Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 350 Cảnh Còn Người Mất
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51
Trên trán bắt đầu chảy ra từng giọt mồ hôi lớn, nhưng khi nguyên khí thuộc tính hỏa hung mãnh tiến lại, dần dần, tốc độ xoay tròn của Phù Nguyên càng lúc càng nhanh. Nhan sắc bị quá nhiều nguyên khí thuộc tính hỏa rót vào mà đỏ bừng như lửa.
Nàng lo lắng liệu Phù Nguyên có bị nổ mạnh hay không, giọng nói Hồng Chúc liền truyền đến: “Chủ nhân không cần lo lắng, nguyên khí hỏa đang rèn Phù Nguyên, rất nhanh sẽ ổn.”
Quả nhiên, Hồng Chúc nói vừa xong, nguyên khí hỏa tiến vào liền bớt hung mãnh, mà giữa Phù Nguyên như nham thạch nóng chảy, nguyên khí hỏa cuồn cuộn xoay tròn, tinh thuần vô cùng!
“Trước đây chủ nhân đã đúc Phù Nguyên một lần, hơn nữa đã đạt tới cảnh giới bốn nguyên thiên, cho nên hiện tại cấu tạo ra Phù Nguyên, nhất lần đã đột phá bốn nguyên thiên, thật sự công hiệu gấp rưỡi!” Hồng Chúc mừng rỡ nói.
“Nhưng cảnh giới bốn nguyên thiên không phải có năm loại thuộc tính song song sao? Vì sao hiện tại chỉ có nguyên khí hỏa chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu hỏi.
“Trong Vạn Thú Vô Cương có ‘hỏa, băng, lôi, thổ, phong’ năm loại thuộc tính, có thể đồng thời có được, nhưng cần từng bước tu luyện ra chú ấn tương ứng. Hiện tại chủ nhân đã có Chú ấn Hỏa, khi nào có đủ bốn loại chú ấn còn lại, năm loại thuộc tính trong Phù Nguyên sẽ vận chuyển song song .”
Hồng Chúc kiên nhẫn giải thích “Trước người kia dạy chủ nhân tu luyện Phù Nguyên, phương pháp của hắn mặc dù cũng có thể đạt được một phần sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương. Nhưng ngay từ đầu để năm loại thuộc tính song song, cuối cùng sẽ làm Phù Nguyên tan vỡ, nuốt chửng bản thể, cho nên hắn lấy Phù Nguyên của chủ nhân cũng là một chuyện tốt.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, vội hỏi: “Vậy hắn sử dụng Phù Nguyên cũng biết sẽ tan vỡ sao?”
“Ta nghĩ, người này nếu biết có thể đạt được Phù Nguyên như vậy, nhất định có phương pháp khắc chế.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, quả thật, nếu biết rõ Phù Nguyên sẽ tan vỡ, Linh Tôn sẽ không phí nhiều khí lực đoạt Phù Nguyên của nàng như vậy.
“Hồng Chúc, tại sao cái đầu tiên ta đạt được là Chú ấn Hỏa?” Hoàng Bắc Nguyệt rất khó hiểu, nàng vẫn lấy hệ công kích Băng làm chủ, theo lý thuyết phải là đạt được Chú ấn Băng mới đúng chứ.
Hồng Chúc nhẹ nhàng xoay người, biến thành bộ dáng thiếu nữ loài người, đưa tay bắt được Vạn Thú Vô Cương, cười nói: “Cái này đại khái là do trong Bùa Phong ấn thú của chủ nhân có Ma thú Hỏa Diễm.”
Có thể làm Ma thú bảo vệ của thành Tu La thì ngọn lửa của Ma thú kia cường đại đến mức nào? Nếu lúc ấy không ra vẻ đáng yêu mà bị Hoàng Bắc Nguyệt thừa dịp bắt được, sợ rằng cả đời này ít người có thể đối địch với hắn. Đáng tiếc, một ma thú siêu cường, vì muốn ra vẻ đáng yêu mà mất tiền đồ.
