Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 416 Phong Vân Hội Tụ

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:40

Mạnh Kỳ Thiên chậm rãi đi vào, dọc đường hai bên thần điện đều đốt đèn, ánh sáng ch.ói mắt, phản chiếu lên vách tường và nền nhà màu vàng hết sức rực rỡ.

Thông đạo trong thần điện dài dằng dặc, mà phần cuối chính là vị trí của Thánh quân. Vô số đèn đuốc huy hoàng bao phủ, cảm giác thần thánh khiến không ai dám nhìn thẳng.

Mà giờ khắc này, giữa đèn đuốc có một bóng người màu đen cô đơn quật cường không nhúc nhích, dường như biến thành tượng đá giữa vô số tượng trong thần điện. Quả nhiên vẫn quỳ ở đây.

Mạnh Kỳ Thiên nhẹ nhàng thở dài một hơi, đi vòng qua Mặc Liên, tiến tới phía sâu thần điện, quỳ xuống cúi đầu, không dám ngẩng đầu nhìn bóng người sau tấm rèm che.

“Thánh quân, thuộc hạ có sự tình bẩm báo.”

“Ừ.” Người sau bức rèm ung dung thong thả đáp một tiếng, ngữ điệu bình thản thanh nhã như suối, trong thần điện trang nghiêm có cảm giác như thần thánh.

Nghe tiếng trả lời, Mạnh Kỳ Thiên nhân tiện nói: “Thuộc hạ thám thính được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê xuất hiện tại Nước Tây Nhung, hôm nay thế lực các nơitrên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp  đã hội tụ về Nước Tây Nhung, kể cả Người của Thành Tu La!”

Sau rèm lụa không có động tĩnh, sau phút trầm mặc, Thánh quân chậm rãi mở miệng: “Đã bao năm rồi, rốt cuộc Vương lệnh của lính đ.á.n.h cũng xuất hiện.”

Mạnh Kỳ Thiên cúi đầu, không dám nói lời nào, phía sau Mặc Liên lại càng không nhúc nhích, đối với hắn chuyện không quan hệ với mình, hắn sẽ không xen vào. Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê có thể hiệu lệnh lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ, nhưng với hắn lại không đáng một đồng, không làm hắn có cực nhỏ xao động.

“Thánh quân, các nơi lính đ.á.n.h thuê đều hội tụ ở thành Kỳ Dương, đủ chứng minh Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê là thật. Nếu lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ hội tụ thành lực lượng lớn, sợ rằng đối chúng ta bất lợi.” Mạnh Kỳ Thiên tỉnh táo trần thuật chuyện lợi hại.

Thánh quân tựa hồ không có phản ứng gì đặc biệt, trong thần điện vẫn bình thản nhẹ nhàng, hào khí, nhưng bọn hắn lại cảm thấy trái tim bị treo lơ lửng, không cẩn thận chút sẽ bị chia năm xẻ bảy!

Sau một hồi trầm mặc, Thánh quân chậm rãi mở miệng: “Mặc.”

Mặc Liên đang bất động nghe thấy ngẩng đầu một chút, không lên tiếng đáp ứng, chỉ ngước con ngươi mờ mịt trống rỗng.

Cả Điện Quang Diệu sợ rằng chỉ có mình hắn có dũng khí đáp lại lời Thánh quân.

“Ngươi thật sự muốn nhìn thấy ánh sáng?”

Mặc Liên trịnh trọng gật đầu, nói: “Muốn.”

Mạnh Kỳ Thiên chợt hiểu, hóa ra Mặc Liên quỳ ba ngày trước mặt Thánh quân là muốn nhìn thấy ánh sáng, lần trước hắn hỏi làm thế nào mới có thể nhìn thấy ánh sáng. Bản thân mình đã thuận miệng xui Mặc Liên van cầu Thánh quân, không ngờ tên Mặc Liên đơn thuần này thật sự đi cầu Thánh quân.

Nhưng Thánh quân sao dễ dàng đáp ứng hắn như vậy? Cái giá để đổi lấy đôi mắt rất cao, nếu không, lấy sự ân sủng của Thánh quân đối với Mặc Liên, đã sớm cho Mặc Liên nhìn thấy ánh sáng.

Thánh quân thấp giọng cười, chậm rãi nói: “Ngươi đem Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê về đây, ta sẽ cho ngươi đôi mắt.”

Trên gương mặt tái nhợt của Mặc Liên xuất hiện nụ cười nhàn nhạt, hai mắt mờ mịt không nhìn thấy gì, nhưng tựa hồ toàn bộ đèn đuốc huy hoàng trong thần điện Quang Minh đều phản chiếu lấp lánh trong ánh mắt hắn.

“Vâng” Mặc Liên đứng lên, không thể chờ đợi được nữa muốn rời đi.

“Mặc.” Thánh quân lần nữa lên tiếng dặn dò, “Người nọ có thể chiếm giữ được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, nhất định là nhân vật không thể khinh thường, ngươi đoạt Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê xong cũng không nên giữ lại tính mạng người đó, tránh hậu họa.”

Mặc Liên gật đầu, rất vui vẻ đi g.i.ế.c người.

