Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 3 Kẻ Mạnh Được Tôn Kính (2)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:01
Lưu Vân Các
Đây là nơi vắng vẻ nhất trong phủ trưởng công chúa, cỏ dại mọc đầy, bóng cây lắc lư tạo nên muôn hình vạn trạng, lại kết hợp cùng tiếng gió rít, chỉ cần người tâm trí không kiên định sẽ lập tức bị hù dọa cho bất tỉnh.
Khi trưởng công chúa Huệ Văn qua đời không lâu, liền có đại phu nói Hoàng Bắc Nguyệt thân mang trọng bệnh có thể lây nhiễm, khiến nàng phải chuyển tới ở trong khu nhà hoang phế này.
Trước đây nàng ở Bích Thủy viện, nhưng hiện đã thuộc về Tuyết di nương cùng nhị tiểu thư Tiêu Vận.
Nhị tiểu thư Tiêu Vận, mười lăm tuổi đã là Tam Tinh Triệu hoán sư, là thiên tài trẻ tuổi hiếm thấy ở Nước Nam Dực. Ngoài thái t.ử đương triều, thì danh tiếng của Tiêu Vận lớn nhất.
Bởi vậy, Tiêu Vận ở trong nhà liền nhận được vô vạn sủng ái, trưởng t.ử Tiêu Trọng Kỳ của Cầm di nương cũng không dám trêu chọc nàng quá đáng.
Tiêu Vận cùng mẹ của nàng là Tuyết di nương đối với Hoàng Bắc Nguyệt có vẻ không quá hà khắc, không như Cầm di nương thường xuyên đ.á.n.h đập ngược đãi nàng. Chỉ là Tiêu Vận cao ngạo chưa từng đối đãi với Hoàng Bắc Nguyệt như muội muội.
Hoàng Bắc Nguyệt trọng bệnh quấn người, bởi vậy Tuyết di nương thường đưa t.h.u.ố.c uống cho nàng.
Không đúng, đưa t.h.u.ố.c!
Hoàng Bắc Nguyệt vội đẩy cửa Lưu Vân Các, liếc mắt qua gian phòng tối, châm một ngọn nến rồi cầm lấy cái ấm sắc t.h.u.ố.c mà bình thường Tuyết di nương hay đưa tới ngửi một cái.
Mày liễu tức tốc nhíu lại, quả nhiên có độc!
Trong mỗi phần t.h.u.ố.c này đều có một lượng độc d.ư.ợ.c rất nhỏ, một lần dùng sẽ không mất mạng, tuy nhiên nếu sử dụng trong thời gian dài thì thân thể liền sẽ trở nên ngày càng suy yếu, cuối cùng toàn thân tê liệt, không c.h.ế.t cũng chỉ có thể nằm trên giường cả đời.
Thật là thâm độc, trách không được Hoàng Bắc Nguyệt thân thể yếu ớt như vậy, ngay cả trưởng công chúa khi còn tại thế mời bao nhiêu danh y đều không có biện pháp.
Lượng độc d.ư.ợ.c này rất nhỏ nên rất khó phát hiện, cũng chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt tại hiện đại đã từng tiếp thụ qua đủ loại độc d.ư.ợ.c, mới có thể vừa ngửi liền biết.
Được lắm Tuyết di nương, trưởng công chúa có ân với ngươi, nếu không có trưởng công chúa, ngươi bây giờ cũng chỉ là tiểu thiếp phòng ngoài không danh phận, ngươi không báo đáp thì thôi, trái lại còn dùng thủ đoạn ác độc như vậy để hại con gái của nàng!
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống, chậm rãi điều khí, hiện tại cũng không vội, những người này nàng sẽ từ từ thu thập.
C.h.ế.t, quá thuận tiện cho bọn họ!
Trời gần sáng, Hoàng Bắc Nguyệt thử vận khí, kỳ quái là mỗi một lần nguyên khí đi vào trong đan điền lại lập tức biến mất không dấu vết.
“Ặc! Quả nhiên là phế vật!”
Ốm yếu thì thôi đi, ngay cả nguyên khí cũng đều không thể ngưng tụ.