“Trên người hắn nguyên khí hỏa rất tinh thuần mạnh mẽ, tuyệt đối vượt trên hàn khí của Băng Linh Huyễn Điểu mấy chục lần.” Hoàng Bắc Nguyệt vô thức cười rộ lên, không ngờ Hỏa Diễm ma thú còn có thể trợ giúp cho mình lợi thế như vậy.
“Đúng vậy, vì hắn nguyên khí hỏa thuần khiết, chủ nhân mới đạt được Chú ấn Hỏa nhanh như vậy!” Hồng Chúc cười nói.
Bùa Phong ấn thú cùng bản thể nguyên khí của triệu hồi sư liên hệ cùng một chỗ. Trong lúc Hoàng Bắc Nguyệt tu luyện, nguyên khí hỏa của Ma thú Hỏa Diễm cũng sẽ bị nàng điều động.
“Ma thú Hỏa Diễm thuộc đẳng cấp quá mạnh mẽ, vừa bắt đầu khống chế khá khó khăn, tuy nhiên, chờ năm loại chú ấn đầy đủ, khống chế hắn cũng dễ dàng.” Hồng Chúc mắt sáng rực lên.
Hoàng Bắc Nguyệt do dự một chút, liền hỏi: “Hồng Chúc, nếu xuất hiện thần thú nhập ma, đối phó thế nào?”
“Phong ấn!” Hồng Chúc thốt ra, “Chỉ có duy nhất biện pháp này, bởi vì bọn họ là bất t.ử, chỉ cần có tội nghiệt sẽ sống lại.”
Hoàng Bắc Nguyệt loáng thoáng cảm giác bất thường, nhưng bất thường thế nào nhất thời không nghĩ ra được. Mặc kệ thế nào, cấu tạo lại được Phù Nguyên, hơn nữa rõ ràng còn cường đại hơn trước, tâm tình nàng rất cao hứng.
Cùng Hồng Chúc bế quan vài ngày, cũng đến lúc đi ra ngoài. Sửa soạn y phục trên người, cùng Hồng Chúc đi ra. Ngoài cửa đã thấy Cát Khắc vừa lành vết thương đang đứng ôm hai tay canh gác như một pho tượng tượng đá. Những người còn lại cũng phân bố ở các nơi. Cho dù là ban ngày, mỗi người đều có bộ dáng cẩn thận tỉ mỉ. Có một đám đồng bạn như vậy, sao có thể không an tâm đây?
“Vương!” A Tát Lôi vừa quay đầu lại nhìn thấy nàng, vui mừng lẫn sợ hãi hô to, những người còn lại cũng vội vàng quay đầu lại.
Hoàng Bắc Nguyệt cất bước đi ra, trên người mặc váy trắng thuần khiết, tóc cũng buộc lỏng, khuôn mặt không chút phấn son cười tươi rạng rỡ, khiến không dám nhìn thẳng vào ánh sáng ấy. Dù không có gió nhưng làn váy vẫn phất phới bay lên. Bước chậm nhẹ nhàng, phong thái thanh tao lan ra mười dặm.
Mọi người nhất tề sửng sốt, được, hào khí thật tốt a.
“Chúc mừng vương!” A Tát Lôi dẫn đầu hô một câu, những người khác cũng theo sát mà chúc mừng.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cảm tạ. Hỏi A Lệ Nhã gần đây chuyện gì xảy ra. A Lệ Nhã vội vàng chuyển lời của công chúa Anh Dạ.
“Công chúa Hi Hòa.” Trong trí nhớ, đây là người đối xử với Bắc Nguyệt quận chúa rất tốt, chỉ tiếc hàng năm không ở đế đô, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã mười năm chưa gặp công chúa Hi Hòa .
Trở về thành Lâm Hoài , Hoàng thượng cùng thái hậu nhiều lần triệu nàng tiến cung. Nàng không tuân theo lần nào, thậm chí Hoàng thượng tự mình đến, nàng cũng dám để người ngăn cản bên ngoài cửa.
