Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 394 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:56

Lời chưa dứt, cửa lớn của sứ quán nước Bắc Diệu đã bị đá văng, mấy phụ nữ che mặt đi tới, cầm đầu một người cả giận nói: “Hừ! Nhanh như vậy đã trở lại phục mệnh!”

Ngụy Võ Thần nhận ra vậy người nói chuyện là Thiên đại Đông Nhi, sứ thần nước Tây Nhung. Nữ t.ử này cho tới bây giờ rất biết điều, không dính dáng với bất cứ một quốc gia nào, rất có tác phong chỉ lo thân mình của nước Tây Nhung.

Có điều Thiên đại Đông Nhi này không biết vì sao mỗi lần nhìn hắn cũng dùng một loại ánh mắt hết sức âm lãnh, như muốn c.h.é.m hắn thành tám khúc.

Người này vừa tiến đến đã không phân tốt xấu quy chụp tội danh cho hắn, quả thực là muốn cố ý đối nghịch!

Ngụy Võ Thần sắc mặt trầm lanh, nói : “Thiên đại đại nhân, ngươi nói thế là có ý gì?”

“Có ý gì? Ngụy đại tướng quân giả ngốc làm gì? Người của ngươi vừa đi ra khỏi sứ quán nước Nam Dực, trên tay vẫn còn mang theo m.á.u đó!” Thiên đại Đông Nhi lạnh lùng chỉ về người nọ. . .

Người nọ luống cuống cúi đầu, quả thật hắn vừa rồi muốn nhìn một chút người c.h.ế.t có phải người của nước Nam Dực không, cho nên lật một t.h.i t.h.ể lên xem, hiện trên tay đương nhiên có m.á.u.

Ngụy Võ Thần sắc mặt rất khó coi, hắn sai người ta đi mời công chúa Hi Hòa, việc ngày đó đã náo loạn thành chuyện cười lớn khiến hắn hổ thẹn. Giờ phút này lại nói ra, sợ rằng truyền tới nước Đông Ly sẽ làm mất hết toàn bộ uy nghiêm của hắn.

“Lão phu phái người đi thăm dò chuyện gì xảy ra bên kia mà thôi, Thiên Đại các hạ không nên nói bậy!”

Thiên đại Đông Nhi cười khẩy: “Hừ, Ngụy đại tướng quân, người sáng mắt không làm chuyện mờ ám, dám làm dám nhận! Rùa đen rút đầu thì tính gì là anh hùng!”

“Ngươi đừng quá vô lễ! Nể mặt Thiên đại Mê Ly, lão phu không chấp nhặt nha đầu nhà ngươi!” Ngụy Võ Thần bị nàng chọc giận, nếu không phải băn khoăn thân phận của nàng, dám nói hắn như vậy, sớm đã bị một chưởng đập c.h.ế.t!

Thiên đại Đông Nhi lạnh lùng liếc hắn, trào phúng nói: “Ngụy Võ Thần, ngươi tội ác ngập trời, gây thù hằn vô số, coi chừng tương lai những người đó tới tìm ngươi, nợ m.á.u trả m.á.u!”

Nợ m.á.u trả m.á.u!

Bốn chữ này thoáng cái nhảy vào đầu óc Ngụy Võ Thần, bốn chữ to dùng m.á.u tươi để viết đột nhiên hiện lên trước mắt, còn có ngôi sao sáu cánh cùng ký hiệu trăng lưỡi liềm!

Trong nháy mắt, dường như tức giận làm nam nhân này xé rách ranh giới cuối cùng. Căn yếu ớt duy trì thần kinh rốt cuộc đứt đoạn, trong mắt của hắn sát khí bạo lộ, trong tay một luồng ánh chớp bắt đầu ngưng tụ, đ.á.n.h về phía Thiên đại Đông Nhi!

“Thiếu cung chủ!”

“Thiếu cung chủ!”

“Chủ công!”

Thiên đại Đông Nhi đã sớm đề phòng bị người của hắn đ.á.n.h lén, không ngờ người của hắn không động thủ mà đích thân Ngụy Võ Thần ra trận!

Nàng nghiêng người, hai tay kết ấn, lá chắn phòng ngự nguyên khí thổ hình thành trước người, ngăn trở một chưởng của Ngụy Võ Thần!

Nhưng nàng thật không ngờ một chưởng của Ngụy Võ Thần lợi hại như vậy, rầm một tiếng, lá chắn phòng ngự nguyên khí thổ bị đ.á.n.h vỡ, một chưởng kia mặc dù tránh không đ.á.n.h lên đầu, nhưng đã trúng vào n.g.ự.c!

Phốc…

Một ngụm m.á.u tươi nhổ ra, Thiên đại Đông Nhi bị đ.á.n.h bật ra ngoài, được thuộc hạ phía sau đỡ lấy.

“Thiếu cung chủ!” Mọi người kinh hãi, không chỉ kinh ngạc Ngụy Võ Thần động thủ với Thiên đại Đông Nhi mà còn kinh ngạc về thực lực quá mạnh mẽ của Ngụy Võ Thần.

Thiếu cung chủ được quốc sư dạy dỗ từ nhỏ, đưa mắt cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp thì thực lực của nàng cũng không tính yếu. Nhưng chỉ một chiêu của Ngụy võ lại phá vỡ lá chắn phòng ngự nguyên khí thổ, đồng thời đ.á.n.h nàng thành trọng thương!