Ở nơi này cường giả vi tôn, cường quốc bình đẳng, chiến tranh liên miên không dứt, thực lực chính là tiêu chuẩn quyết định địa vị của mỗi người, chả trách thân là dòng chính nữ của phủ trưởng công chúa, được Hoàng Thượng đích thân sắc phong Bắc Nguyệt quận chúa – Hoàng Bắc Nguyệt, thân phận hiển hách như thế lại trở thành trò cười tại Nước Nam Dực.
Kẻ yếu, sẽ không được ai đồng tình! Chỉ có cường giả mới có thể được người người tôn kính!
Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh ở trong đầu liền điều tra tư liệu của thế giới này.
Đại lục Tạp Nhĩ Tháp đã qua hơn 100 năm giao tranh không ngừng, bởi vì chiến tranh, văn phong suy yếu, võ đạo thịnh vượng, chiến tranh là thời cơ để võ giả ở thời đại nhận được sự tôn trọng từ mọi người.
Chỉ cần ngươi đủ mạnh, ngươi có thể hoành hành bá đạo tại bất kỳ quốc gia nào.
Chinh chiến hỗn loạn liên miên đã vô tình sản sinh ra rất nhiều nghề nghiệp mới, trong đó người tu luyện võ đạo là nhiều nhất trên đại lục, chiếm khoảng bốn phần năm số người tu luyện.
Ngoài ra còn có các nghề nghiệp khác như Triệu hoán sư, Luyện d.ư.ợ.c sư, Huyễn thuật sư. Tuy nhiên, những nghề nghiệp này yêu cầu về huyết thống cùng thiên phú cực kỳ nghiêm ngặt, vì vậy nhân số cũng rất ít, nhưng vì ít nên mới quý, nên những người thuộc các nghề nghiệp này chỉ cần có một chút thành tựu là đã có thể tung hoành trên đại lục.
Tiêu gia là gia tộc của phụ thân Hoàng Bắc Nguyệt, phu quân của Trưởng công chúa, là một gia tộc truyền thừa võ đạo lớn, thâm căn cố đế ở Nước Nam Dực, trong gia tộc đã từng tạo ra không ít võ đạo nhân tài, lão gia t.ử đương nhiệm lại là một vị Thất Tinh Triệu hoán sư đức cao vọng trọng, nắm giữ linh thú Liệt Hỏa Báo!
Chỉ có điều con trai ông – Phò mã Tiêu Viễn Trình lại không có được thiên phú Triệu hoán sư, ngược lại trình độ võ đạo lại vô cùng tài giỏi.
Tuy nhiên Nhị tiểu thư Tiêu gia - Tiêu Vận may mắn được di truyền huyết thống của lão gia t.ử, từ nhỏ đã hiển lộ ra thiên phú Triệu hoán sư, hiện giờ cũng coi như danh tiếng vang dội ở Nước Nam Dực.
Loại nghề nghiệp Triệu hoán sư này cùng Hoàng Bắc Nguyệt trước đây cũng tương tự, chỉ có điều ở thời đại này, Triệu hoán sư phải cùng triệu hoán thú ký kết khế ước sinh t.ử, chỉ cần một bên c.h.ế.t thì bên còn lại cũng không sống được, là một loại hình thức cộng sinh.
Mà nàng trước đây hàng phục linh thú, khiến chúng cam tâm tình nguyện nghe lệnh của mình.
Tuy rằng đều là cùng các loài thú hợp tác, thế nhưng so sánh giữa hai loại có thể thấy khác biệt.
Vì vậy, nàng nhất thời cũng không cần phải khổ não về thân thể ốm yếu không thể ngưng tụ nguyên khí của Hoàng Bắc Nguyệt. Thuần thú sao, nàng là tổ tông của trò này nha!
Ánh nắng ban mai khẽ rọi qua khung cửa. Hoàng Bắc Nguyệt vươn người một cái, tiến về phía ấm trà đã nguội lạnh từ lâu, tự rót một ly trà, chậm rãi uống.
Bỗng nhiên cửa phòng ‘ầm‘ một tiếng bị phá hủy, một bóng dáng đầm đìa m.á.u tươi cũng theo đó ngã vào phòng.
