Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 381 Chú Ấn Băng

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:54

Người của thành Tu La đoạn tuyệt tình ái, sẽ không có nửa phần cảm tình, lại càng không bị sắc giới mê hoặc.

Công chúa Anh Dạ nhìn thoáng qua bóng lưng Phong Liên Dực, cúi đầu, chậm rãi xoay người, quên đi, lần sau vẫn có cơ hội.

Vừa xoay người, đột nhiên phía trước truyền đến tiếng nói trầm thấp: “Anh phu nhân?”

Thân thể Anh Dạ run lên, không thể khống chế run rẩy, hắn, hắn đang gọi nàng sao?

Ngón tay nắm c.h.ặ.t, dùng sức nắm rồi lại buông ra, hung hăng điều chỉnh hô hấp, mới chậm rãi quay đầu, lặng lẽ nhìn hắn.

Dực ca ca

Trong lòng đã vang lên tiếng kêu như vậy, nếu có thể, thật muốn lại gọi hắn một tiếng ‘Dực ca ca’, kêu một tiếng trong lòng sẽ thỏa mãn.

Nhưng nàng không ngốc, biết tình thế hiện tại là thế nào, nàng không thể bại lộ thân phận, liên lụy Bắc Nguyệt.

Phong Liên Dực chỉ đứng nguyên tại chỗ, nghiêng mặt đi, tựa hồ vô tình kêu nàng một tiếng, không có cái hàm nghĩa gì đặc biệt .

Anh Dạ đợi trong chốc lát, liền nghe hắn hỏi: “Vì sao mấy ngày nay không gặp Nguyệt phu nhân?”

Ánh mắt nàng chìm đắm trong bề ngoài lãnh khốc mê người của hắn, một lúc lâu, trên lưng mới bốc lên một trận mồ hôi lạnh.

Nguyệt phu nhân, hắn vì sao đột nhiên hỏi Nguyệt phu nhân?

Nàng nhớ tới chuyện lần trước Hoàng Bắc Nguyệt đi ám sát Ngụy Yên Nhiên, nhiệt náo nước Bắc Diệu ra hoàng bảng, Phong Liên Dực thậm chí tung thành Tu La làm mồi nhử bắt Bắc Nguyệt.

Mấy ngày nay, Bắc Nguyệt vì ngụy trang không tiếc làm lớn bụng, nhưng nàng từ nhỏ biết Phong Liên Dực rất thông minh, dưới vẻ thanh nhã ngụy trang, hắn nhạy cảm hơn bất  kỳ ai, bất cứ chuyện gì cũng qua được ánh mắt hắn!

Hắn có phải hoài nghi Bắc Nguyệt hay không?

Trái tim đập  mạnh, trong lòng bất ổn, hồi lâu cũng không trả lời vấn đề của hắn.

Phong Liên Dực có chút tức giận, giọng nói cũng lạnh vài phần: “Cô ấy vì sao không đến?”

Hỏi trực tiếp như vậy, có chút tức giận, cũng có chút nóng lòng, giống như một mực chờ, nhưng nàng không xuất hiện ra. Hắn lại không có bất cứ cách nào ra lệnh nàng nhất định phải xuất hiện.

Loại cảm xúc phức tạp dây dưa này, nếu công chúa Anh Dạ không phải giờ phút này tâm loạn như ma, không có đầu mối, nhất định có thể phát hiện ra.

Đáng tiếc nàng hiện tại một lòng một dạ chỉ lo lắng thân phận Bắc Nguyệt sẽ bại lộ, bởi vậy bất an, không tinh tế thưởng thức câu nói của Phong Liên Dực.

“Nàng, nàng hai ngày nay thân thể không thoải mái, bởi vậy nghỉ ngơi ở dịch quán. Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều như vậy” công chúa Anh Dạ lắp bắp nói, không dám nhìn ánh mắt của hắn, sợ bị hắn nhìn ra.

Phong Liên Dực không có tâm tư quan sát vẻ mặt của nàng, trong đầu chỉ hiện ra khuôn mặt ẩn giấu dưới cái khăn che mặt, ánh mắt kiêu căng mà trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhưng lại có cảm giác từng quen biết khuôn mặt mày.

