Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 380 Chú Ấn Băng

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:54

Sư phụ vẫn nói cho nàng, cho dù trên thế giới không có ai yêu ngươi, vẫn phải tự yêu thương chính mình.

Cho nên, nàng mới luyện được các thủ đoạn ác độc, chuyện có thể dựa vào bạo lực để giải quyết, nàng chưa bao giờ nương tay!

Hồng Chúc nửa hiểu nửa không gật đầu, trong lòng thầm nghĩ đáng đời đáng đời con dê nhìn lén, mắt bị mù mới tốt!

“Chủ nhân, thật sự sẽ không ai nhìn trộm chúng ta sao?” Hồng Chúc không yên lòng nhìn bốn phía.

“Hẳn là không, trong ‘Âm Dương Kính’, Âm Kính có thể nhìn bất cứ đâu, Dương Kính lại không thể. Lần này Âm Kính cho dù không mù, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng  không nhìn thấy chúng ta.” trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt rất cảm kích Yểm, nếu không phải Yểm nói cho nàng, nàng cũng không có cách đối phó với Âm Kính.

Yểm tính tình còn náo loạn chưa đủ sao? Nàng cũng sẽ không cúi đầu tìm hắn nói chuyện.

Hai  tên kiêu ngạo, cứ giằng co như vậy đi!

Xác định không có người nhìn trộm, Hồng Chúc đem ‘Bọ cạp mắt xanh hàn băng’ ra, phất một tầng hàn khí phía trên đi rồi nói: “Chủ nhân, bắt đầu tu luyện Chú ấn Băng đi.”

“Ừ!” Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, để Băng Linh Huyễn Điểu cùng Tiểu Hổ cảnh giác bốn phía, ngồi trên giường, hai tay mở ra.

Hồng Chúc đem hai con bọ cạp đặt trên tay nàng. Bọn chúng chưa kịp thích ứng với độ ấm trong bàn tay loài người, tuy nhiên rất nhanh biết phải làm thế nào, cái đuôi nhẹ nhàng dựng thẳng lên, đ.â.m vào cổ tay Hoàng Bắc Nguyệt.

“Hí…” Bò cạp mang theo nguyên khí băng hùng hậu, sau khi đ.â.m vào, cả cổ tay như bị đóng băng, hàn khí mãnh liệt xông vào huyết mạch trong thân thể.

Trong cơ thể nàng vốn có nguyên khí hỏa cường đại của Ma thú Hỏa Diễm, bởi vậy lúc nguyên khí băng đi vào, hai cỗ nguyên khí kịch liệt tranh đấu ở trong cơ thể.

Nguyên khí hỏa mạnh mẽ, nguyên khí băng xảo quyệt, lúc mới bắt đầu không ai nhường ai, nhưng cuối cùng, Ma thú Hỏa Diễm mạnh mẽ hơn một chút, dần dần bức nguyên khí băng của hai con bọ cạp vào các ngõ ngách.

Hoàng Bắc Nguyệt trên trán chú vân Hỏa như ẩn như hiện, trên gương mặt cũng hiện lên một sáng hồng nóng rực.

Hồng Chúc nhìn thấy, lập tức biến thành rồng trắng bạc, miệng ngậm Vạn Thú Vô Cương, quay quanh bên người Hoàng Bắc Nguyệt.

Màu đen hơi thở bay ra, sau đó tiến vào thân thể nàng, Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu mày, cảm giác ba loại nguyên khí đ.á.n.h nhau trong thân thể không dễ chịu, nàng chỉ có thể dùng niệm lực rất mạnh khống chế nguyên khí màu đen ép nguyên khí hỏa xuống, để nguyên khí băng lần nữa quật khởi chạy chồm chồm trong kinh mạch. Đến vị trí cần thiết thì tu luyện xương cốt cùng kinh mạch.

Cuối cùng, nguyên khí băng rốt cuộc chậm rãi sáp nhập vào Phù Nguyên, nơi chỉ có nguyên khí hỏa cùng nguyên khí màu đen. Mới đầu chỉ là tí xíu màu trắng nguyên khí băng, càng về sau, từ từ tăng nhiều. Nguyên khí hỏa mặc dù ngoan cố bá đạo, nhưng cũng không đỡ được lực lượng của Vạn Thú Vô Cương, đành phải rời vị trí một chút, để nguyên khí băng đi vào.

Đến đây, băng hỏa giao hòa, hai loại nguyên khí dần dần bình đẳng xoay tròn ở Phù Nguyên. Ở giữa có một ít nguyên khí màu đen xen lẫn, khi ẩn khi hiện, khi thì biến mất.

Cả căn phòng tràn ngập nguyên khí băng rét lạnh. Toàn bộ chăn, rèm màn, thậm chí ngay cả xà nhà, vách tường, cái bàn đều bao trùm một tầng băng mỏng. Bọn họ như bị đặt trong một cái tủ lạnh thật lớn. Hơi lạnh tràn ngập, bóng người cùng bóng dáng rồng trắng bạc như ẩn như hiện, còn có nguyên khí màu đen bay múa.

Trong thân thể nguyên khí đấu tranh từng bước bình an vô sự, không biết qua bao lâu.

Trong phòng, mặc dù Hồng Chúc đã thiết trí kết giới trước đó, tuy nhiên bởi vì nguyên khí băng của ‘Bọ cạp mắt xanh hàn băng’ thật sự quá cường đại, bởi vậy ngoài phòng cũng cảm giác được khí lạnh rét buốt.

