Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 349 Cảnh Còn Người Mất

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51

Phủ trưởng công chúa

Trong nhà ăn, Phương di nương đã mấy trăm lần buồn bã lo lắng hỏi Phong Nhã Ngọc: “Rốt cuộc Nguyệt nhi làm sao vậy? Nhiều ngày không ra khỏi cửa, bên ngoài Lưu Vân Các đều có người canh gác, ngay cả ta cũng không cho vào.”

“Phương di yên tâm, sư phụ đang tu luyện đó. Ngươi cũng biết lúc triệu hồi sư  đột phá cấp bậc đều phải mấy ngày mấy đêm khổ luyện, lúc này ngàn vạn lần không thể bị quấy nhiễu được!” Phong Nhã Ngọc vừa mở miệng nhét đồ ăn vào, vừa lặp lại câu trả lời cả trăm lần.

Sư phụ giữ hắn lại chính là vì trấn an Phương di nương cùng những người khác trong phủ. Đám người A Tát Lôi giờ phút này vẫn canh giữ xung quanh Lưu Vân Các của sư phụ!

“Mặc dù thế nhưng ta e ngại nàng tuổi quá nhỏ, khổ luyện như thế liệu có mệt c.h.ế.t thân thể không?”

Phương di nương mỗi ngày cũng chuẩn bị nhiều t.h.u.ố.c bổ, chờ bồi bổ thân thể cho Hoàng Bắc Nguyệt. Kết quả đợi một ngày lại một ngày, nàng không được ăn. Số t.h.u.ố.c bổ này  lại đưa cho Phong Nhã Ngọc. Vài ngày qua nuôi hắn thành mập mạp.

“Yên tâm đi, sư phụ rất lợi hại !” Phong Nhã Ngọc tự hào nói.

Phương di nương cười khổ một tiếng, nói : “Hai ngày này không chỉ người trong cung phái đến, còn có Gia tộc Bố Cát Nhĩ, phủ An Quốc công, công chúa Anh Dạ cũng tự mình tới, không thể không gặp ai được.”

“Những người này, sư phụ muốn gặp tự nhiên sẽ gặp.” Phong Nhã Ngọc ăn miếng xủi cảo tôm cuối cùng, thỏa mãn dựa vào ghế.

“Ý của ngươi là, sư phụ không muốn gặp ta?”

Đang ngồi cảm thán vẻ đẹp nhân sinh, bên ngoài đột nhiên có giọng nói trong sáng của thiếu niên truyền đến. Rất nhanh thấy một thiếu niên cao quý tuấn lãng  đi tới. Áo da màu xám tinh sảo, một cái áo lông cáo màu đen từ trên vai xuống đến hông, da giày màu đen phát ra những tiếng vững chắc trên mặt đất, trong tay nắm một thanh kiếm, giống tộc người du mục vừa đi săn thú về.

“Ngươi là…?” Phong Nhã Ngọc ngẩng đầu đ.á.n.h thiếu niên quý khí này, cảm giác hình như đã gặp ở đâu đó.

“Ngươi?” Đối phương cũng thấy hắn quen mắt, hai người đ.á.n.h giá lẫn nhau.

Phong Nhã Ngọc trong đầu sáng ngời, liền nhớ tới người này là thiếu gia Lạc Lạc của Gia tộc Bố Cát Nhĩ! Ngày đó  lúc ở Huy Kinh, Quyền vương tự mình tiếp kiến hắn, lúc ấy Phong Nhã Ngọc cũng ở đấy!

Vì sợ bị nhận ra, Phong Nhã Ngọc vội vàng đứng lên, khụ một tiếng, nói: “Sư phụ đang bế quan tu luyện, không muốn bất luận kẻ nào quấy rầy, xin mời ngày khác trở lại đi!”

