Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 393 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:55

Phong Liên Dực lạnh lùng hừ một tiếng, bước ra ngoài, không muốn trả lời vấn đề chua ngoa này!

Nhìn bóng lưng của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt cũng dần dần lạnh nhạt.

Phong Liên Dực, ngươi đã đoạn tuyệt tình ái, bây giờ lại muốn làm gì?

Đi ra bên ngoài, không khí lạnh đập vào mặt làm ý nghĩ thanh tỉnh một chút, Phong Liên Dực mới hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Tu Trúc trong đêm tuyết mịt mờ.

Trên đời lại có phụ nữ không biết tốt xấu, hắn cứu nàng, nàng không những không có nửa tiếng cảm tạ, vẫn chế ngạo trào phúng hắn!

Nếu chọc giận hắn, hắn muốn g.i.ế.c nàng thật sự dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến, nhưng nàng vậy mà không sợ hãi chút nào?

Hắn chưa từng thấy phụ nữ nào gan lớn như vậy.

****

“Ngụy Võ Thần, ngươi phạm phải tội, ta sẽ nhanh ch.óng tới trừng phạt ngươi! Ngươi đừng mơ chạy được!”

Giọng nói lạnh lùng quanh quẩn trong không khí, Đại tướng quân nước Đông Ly đang ngủ say đột nhiên bật khỏi giường, kinh hoảng kêu một tiếng.

Ngoài cửa thủ vệ lập tức vội vàng tới, cảnh giác nhìn xung quanh.

“Chủ công, xảy ra chuyện gì vậy?”

Đầu Ngụy Võ Thần đầy mồ hôi nhìn tình cảnh trong phòng, rất nhanh hiểu ra vừa rồi nằm mơ, chỉ là nghe được một giọng nói quen thuộc mà thôi, cũng không có gì ghê gớm.

Không có có gì ghê gớm ….

Khoát khoát tay, lau mồ hôi trên mặt, nói : “Không sao, ra ngoài đi.”

“Vâng” thủ vệ nhìn hắn không có việc gì, chỉ gặp ác mộng liền lui ra ngoài.

“A…” trong viện một tiếng hét t.h.ả.m truyền đến làm người trong phòng giật nảy mình, Ngụy Võ Thần vừa tỉnh lại từ ác mộng, vốn đang chột dạ sợ hãi, nghe được tiếng hét này bị dọa như thấy tam hồn Lưu Ba Sơn vậy.

“Người nào hô ở bên ngoài? Kéo ra ngoài c.h.é.m!” Ngụy Võ Thần phẫn nộ quát.

“Chủ, chủ công, bên ngoài, bên ngoài…” một người lảo đảo chạy vào, quỳ trên mặt đất, run rẩy chỉ vào bên ngoài nói.

“Bên ngoài làm sao?” Ngụy Võ Thần phẫn nộ quát.

Người nọ nói không nên lời, sợ đến mức không ngừng nuốt nước miếng.

Ngụy Võ Thần không nhịn được, tự mình đứng lên đi ra ngoài nhìn.

Trong viện đã có không ít thủ vệ tới, vây quanh nhìn trên tường vây. Ngụy Võ Thần qua, những người đó liền tản ra, cung kính hành lễ.

“Sao lại tụ tập…” Ngụy Võ Thần liếc mắt một cái, lời còn chưa dứt, liền đột nhiên tắc nghẹn trong cổ họng, ú ớ hai tiếng như bị bẻ gãy cổ, không thở nổi.

Trên mặt đỏ lên trong chốc lát, liền đột nhiên trắng xanh một mảnh!

“Chủ công! Chủ công!” Những cao thủ hộ vệ nhìn thấy bộ dáng của hắn, liền lo lắng liếc nhìn.

Hắn là cha mẹ, áo cơm của bọn họ. Nếu xảy ra chuyện, bọn họ không biết xử lý thế nào.

Ngụy Võ Thần mở to hai mắt nhìn, mặt lộ vẻ hoảng sợ, trên mặt vết sẹo càng khiến hắn dữ tợn k.h.ủ.n.g b.ố như là quỷ, cả khuôn măt nhăn nhó.

Hắn duỗi tay chỉ vào phía trước, mấy lần muốn nói cũng không nên lời.

“Kia, kia….” Ánh mắt chiếu lên mặt tường, một mảnh đỏ rực.

Hắn chỉ ngón tay lên tường, phía trên ghi bốn chữ như rồng bay phượng múa: nợ m.á.u trả m.á.u!

Bốn chữ m.á.u chảy đầm đía, hoàn toàn chỉ dùng m.á.u tươi để viết ra. Mỗi một chữ vẫn chảy không ít m.á.u xuống.

Nếu như chỉ có bốn chữ ‘nợ m.á.u trả m.á.u’, Ngụy Võ Thần hắn cũng không sợ hãi, nhưng phía dưới chữ có một ký hiệu sao sáu cánh rất đặc thù, giữa ký hiệu có hình trăng rằm.

Đây là ký hiệu đã biến mất hơn mười năm rồi! Hơn mười năm trước, rất nhiều người biết dấu hiệu này đại biểu cho cường đại nhất!

“đây, đây… .” Ngụy Võ Thần chân mềm nhũn, trong nháy mắt kinh hoảng suýt ngã ra đất.

Đám thuộc hạ chưa từng nhìn thấy bộ dáng thất thố của hắn như vậy, cũng bị doạ đến mức nhảy dựng lên.

“Chủ công, chúng ta đã phái người điều tra. Người nào dám cả gan làm chuyện này, bắt được hắn nhất định c.h.é.m thành tám khúc!”