Nàng đang có thai, nàng không thoải mái, cho nên không xuất hiện.

Lý do đơn giản như vậy, hắn cần gì rối rắm nhiều ngày như vậy?

Hồi lâu không nghe hắn đáp lại, công chúa Anh Dạ rất lo sợ nghi hoặc ngẩng đầu đến, muốn lặng lẽ xem phản ứng của hắn, nhưng ngẩng đầu lại phát hiện hắn đã sớm đi xa. Hai Người của thành Tu La ngăn trở của nàng cũng yên lặng lui vào bóng tối.

Nàng khó chịu như bị đ.á.n.h cắp mất trái tim, hốc mắt liền đỏ, nước mắt trong suốt rơi xuống.

Dực ca ca, có lẽ, có lẽ đây là lần cuối cùng trong đời gặp mặt.

Hút hút cái mũi chua xót, nàng chậm rãi xoay người, đè nén tiếng khóc trở về, mới đi vài bước, liền phát hiện trước mắt có người đứng.

Ngẩng đầu, thấy Tào Tú Chi phong lưu vẻ mặt co quắp cùng đau lòng nhìn nàng. Thấy nàng khóc, lập tức không biết làm sao nói: “Ta, ta cái gì cũng không thấy nhé”

“Ngươi đã sớm muốn chê cười ta đúng không, hiện tại thấy được rồi, hài lòng chứ!” công chúa Anh Dạ không có hình tượng lau nước mắt, cúi đầu khóc lớn chạy xa

“Ta, ta không có a… .” Tào Tú vẻ mặt vô tội nhìn nàng, trong lòng có chút chua xót.

Đêm nay cung yến mặc dù Hoàng thượng đi, tuy nhiên có hoàng hậu tọa trấn, tân khách đều vô cùng cao hứng, mãi đến nửa đêm mới rời đi.

Công chúa Anh Dạ cũng sớm trở về dịch quán, một hồi giam mình trong phòng khóc lớn. Vô song cùng Vô Hoan khuyên thế nào cũng không ngừng, cuối cùng chỉ có thể cùng khóc với nàng.

Gian phòng của nàng cách phòng Hoàng Bắc Nguyệt không xa, tiếng khóc vẫn truyền tới, Hoàng Bắc Nguyệt đang nhắm mắt lại đột nhiên nhíu mi một chút, Hồng Chúc vội vàng hô: “Chủ nhân cẩn thận!”

Vừa dứt lời, chỗ giữa lông mày Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên tuôn ra một luồng ánh sáng trắng ch.ói mắt. Ánh sáng lóe lên, giữa lông mày lập tức bị rách một vệt, một giọt m.á.u tươi chảy ra, cùng lúc đó, một hoa văn Băng cũng xuất hiện giữa lông mày, hơi chút chợt lóe, liền lặng lẽ biến mất.

Tơ m.á.u từ khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt chảy xuống, nàng dựa vào Hồng Chúc, chậm rãi mở hai tròng mắt hiện đầy tơ m.á.u.

Hồng Chúc thở dài nói: “Nguy hiểm thật… Chủ nhân sao lại phân tâm vậy?”

Hoàng Bắc Nguyệt tùy tiện lôi kéo ống tay áo lau khóe miệng, tái nhợt nhếch miệng cười cười: “Là ta không tốt.”

“Chủ nhân đang lo lắng công chúa Anh Dạ sao?” Hồng Chúc chậm rãi biến trở về hình dáng loài người, dìu nàng tựa vào trên đệm mềm, ân cần dò xét mạch đập một chút.

May mà ở thời khắc mấu chốt, chủ nhân dùng niệm lực mạnh mẽ ép nguyên khí băng đang chạy loạn xuống, nếu không, nguyên khí băng hùng hậu sẽ c.h.ặ.t đứt kinh mạch mất!

“Đi xem một chút chuyện gì xảy ra.” Hoàng Bắc Nguyệt tĩnh dưỡng một chút, liền ngồi xuống.

Hồng Chúc biếtkhông  ngăn được nàng, liền lấy Phỉ Thúy ngọc dịch ra, nhẹ nhàng bôi lên vết thương giữa lông mày.