Mạnh Kỳ Thiên cũng khom người cáo lui, trong lòng có chút nghi hoặc: Mặc Liên là hạng người gì? Từ nhỏ tàn nhẫn hung tàn, lãnh khốc vô tình, hắn xuống tay tuyệt sẽ không lưu lại người sống! Thánh quân hiểu rõ Mặc Liên, không thể không biết tính cách Mặc Liên, lấy được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, người kia khẳng định phải c.h.ế.t.

Nhưng nếu Thánh quân hiểu rõ, vì sao còn cố ý dặn dò Mặc Liên lấy tánh mạng người kia đây?

Rời khỏi thần điện, Mạnh Kỳ Thiên xoay người đóng cửa lại, xa xa nhìn sâu trong thần điện, nơi ánh sáng chiếu rọi có bóng dáng Thánh quân như ẩn như hiện.

Đều nói Mạnh Kỳ Thiên trên trời dưới đất không gì không biết, nhưng so với Thánh quân, hắn thua kém hơn nhiều.

Thánh quân phảng phất không gì không biết, cái gì cũng không chạy khỏi ánh mắt của hắn, hết thảy đều ở trong lòng bàn tay hắn!

“Mặc Liên tôn thượng!” Mạnh Kỳ Thiên sau khi đóng cửa bước nhanh đuổi theo Mặc Liên.

Mặc Liên dừng chân bước, quay đầu lại nói với hắn: “Đôi mắt.”

Mạnh Kỳ Thiên gật đầu nói: “Ta hiểu, ngươi rất muốn đôi mắt, nhưng chuyện về Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, để ta giúp ngươi điều tra một chút rồi hành động, tránh phát sinh biến cố.”

“Không, ta muốn đôi mắt.” Mặc Liên cố chấp lắc đầu, không gì ngăn được hắn.

“Ta đi tìm Hồng Liên tôn thượng, để cô ta đi cùng ngươi.” Mặc Liên không nhìn thấy gì, một mình đi ra ngoài dễ lạc đường, thật lo cho hắn. Nhưng Mặc Liên lại giơ tay lên, chuẩn xác chỉ về hướng Tây nói: “Kỳ Dương.”

Đó là phương hướng thành Kỳ Dương, hắn biết.

Mạnh Kỳ Thiên ngẩn ra, “Nhưng…”

Mặc Liên không đợi hắn nói xong, đã triệu hồi ra Huyễn Linh Thú, nhảy lên lưng nó, trong nháy mắt biến mất trong tầng tầng lớp lớp mây.  Tốc độ của hắn mấy ai đuổi được.

Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ thở dài, cũng được, dù sao g.i.ế.c một người cũng không khó đối với Mặc Liên. Người nọ ngay cả có Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, làm sao có thể chống đỡ được T.ử Thần của Điện Quang Diệu đây?

“Mặc Liên đi đâu thế?” Hồng Liên chớp mắt từ xa xa đi tới cạnh Mạnh Kỳ Thiên, nhìn bóng người màu đen biến mất không thấy tăm hơi liền trầm giọng hỏi.

“Thánh quân phái hắn đi lấy Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, hẳn là sẽ rất nhanh trở về.”

“Hắn đi một mình?” Hồng Liên giật mình trợn to mắt, thấy Mạnh Kỳ Thiên gật đầu, nàng cả giận nói: “Ngươi cùng hắn đi ra ngoài nhiều lần như vậy còn không biết hắn thế nào sao? Hắn không nhìn thấy thì sao tìm được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê!”

Mạnh Kỳ Thiên nói: “Đây là ý tứ của Thánh quân, cũng do Mặc Liên không cho bất kỳ kẻ nào đi theo, kể cả ngươi.”

“Ngươi hy vọng hắn gặp chuyện không may đúng không?” Hồng Liên giận quá cười khẩy, “Mạnh Kỳ Thiên, ngươi lòng lang dạ sói, ngươi rắp tâm muốn Mặc Liên gặp chuyện không may để thay thế vị trí của hắn đúng không?”.

“Hồng Liên tôn thượng, không thể nói lung tung, ta Mạnh Kỳ Thiên tự biết mình là ai, sao lại muốn thay thế Mặc Liên tôn thượng?” Mạnh Kỳ Thiên cũng giận tái mặt, nữ nhân này điêu ngoa nói quá đáng!

“Hừ! Đừng tưởng rằng ngươi có thể che giấu được dã tâm, Ta sẽ không che giấu cho ngươi!” Hồng Liên nói xong, xoay người đi.

Cho dù mọi người mặc kệ Mặc Liên, nàng sẽ không mặc kệ. Lúc trước nói hay lắm, nếu sống cùng một chỗ, vậy c.h.ế.t cũng phải cùng một chỗ!

*******

Mấy ngày nay, đoàn lính đ.á.n.h thuêtrên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp  lục tục tới Thành Kỳ Dương, quy mô khổng lồ làm quốc sư Thiên đại Mê Ly không dám thất lễ.

Trước đây tưởng những người này đuổi g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, muốn gặp người trọng yếu của Nước Tây Nhung. Nhưng sau khi biết rõ chuyện mới hiểu tất cả những người này đều đến bái kiến Vua của lính đ.á.n.h thuê! Mà Hoàng Bắc Nguyệt vốn bị đuổi g.i.ế.c lại bình yên vô sự ở trong cung.

Chuyện này quá đột ngột, quốc sư hoàn toàn như lọt vào sương mù, chỉ có thể thả Thiên đại Đông nhi đang bị giam giữ nhiều ngày ra, để nàng đi hỏi thăm đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.