“Tiểu thư…… ”
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đặt ly trà xuống đi qua, nâng người đang nằm trên mặt đất kia dậy, gạt mái tóc rối bù ra, là Đông Lăng - nha hoàn lớn lên từ nhỏ cùng Hoàng Bắc Nguyệt.
Ở phủ Trưởng công chúa này, lúc nào cũng đấu đá tranh chấp nhau, duy chỉ có Đông Lăng vẫn không rời bỏ nàng, hai thiếu nữ sống nương tựa lẫn nhau trong phủ, những ký ức về những ngày tháng sinh hoạt gian nan chợt ùa về.
“Đông Lăng, sao lại như thế này?”
Đông Lăng ngẩng đầu lên, trông thấy tiểu thư nhà mình không có chuyện gì, liền ghé vào lòng nàng khóc lớn “Tiểu thư, người không có chuyện gì là tốt rồi, em sợ người có chuyện nên mới đi cầu Cầm di nương, ai ngờ…….”
Nhìn đầy vết roi trên người nàng, Hoàng Bắc Nguyệt cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Cầm di nương kia ngang ngược càn rỡ, ỷ được Tiêu Viễn Trình sủng ái, lại sinh được trưởng t.ử là Tiêu Trọng Kỳ, cho nên vẫn luôn tự cho mình là chủ mẫu.
Hoàng Bắc Nguyệt bị nàng khi dễ nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đành bất lực c.h.ế.t trong từ đường lạnh lẽo. Bàn tay nắm c.h.ặ.t lại, mối thù hôm nay, ngày khác ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải trả lại gấp mười lần.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm Đông Lăng đặt lên giường, khiến Đông Lăng sửng sốt, quái dị nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
Tiểu thư như thế nào đột nhiên lại có khí lực lớn như vậy? Trước đây cả thùng nước cũng không cầm lên nổi cơ mà……. Hơn nữa nàng tựa hồ cảm thấy, tiểu thư hôm nay không giống so với trước đây. Ánh mắt sáng trong cao quý, ngạo khí tỏa ra toàn thân, đủ đề bễ nghễ thiên hạ, thật đẹp!
Đông Lăng ngơ ngác nhìn nàng, không lẽ là ảo giác sao? Có phải nàng đang nằm mơ hay không?”
“Tiểu thư?” Đây thật sự là Tam tiểu thư nàng phục vụ từ nhỏ sao?
“Ngươi đừng nói chuyện, nghỉ ngơi trước đi, ta đi ra ngoài tìm d.ư.ợ.c liệu về cho ngươi”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói.
Nàng thấy được sự hiếu kỳ trong mắt Đông Lăng, tuy nhiên hiện tại không phải lúc giải thích.
Nàng từ trong ngăn tủ lấy ra áo bào rộng vành màu đen khoác lên người, vành nón kéo xuống thật thấp, đem khuôn mặt che giấu cực kỳ cẩn thận rồi mở cửa đi ra ngoài.
Lưu Vân Các là hậu viện hẻo lánh, bình thường nếu như không đến bắt nạt Hoàng Bắc Nguyệt thì cơ bản không ai lui tới.
Tuy bức tường cao đến hai, ba mét nhưng nàng vẫn dễ dàng nhảy qua, mặc dù không có nội lực, nhưng kỹ sảo học được ở hiện đại nàng không quên. Cho dù ở thời đại này, nàng cũng coi như là một cao thủ võ công!
Thành Lâm Hoài - đô thành của Nước Nam Dực có lịch sử lâu đời, dân cư đông đúc, các ngành nghề tương đối phát triển. Đi trên đường cái, kiến trúc hai bên đường to lớn và đồ sộ, các cửa hàng san sát nhau, đường phố rộng rãi có thể để cho hơn mười chiếc xe ngựa chạy song song, vô cùng phồn hoa náo nhiệt.
Trên đường có rất nhiều tiểu thương đến từ các quốc gia khác nên quần áo kì lạ không ít, bởi vậy việc Hoàng Bắc Nguyệt khoác một áo choàng đen cũng không khiến ai chú ý.