Thực lực như vậy, sợ rằng quốc sư đại nhân tự thân động thủ cũng không khá hơn.

Các nàng mặc dù có chút sợ hãi, nhưng lại càng phẫn nộ hơn.

“Ngụy đại tướng quân, ngươi đuối lý nên muốn g.i.ế.c người diệt khẩu sao?”

“Hừ! Nói thêm một câu nữa, lão phu cũng sẽ g.i.ế.c hết các ngươi!” Ngụy Võ Thần phẫn nộ quát, có chút hối hận vì vừa rồi xúc động. Nếu g.i.ế.c Thiên đại Đông Nhi thì sẽ kết thù với nước Tây Nhung và nước Nam Dực.

Không chỉ như thế, đến lúc đó nước Bắc Diệu cũng không nhất định sẽ đứng ở bên phe hắn.

Người của nước Tây Nhung đều trợn mắt nhìn hắn.

“Nơi này làm sao vậy?!” Bên ngoài vang lên tiếng hét lớn, là người của nước Bắc Diệu đuổi tới. Một bên đi cứu sứ quán nước Nam Dực bị đại hỏa đốt cháy, một bên thấy động tĩnh bên này, bởi vậy tới xem xét.

Thân là quốc trượng, Ngụy Võ Thần đang muốn nói chuyện, nhưng là bị một đám phụ nữ nước Tây Nhung líu ríu mở miệng trước.

“Là người nước Đông Ly động thủ, chúng ta cũng nhìn thấy! Một người vẫn dính m.á.u sau khi phóng hỏa trốn ra bị chúng ta nhìn thấy!”

“Đúng! Chúng ta lại đây xem xét nhưng Ngụy đại tướng quân bị chúng ta phát hiện nên muốn g.i.ế.c thiếu cung chủ chúng ta diệt khẩu!”

“Thật sự rất ghê tởm! người của nước Đông Ly muốn lặng lẽ động thủ không bị phát hiện, nào có dễ dàng như vậy? Giấy không gói được lửa!”

Một đám nữ nhân líu ríu nói chuyện, trực tiếp chọc Ngụy Võ Thần thất khiếu bốc khói. Phụ nữ ghê tởm, cứ thế thêm mắm thêm muối, đổi trắng thay đen.

“Việc này không có liên quan tới nước Đông Ly chúng ta!” Ngụy Võ Thần tiếng như hồng chung, quát to, những phụ nữ đang xôn xao nói chuyện lập tức dừng lại, quay đầu nhìn hắn.

Thiên đại Đông Nhi cười khẩy: “Có liên quan hay không cứ tra thì biết, Ngụy đại tướng quân nếu không phải chột dạ, cần gì động thủ với ta?”

“Hừ! Tra thì tra! Lão phu là quốc trượng, chỉ sợ các ngươi không tra được!”

“Kể cả là quốc trượng cũng phải thẩm tra nghiêm ngặt hơn.” Thiên đại Đông Nhi nôn m.á.u đen trong miệng ra, đứng lên nói với binh lính nước Bắc Diệu: “Các vị sẽ không vì Ngụy đại tướng quân là quốc trượng mà mở một con đường chứ? Sứ thần nước Nam Dực bị g.i.ế.c? Các ngươi bàn giao lại cho nước Nam Dực thế nào?”

Chuyện này quả thật nghiêm trọng, mấy binh lính nước Bắc Diệu cũng không dám làm chủ, phải chờ người có thể quyết định đến.

Rất nhanh Diễm Tâm Sư liền đuổi tới, nghe mấy binh lính bẩm báo tình huống, liền âm lãnh cười nói: “Việc này tất nhiên là phải nghiêm tra, quốc trượng đại nhân, phiền ngài tích cực phối hợp.”

“Đây là tự nhiên, lão phu không sợ bị tra!” Ngụy Võ Thần lớn tiếng nói.

Diễm Tâm Sư khóe miệng né một nụ cười âm lãnh, lập tức khoát khoát tay nói: “Nơi này đã được phong tỏa kỹ, xin mời các vị về trước đi.”

“Đại nhân!” Một binh lính chạy lên đưa một vật, lặng lẽ nói mấy câu. Sắc mặt Diễm Tâm Sư liền chậm rãi đông lạnh, vẻ tươi cười biến mất.

Ngụy Võ Thần đứng ở phía sau, bởi vì Diễm Tâm Sư cùng người kia người nói chuyện đều quay lưng về phía hắn nên không biết người nọ rốt cuộc chuyển cái gì tới, tuy nhiên trong lòng lại có cảm giác bất an.

Thiên đại Đông Nhi có thể thấy rõ ràng một chút, thấy người nọ đưa một vật bề mặt tối như mực cho Diễm Tâm Sư, tương tự như lệnh bài gì đó.

Lệnh bài? Chẳng lẽ người hành hung không cẩn thận rơi xuống ? Hoặc bị người kéo xuống?

Thiên đại Đông Nhi ánh mắt sáng lên, lập tức nói: “Sư đại nhân, không biết lệnh bài là của nước nào? Có phải là chứng cớ để lại hiện trường hay không?”

Diễm Tâm Sư ngẩng đầu lên nói: “Đúng thế.”

“Là của nước nào ?” Ngụy Võ Thần lập tức hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 394: Chương 394 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan | MonkeyD