Lúc này, công chúa Hi Hòa cũng tới, không có lý do gì tiếp tục chối từ. Vậy thì đi thôi!
Xế chiều ngày hôm sau, nàng mang bốn người A Lệ Nhã, Hồng Chúc, A Tát Lôi và Cát Khắc tiến cung.
Ngồi trong xe ngựa, đi qua ngã tư đường quen thuộc, tới cửa cung, thủ vệ vừa nhìn thấy xe ngựa của phủ trưởng công chúa, liền không dám ngăn trở, lập tức cho qua.
Trong cung, nàng đã rất quen thuộc đường đến Dục Tường cung. Lúc còn nhỏ thường xuyên theo trưởng công chúa Huệ Văn tiến cung. Đó là một đường dài dằng dặc buồn chán.
Tại cửa Dục Tường cung, Tô ma ma sớm chờ ở bên ngoài, như muốn đón trước nàng đi vào.
“Quận chúa, ngài trưởng thành.” Tô ma ma cảm khái nói, mấy năm không gặp, bà thật sự già đi rất nhiều.
“Tô ma ma có khỏe không?”
“Lão thân hết thảy đều tốt.” Tô ma ma chà xát nước mắt ở khóe mắt, kéomàn cửa cho nàng đi vào, “Mau vào thôi, thái hậu rất nhớ mong người.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đi vào trong phòng, vượt qua bình phong thêu hoa, hoa nến ấm áp liền ập vào mặt.
Dục Tường cung hôm nay thật sự tề tụ, không chỉ có thái hậu, ngay cả Hoàng thượng, hoàng hậu, Chiến Dã cùng công chúa Anh Dạ đều ở đây chờ nàng.
Nàng đi vào đã có cung nhân thông báo. Thái hậu cùng Hoàng thượng lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy nàng đi tới, nhưng lại không thốt nên lời.
Hoàng Bắc Nguyệt dựa theo cấp bậc lễ nghĩa, đi tới hành lễ. Nàng sắc mặt rất lạnh nhạt, cung kính, giữ khuôn phép, giống con cái hoàng thất bình thường tiến cung bái kiến thái hậu cùng Hoàng thượng, nửa điểm vượt qua cũng không có.
Sợ bị nàng oán hận, thái hậu kinh ngạc không biết nên mở miệng như thế nào. Tưởng rằng sẽ chứng kiến một người gầy gò thương tâm, Hoàng thượng cũng quên nói chuyện.
Riêng hoàng hậu run run một chút liền nói: “Bình thân, quận chúa mời ngồi, hôm nay đều là người trong nhà, không cần câu thúc.”
Hoàng Bắc Nguyệt cám ơn ân đứng lên. Thái hậu cùng Hoàng thượng lúc này mới lấy lại tinh thần. Thái hậu ho khan vài tiếng, cung nữ lập tức tới chụp lưng giúp bà thuận khí.
Thái hậu đã già, hiện không còn dáng vẻ quắc thước như trước, đầu đầy tóc bạc, nếp nhăn như khe rãnh, thân thể cũng ngày càng yếu đi. Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống trước, trao đổi ánh mắt với A Lệ Nhã, A Lệ Nhã hiểu ý liền cầm hộp đi vào quỳ xuống.
“Quận chúa nghe nói thái hậu thân thể không khỏe, liền mang theo Ngưng ngọc đan dâng lên, nguyện cho thái hậu khỏe mạnh trường thọ.” Vừa nói, một bên mở ra hộp gấm, trong hộp mười hai viên ngưng ngọc đan mượt mà bóng loáng.
Ngưng ngọc đan là thực vật trân quý cỡ nào, đối với người thân thể suy yếu là thánh phẩm điều dưỡng tốt nhất. Có điều luyện chế khó thành, bởi vậy trong hoàng thất rất khó có vài viên.