Chợ Bố Cát Nhĩ là thị trường giao dịch lớn nhất Nước Nam Dực, bên trong không chỉ có d.ư.ợ.c liệu, tinh thạch, mà Công Hội Lính đ.á.n.h thuê (hội lính đ.á.n.h thuê) cũng tụ họp tại nơi này. Mỗi ngày, có đến hàng trăm hàng ngàn lính đ.á.n.h thuê tới nơi này nhận nhiệm vụ hoặc bán đi những loại d.ư.ợ.c liệu mà chính mình tìm được.
Trước kia Hoàng Bắc Nguyệt cũng chưa bao giờ tới chợ Bố Cát Nhĩ, vừa đi tới cửa liền lập tức nghe thấy tiếng người ồn ào từ bên trong truyền đến, rất nhiều lính đ.á.n.h thuê vóc người to lớn hối hả ra vào.
Bỗng nhiên, trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt xuất hiện một vài tên lính đ.á.n.h thuê vai u thịt bắp, làn da ngăm đen đi tới, chiều cao của nàng cư nhiên cũng chỉ tới eo của mấy đại hán lính đ.á.n.h thuê kia!
“Ha ha ha! Trẻ con nít ranh, đi nơi khác chơi đi!” Một lính đ.á.n.h thuê lớn tiếng cười nói.
Lính đ.á.n.h thuê tính tình phóng khoáng lẫm liệt, Hoàng Bắc Nguyệt ở hiện đại tiếp xúc qua không ít nên không bị hù dọa.
Hướng bọn hắn khẽ gật đầu, Hoàng Bắc Nguyệt linh hoạt len lỏi trong đám người đi vào bên trong.
Trong chợ có vô số các quầy hàng lớn nhỏ, Hoàng Bắc Nguyệt đi tới một gian hàng chủ yếu bán d.ư.ợ.c liệu để quan sát. Nàng cần vài loại d.ư.ợ.c liệu cho Đông Lăng trị thương, cũng cần một ít d.ư.ợ.c liệu đặc thù để điều trị thân thể quanh năm ốm yếu lại bị trúng độc của Hoàng Bắc Nguyệt.
Khi nàng chưa hoàn toàn trở thành cường giả, nàng sẽ không trắng trợn nắm giữ phủ Trưởng công chúa.
Không có nắm chắc nhất kích tất sát, nàng sẽ không dễ dàng xuất thủ !
Chỉ là, sau khi hỏi thăm giá tiền một chút, Hoàng Bắc Nguyệt cũng chỉ có thể âm thầm líu lưỡi.
Nhiều năm như vậy bị bọn người trong phủ bắt nạt, Hoàng Bắc Nguyệt căn bản đã không còn chút tiền nào, mà đồ vật do Trưởng công chúa lưu lại cũng bị bọn hắn đoạt lấy, căn bản không còn lại cái gì.
Nàng coi như rõ ràng, tiền, mặc kệ ở thời đại nào cũng vô cùng quan trọng!
Hiện tại việc cấp bách nhất chính là kiếm tiền.
Sau một hồi suy nghĩ, Hoàng Bắc Nguyệt liền chầm chậm đi về phía Công Hội Lính đ.á.n.h thuê.
Bỏ ra mười đồng tệ để ghi danh trở thành một tên lính đ.á.n.h thuê chính thức, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy lòng đau như cắt, bởi vì trong túi tiền chỉ còn lại mười hai đồng tệ cùng một ít thiết tệ.
Kiếm tiền, kiếm tiền, nhất định phải kiếm tiền!
Bảng nhiệm vụ Công Hội Lính đ.á.n.h thuê là một khối đá lớn màu trắng, bên trên dán đầy đủ các loại nhiệm vụ cấp bậc khác nhau, bởi vậy số lượng thù lao cũng không giống nhau.
Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp bỏ qua khu vực sơ cấp, trực tiếp chạy về phía nhiệm vụ cao cấp để xem.
Khu vực nhiệm vụ cao cấp không có nhiều người, bởi phải có chút thực lực mới dám tới nơi này nhận nhiệm vụ. Đột nhiên thấy Hoàng Bắc Nguyệt thân thể gầy yếu thấp bé, mọi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