Ngụy Võ Thần cười khổ, c.h.é.m người kia thành tám khúc? Nếu dễ dàng như vậy thì tốt rồi…

Chậm rãi giảm bớt một chút cảm xúc kinh hoảng, Ngụy Võ Thần cũng lạnh lùng an tĩnh một ít, hỏi: “Có ai nhìn thấy người nào vào không?”

Mọi người đều lắc đầu, chính là vì không nhìn thấy ai, cho nên khi nhìn thấy bốn chữ m.á.u chảy đầm mới kinh hoảng.

Ngụy Võ Thần nuốt nước miếng, nói : “Cẩn thận đề phòng bốn phía, bất luận kẻ nào bén mảng g.i.ế.c không tha! Thà rằng g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót!”

Suy nghĩ một chút, còn nói: “Chúng ta hôm nay cũng nên rời đi, dặn dò mọi người, trời vừa sáng chúng ta liền xuất phát, không nên đợi!”

“Nhưng chủ công, không từ biệt Tam tiểu thư sao?” Một thuộc hạ nói.

“Không cần, nó sẽ hiểu rõ.” Ngụy Võ Thần khoát khoát tay, nghĩ đến người kia uy h.i.ế.p nên trong lòng không để ý được chuyện gì cả, thầm nghĩ nhanh ch.óng rời khỏi đây, không thể trì hoãn được nữa.

Bốn chữ m.á.u chảy đầm đìa, cùng dấu hiệu sao sáu cánh như bùa đòi mạng vậy, khắc sâu trong lòng hắn.

Hiện tại trời đã tờ mờ sáng, bóng tối trước hừng đông luôn đặc biệt yên lặng.

Ngụy Võ Thần trở về phòng, vừa đi cảm giác trong lòng nặng nề, như sắp xảy ra chuyện gì, một dự cảm bất an quanh quẩn trong lòng hắn.

Hắn dừng lại bước chân, thấp giọng nói với người bên cạnh: “Đi mời công chúa Hi Hòa đến, nhớ kỹ phải lặng lẽ, không được cho ai phát hiện!”

“Vâng!” Người nghe là tâm phúc của hắn, tự nhiên biết nên làm sự tình gì, vội vàng rời đi.

Sai người rời đi không lâu, Ngụy Võ Thần vừa rở lại trong phòng, đột nhiên bên ngoài lửa lớn phóng lên cao, rất nhiều tiếng hô to vang đến!

Trong lòng hắn vốn vì chuyện vừa rồi mà bất an. Động tĩnh này vừa vang lên, hắn sợ đến toát mồ hôi lạnh, hô lớn: “Lại xảy chuyện gì ?”

Một người chạy vào, sắc mặt trắng bệch nói: “Chủ công, xảy ra chuyện lớn! người trong sứ quán nước Nam Dực đều bị g.i.ế.c, giờ phút này cả sứ quán cũng bị thiêu cháy”

“Cái gì?” Ngụy Võ Thần bỗng nhiên đứng lên, đi nhanh đi ra ngoài, nỗi khiếp sợ lần này không kịch liệt như lần trước, tuy nhiên cũng khiến hắn chấn động!

Toàn bộ sứ thần của nước Nam Dực bị g.i.ế.c ở nước Bắc Diệu, vẫn phóng hỏa hủy diệt t.h.i t.h.ể. Chuyện này nếu truyền lại nước Nam Dực, sợ rằng quan hệ hai nước sẽ trở mặt.

Trước Tào Tú Chi biểu hiện muốn kết minh cùng nước Bắc Diệu, Phong Liên Dực hình như không cự tuyệt. Hắn vẫn lo lắng hai quốc gia này sẽ liên hợp lại.

Tuy nhiên hiện tại, xảy ra chuyện này, sợ rằng hai nước vĩnh viễn không thể kết minh .

“Ha ha ha, thật sự là trời cũng giúp ta!” Ngụy Võ Thần cười ha hả, đứng ở trong viện nước Bắc Diệu, xa xa nhìn về hướng sứ quán nước Nam Dực, tâm tình vừa bị kinh hách cũng khoái trá hơn một chút.

Ánh lửa cao v.út tận trời chiếu lên mặt hắn khiến vết sẹo dữ tợn càng thêm hung tàn k.h.ủ.n.g b.ố, giống một con rắn vắt ngang trên mặt!

Nhìn thoáng qua sân công chúa Hi Hòa, trong ánh mắt âm lãnh cũng không có bao nhiêu cảm tình, chỉ có một chút đồng tình.

Cao hứng một trận, Ngụy Võ Thần đột nhiên nhíu mi lại. Lúc này mới nhớ tới vừa nãy sai người tới sứ quán nước Nam Dực mời công chúa Hi Hòa tới. Nếu dụng phải ai thì có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội!

“Người đâu…” Ngụy Võ Thần đi ra ngoài gọi người, vừa đi ra liền nhìn thấy người nọ bị hắn sai đi đã trở về, vẻ mặt vội vàng, Ngụy Võ Thần vội hỏi: “Thế nào?”

Người nọ sắc mặt tái nhợt nói: “Chủ công, mọi người nước Nam Dực bị g.i.ế.c, thuộc hạ nhìn trong sân của công chúa Hi Hòa không có một ai.”

“Bên trong không còn người nào sống sót?” Ngụy Võ Thần vội vàng hỏi.

Người nọ lắc đầu.

“Có ai nhìn thấy ngươi không?”

Người nọ suy nghĩ một chút, nuốt nước miếng, nói “Hình như, hình như có sứ thần nước Tây Nhung thấy lửa đã mang người qua, hẳn là không. . .”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.