Hoàn hảo, lúc đầu hắn không thích dự họp bàn mấy chuyện với Quyền vương, tất cả chỉ vội vã gặp mặt liền rời đi, không gặp vị thiếu gia Lạc Lạc này, nếu không, hôm nay lộ tẩy?

Lạc Lạc quả thực không nhớ được đã gặp hắn ở đâu, bị lời nói của hắn kích động một chút, mày kiếm nhíu lại: “Ai là sư phụ của ngươi?”

“Bắc Nguyệt quận chúa là  sư phụ của ta!” Thấy hắn có vẻ không nhận ra bản thân, Phong Nhã Ngọc mới dám lớn mật nói chuyện.

“Nói bậy! Sao ta không biết?” Lạc Lạc nóng nảy, thiếu niên trước mắt này, lớn lên mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, quả nhiên là quý công t.ử nuông chiều từ bé, khẳng định từ nhỏ không nếm trải đau khổ, làm sao có thể là đồ đệ của sư phụ?

Hắn không biết, ở trong lòng Phong Nhã Ngọc, chính hắn cũng là người như vậy? Có điều, Phong Nhã Ngọc quả thật yếu ớt hơn. Lạc Lạc từ nhỏ lớn lên, mặc dù cũng trải qua cuộc sống cơm bưng nước rót, nhưng thường xuyên len lén đi theo đám lính đ.á.n.h thuê rèn luyện. Trong gia tộc Bố Cát Nhĩ, vì trí óc thông minh linh hoạt nên được một số trưởng lão  khen ngợi.

Phong Nhã Ngọc thì hoàn toàn là đóa hoa trong nhà ấm. Nhã hoàng hậu quá mức cưng chiều, khiến hắn không hiểu thế giới này.

“Sư phụ ta thu đồ đệ, tại sao cần ngươi biết?” Phong Nhã Ngọc bất mãn nói.

Lạc Lạc lập tức nói: “Ta là đồ đệ đầu tiên mà sư phụ thu nhận, ngươi từ đâu chạy tới?”

Phong Nhã Ngọc mở to mắt nhìn Lạc Lạc, bộ dáng chấn động. Lạc Lạc chờ hắn có thể lấy cớ gì nói, đợi hồi lâu lại thấy Phong Nhã Ngọc vui mừng lẫn sợ hãi chớp chớp mắt, hô một tiếng: “Sư huynh!”

Lạc Lạc lập tức đen mặt, “Ai là sư huynh của ngươi?”

“Sư phụ nhiều lần nói qua, sư huynh tuổi nhỏ tài cao, thông minh hơn người, lại chăm chỉ hiếu học. Hôm nay rốt cuộc nhìn thấy sư huynh, T.ử Diệu thật cao hứng!”

“A? Sư phụ nói vậy thật sao?” Sắc mặt Lạc Lạc vừa như mây mù tản ra, cảm giác đột nhiên thân thiết với thiếu niên này hơn, mừng khấp khởi hỏi: “Sư phụ còn nói gì nữa?”

“Bố Cát Nhĩ Lạc Lạc! Ngươi không thể có một chút tiền đồ sao?” Vừa đi vào, công chúa Anh Dạ chứng kiến việc này liền lạnh lùng hừ một tiếng.

Tên thiếu niên T.ử Diệu này, mặc dù nhìn đơn thuần, nhưng còn thông minh hơn mấy phần đồ đần Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ.

Phong Nhã Ngọc nhìn thấy nàng liền trốn phía sau Lạc Lạc, lần trước nàng đến, suýt bị nàng đ.á.n.h! Nữ nhân xinh đẹp đều không dễ chọc.

“Ta chỉ theo tiểu sư đệ ta nói mấy câu mà thôi.” Lạc Lạc nói, quả nhiên đã cùng Phong Nhã Ngọc kéo gần lại khoảng cách, “T.ử Diệu, sư phụ vẫn chưa thể xuất quan sao?”

“Vâng! Đại khái chắc phải vài ngày nữa” Phong Nhã Ngọc vội vàng nói.