Đám người A Tát Lôi cùng Cát Khắc Phụ trách gác ở bên ngoài cũng lạnh đến rùng mình.

Mùa đông rét lạnh chỉ cần mặc áo bông, uống một chút rượu nóng là có thể chống lạnh. Nhưng khí lạnh từ gian phòng kia thì khác, lạnh tới tận xương tủy, người bình thường không chống đỡ được.

Công chúa Anh Dạ không biết là lần thứ mấy đến xem, mỗi lần thấy bọn họ lạnh như que kem liền khuyên canh gác xa một chút, dù sao sứ quán nước Nam Dực vì ghét hình tượng của Tào Tú Chi nên không có ai đến.

Tuy nhiên bọn người A Tát Lôi tuyệt đối trung thành, muốn bảo vệ tốt, nhất định phải tận trung làm nhiệm vụ, tuyệt đối không lười biếng!

Vì Già Dạ Vương, lạnh một ít chả là gì.

Công chúa Anh Dạ cũng không nề hà, biết Hoàng Bắc Nguyệt tu luyện ở bên trong. Mình tuyệt đối  không giúp được gì, cũng chỉ chơi đùa cùng Tào Tú Chi.

Cũng may hai ngày nay, không biết tại sao Hi Hòa cô cô hình như có chuyện rất trọng yếu, căn bản không đến chỗ bọn họ.

Mắt thấy đại hôn của nước Bắc Diệu đã kết thúc, sứ thần nước Nam Dực không lâu cũng phải trở về. Nàng còn chưa nói chuyện nhiều với Phong Liên Dực, trong lòng có chút lo lắng.

Nàng nghĩ, nói mấy câu với hắn.

Trong yến hội, rõ ràng rất gần hắn, nhưng không có cơ hội nói chuyện khiến nàng càng hậm hực không vui.

Có lẽ chờ Bắc Nguyệt đi ra sẽ có cách, nàng thật sự càng ngày càng ỷ lại vào Bắc Nguyệt.

Sau khi Hoàng thượng đại hôn, liền thích thiết yến ở trong cung, hơn nữa thích mời sứ giả các nước tiến cung, an bài ca múa mỗi nước, để sứ giả các nơi xem phong tục từng nơi mà cao hứng.

Liên tiếp ba ngày, trong cung ca múa mừng cảnh thái bình, mỗi ngày tấu nhạc múa hát, không say không ngừng.

Nhưng mặc kệ biểu diễn đặc sắc cỡ nào cũng không thấy Hoàng thượng cao hứng, yến hội là hắn an bài, nhưng hắn lại mất hứng, yến hội ngày thứ ba thậm chí sớm rời đi, không có nửa điểm hứng thú.

Tân khách bị hắn làm cho ngơ ngác, ngay cả hoàng hậu cũng không đoán ra ý nghĩ trong lòng hắn, xấu hổ nhìn bóng lưng hắn rời đi.

Tào Tú Chi luôn luôn thích náo nhiệt càng khó hiểu, nói với công chúa Anh Dạ ở bên cạnh: “Hôm nay yến hội tốt như vậy, vậy Bắc Diệu vương lại không vui, thật sự là người không biết thưởng thức.”

Công chúa Anh Dạ hung hăng trừng mắt liếc hắn, cho dù hiện tại nàng dự định buông tha cho Phong Liên Dực, cũng không cho phép bất kỳ ai nói xấu hắn.

Tào Tú Chi không dám nói thêm, vội vã cúi đầu, cứ thế uống rượu giải sầu.

Công chúa Anh Dạ ngồi trong chốc lát, cầm một chén rượu lớn uống xong, sau đó đứng lên, chuẩn bị rời đi.

“Ngươi đi đâu vậy?” Tào Tú Chi sốt ruột hỏi.

“Ta không thoải mái, đi ra ngoài hít thở không khí.” công chúa Anh Dạ không để ý tới hắn, xoay người đi.

Tào Tú Chi định đi theo, lại không dám, không thể làm gì khác hơn là u buồn nhìn bóng lưng  yểu điệu của nàng, trong lòng cảm thán: giai nhân như thế, vì sao không chịu nhìn hắn một lần?

Trong Ngự Hoa viên, công chúa Anh Dạ rất vất vả nhìn thấy Phong Liên Dực đi phía trước, vội vàng bước nhanh đuổi theo.

Chưa kịp tới gần hắn, liền bị hai người không biết từ đâu hiện ra ngăn cản nàng, lạnh lùng nhắc nhở, đi thêm một bước sẽ lấy mạng của nàng!

“Các ngươi…” Anh Dạ nghĩ răn dạy mấy cái người không biết lễ nghĩa, lập tức nhớ tới thân phận chính mình hiện tại không phải là công chúa Anh Dạ của nước Nam Dực, mà là Anh phu nhân của Tào Tú Chi, liền thấp giọng nói: “Ta chỉ muốn đến phía trước một chút thôi.”

“Bệ hạ không thích có người tới gần, mời phu nhân đi vòng sang đường khác.” Người của thành Tu La lạnh mặt nói.

Công chúa Anh Dạ gắt gao c.ắ.n môi dưới, dưới cái khăn che mặt che lấp dung mạo tuyệt sắc, nhưng hai người kia không lay động chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.