Chủ nhân tính cách giống A Cha, đối với người bên ngoài tàn nhẫn lãnh huyết, nhưng đối với  người của mình vẫn quan tâm. Đây xem là khuyết điểm hay ưu điểm đây?

Hoàng Bắc Nguyệt vừa ra khỏi cửa, ngoài cửa A Tát Lôi cùng Cát Khắc bị đông lạnh liền đứng lên, hai người trên lông mi cũng kết băng, bộ dáng rất buồn cười.

“Chủ, chủ nhân, ngươi, ngươi xuất quan…quan rồi…” A Tát Lôi lắp bắp từng chữ không rõ, Cát Khắc thì hoàn toàn không nói ra lời.

“Hồng Chúc, nhanh giúp bọn hắn tan tuyết đi.” Hoàng Bắc Nguyệt cười lắc đầu, bọn người này một khi quyết định thuần phục, đó chính là liều mạng khiến người khác không thể không bội phục.

Hồng Chúc cười dẫn hai người bọn họ đi, Hoàng Bắc Nguyệt thì vào phòng công chúa Anh Dạ.

“Công chúa, Bắc Nguyệt quận chúa tới.” Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi vào, Vô Song lập tức như nhìn thấy người tốt đẹp nhất trên đời này vậy, lập tức đi vào bẩm báo.

Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, đi tới nhìn thấy công chúa Anh Dạ mắt đỏ hồng ngồi xuống giường, nhìn thấy nàng liền miễn cưỡng cười vui: “Ngươi xuất quan, chúc mừng.”

“Ngươi làm sao?” Hoàng Bắc Nguyệt đi tới ngồi xuống bên người nàng, vẫy vẫy tay, để Vô Song cùng Vô Hoan lui xuống.

Không có cung nữ bên người, công chúa Anh Dạ tựu lập tức như đứa trẻ khóc rống lên, “Ta rất vô dụng, đâu có quên được hắn, nhưng lại không cam lòng cứ rời đi như vậy, ta nghĩ, ta nghĩ….”

Hoàng Bắc Nguyệt lẳng lặng nhìn nàng, không cần nhiều lời, nàng biết trong lòng Anh Dạ đang suy nghĩ cái gì.

Không người nào nói buông tay sẽ buông tay được, cũng không phải như mua thức ăn, nói không cần là không cần.

“Ngươi muốn thấy hắn một lần cuối, để chính mình bỏ cuộc sao?” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên hỏi.

“Ta, ta có thể chứ?” công chúa Anh Dạ bất lực hỏi.

“Đương nhiên là có thể, gặp được thì cũng có lúc chia tay, làm kết thúc không có gì không tốt.”

Anh Dạ kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt trong suốt nhìn nàng: “Bắc Nguyệt, ngươi sao lại tốt với ta như vậy?”

“Hỏi cái này làm gì? Muốn đi thấy hắn, mau đi thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt cười đứng lên, quay vòng cổ tay một chút, vừa lúc mới chiếm được Chú ấn Băng, thử xem uy lực rốt cuộc thế nào.

Anh Dạ lập tức đứng lên, vội vàng hỏi: “Hiện tại đi sao?”

“Nếu không đợi tới khi nào?” Hoàng Bắc Nguyệt cười trở về thay đổi quần áo, sau một lát, toàn thân  mặc trường bào màu đen, mang theo mặt nạ quỷ dữ tợn xuất hiện trước mặt.

Toàn thân y phục đen làm thân thể của nàng càng thon dài đẹp mắt, khí chất cao nhã, tư thế lãnh ngạo, nhẹ nhàng linh hoạt như thần c.h.ế.t đứng ở trước mặt.

Anh Dạ chấn động, hỏi: “Người đeo mặt nạ quỷ đang bị truy nã, đi ra ngoài có được không….”

“Trước kia bị truy nã, không có nghĩa là hiện tại cũng bị truy nã.” Nàng đã dặn dò Hồng Chúc mọi chuyện, vẫy tay với Anh Dạ liền đi ra ngoài.

Không có ‘Âm Dương Kính’ uy h.i.ế.p, nàng lớn mật xuất động ở thành Huy Kinh, căn bản không cần băn khoăn chỗ nào cũng có cặp mắt theo dõi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 381: Chương 381 Chú Ấn Băng | MonkeyD