Công chúa Anh Dạ lạnh lùng nói: “Ngươi nói với nàng, Hi Hòa cô cô không quản nghìn dặm xa xôi trở về gặp nàng, nàng có muốn gặp hay không?!”

Phong Nhã Ngọc ngây ngẩn cả người, hắn không biết Hi Hòa cô cô là ai, nhưng nhìn vẻ mặt công chúa Anh Dạ thì có lẽ là người không dễ chọc.

“Công chúa đừng nóng giận, để T.ử Diệu đi hỏi một chút là được.” Phương di nương nhìn thấy chuyện không ổn, liền vội vàng đi ra hoà giải, vỗ vỗ đầu Phong Nhã Ngọc, để hắn đi hỏi.

Phong Nhã Ngọc gật đầu, liền chạy ra, vừa vặn gặp A Lệ Nhã vẫn canh giữ ở Lưu Vân Các, liền hỏi: “A Lệ Nhã, sư phụ xuất quan sao?”

“Nhanh thôi!” A Lệ Nhã ngẩng đầu, nhìn thấy Lạc Lạc cùng công chúa Anh Dạ đang ở đó, khuôn mặt liền đỏ bừng vô cùng đáng yêu.

Công chúa Anh Dạ liếc nàng một cái, giọng điệu bình thản, nhưng lại có một chút chút quan tâm hỏi: “Nàng không có việc gì chứ?”

“Hết thảy mạnh khỏe.” A Lệ Nhã cẩn thận nói.

“Nói cho nàng, ngày mai thái hậu thiết tiệc rượu tại cung Dục Tường, mừng  Hi Hòa cô cô trở về, nàng muốn đến thì đến.” Nói xong, công chúa Anh Dạ liền đi ra ngoài. Lạc Lạc cũng đành phải theo sau.

“Công chúa kiêu kỳ” Phong Nhã Ngọc bĩu môi nói, liền hỏi A Lệ Nhã: “Ngày mai sư phụ có thể xuất quan sao? Đã vài ngày rồi đấy.”

A Lệ Nhã cười rộ lên, má lúm đồng tiền trên gương mặt nhợt nhạt đáng yêu: “Nhanh thôi, gấp cái gì?” Vừa nói, cầm một ít đồ ăn, trở lại Lưu Vân Các.

Mà lúc này ở Lưu Vân Các. Từng đợt hắc khí như có linh hồn kéo đuôi dài trôi tới trôi lui ở trong phòng, có thể thấy dấu vết xẹt qua của chúng, chính là một bùa chú phức tạp.

Một con rồng toàn thân tuyết trắng xoay quanh phòng, trong miệng ngậm cổ ngọc màu đen. Hắc khí từ phía trên hắc ngọc tản mát ra.

Long xoay quanh trung tâm, hắc khí tuôn ra rầm rầm như nước ao sóng bọt. Sau một lát, một khuôn mặt thanh lệ thoát tục xuất hiện từ trong hắc khí. Đôi mắt nhắm lại, hai hàng lông mi thật dài như cây quạt hơi rung động.

Trong mi tâm mơ hồ có một hình chú văn hỏa diễm dần hiện ra. Hào quang màu đỏ chợt lóe, nàng nhíu mày một chút.

“Chúc mừng chủ nhân, chú ấn Hỏa đã xuất hiện!” Hồng Chúc cao hứng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhắm hai mắt, lúc chú ấn Hỏa xuất hiện, nàng cảm giác bốn phía trong không gian, tất cả nguyên khí thuộc tính hỏa dũng mãnh cuồn cuộn không ngừng tiến vào thân thể mình.

Lại một lần nữa cấu tạo ra Phù Nguyên, so với trước lớn hơn mấy lần, đang thong thả xoay tròn tiếp nhận nguyên khí thuộc tính hỏa mãnh liệt!

Nóng! Rất nóng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.