không phải người trong phủ trưởng công chúa, hơn nữa tuyệt đối cũng không phải người Nước Nam Dực!
Có thể vô thanh vô tức xuất hiện ở chung quanh nàng, người này tuyệt đối không đơn giản !
Mặc kệ hắn là ai, chuyện này đều không liên quan đến nàng.
“Bớt lo chuyện của người khác thì mạng mới dài”. Thu hồi ánh mắt, Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu ly khai không nhìn lại hắn.
Thật là một tiểu nha đầu lãnh khốc cao ngạo!
Phong Liên Dực cười nhạt, dung nhan pha trộn giữa hai loại khí chất của ác ma cùng thiên thần khiến linh hồn người khác lạc lối.
Hoàng Bắc Nguyệt…. Không nghĩ ra vô tình đi đến phủ trưởng công chúa một chuyến mà có thu hoạch bất ngờ như vậy.
Thời điểm cần ngoan độc thì tuyệt không nương tay, thời điểm nên lạnh lùng cũng không hề quay đầu lại, hắn đột nhiên cảm thấy rất hứng thú đối với tiểu gia hỏa này.
“Điện hạ…… ” Trong bóng tối truyền đến một tiếng gọi khẽ. Phong Liên Dực vung tay lên, tay áo màu trắng tung bay, bóng dáng như quỷ mị nháy mắt biến mất trong màn đêm.
