Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 417 Phong Vân Hội Tụ
Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:40
Từ ngày Thiên Đại Đông nhi theo Thiên đại Mê Ly rời đi không được gặp lại, nếu không phải Bắc Đường Du nói Đông nhi không có việc gì, Hoàng Bắc Nguyệt sợ rằng sẽ lặng lẽ lẻn vào Thánh Huyết Cung tìm hiểu tình huống.
“Không ngờ ngươi lại có được Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đúng là một đối thủ không thể xem thường.” Sau khi hiểu rõ sự tình, Thiên đại Đông nhi liền cười nói.
“Trùng hợp mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt, “Được rồi, lần này ngươi đối nghịch với quốc sư, vì sao bà ta vẫn thả ngươi?”.
Thiên đại Đông nhi thu liễm nụ cười trên mặt, chậm rãi uống trà, nói: “Bởi vì ta đáp ứng bà sẽ g.i.ế.c ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt nụ cười càng sâu, “Vậy sợ rằng ngươi lại bị giam tiếp”.
“Chưa chắc.” Thiên đại Đông nhi nhấp khẽ một ngụm trà, “Hiện ở bên ngoài thủ lĩnh các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn chờ gặp ngươi, ngươi không ra để bọn họ bái kiến?”
“Bái kiến miễn đi, việc này có Hồng Chúc thu xếp, không cần ta quan tâm, ta hiện tại chỉ chờ người trong Công hội lính đ.á.n.h thuê xuất hiện.”
“Người của bọn họ trăm năm khó gặp, ngươi xác định gặp được bọn họ?”
Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhíu mày sầu lo, “Thành thật mà nói không chắc chắn lắm”
“Ngươi cẩn thận một chút, Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê xuất hiện gióng trống khua chiêng như thế, Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu sao lại ngồi yên?” Thiên đại Đông nhi hảo tâm nhắc nhở nàng.
“Người của bọn họ hẳn là cũng sắp đến rồi, tuy nhiên muốn cướp Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê khỏi tay ta không dễ như vậy!”
Thiên đại Đông nhi cười nói: “Thành Tu La không nói, Mặc Liên của Điện Quang Diệu tình cảm sâu nặng với ngươi, chỉ sợ không xuống ta với ngươi”.
“Nói mò gì? Mặc Liên cái gì cũng không hiểu, còn là một đứa trẻ đấy.” Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu cười khẽ, cảm tình với Mặc Liên cũng coi là một việc vui mừng, tuy nhiên, cảm tình này không liên quan đến tình yêu.
“Ngươi đối xử với hắn như trẻ con?” Thiên đại Đông nhi hơi kém cười to, “Ngươi không nhìn thấy, lúc hắn không tìm được ngươi có bao nhiêu sốt ruột nha.”
“Hắn quả thật có chút tính ỷ lại, tuy nhiên dần dần sẽ hiểu, chúng ta khác phe cánh nhau.” Hoàng Bắc Nguyệt buông chén trà đứng lên, “Thiên t.ử hạ triều, ngươi nên đi gặp nữ hoàng.”
Thiên đại Đông nhi cũng không nhiều lời, có một số việc phải biết điểm dừng là được.
“Du các hạ nói với ta, nữ hoàng tính cách kiệt ngạo, quốc sư bất mãn với nữ hoàng, ý muốn lập tân quân nhu thuận hiểu biết khác, việc này nếu ta có thể giúp đỡ, bảo Du các hạ không cần khách khí.”
“Chuyện này đúng là cần ngươi.” Thiên đại Đông nhi cảm kích nhìn nàng một cái, liền đi tiền điện gặp nữ hoàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng xoay người đi vào trong phòng, mặc dù hiện tại tạm thời an toàn, thương thế của nàng cũng khôi phục bảy tám phần rồi. Nhưng nàng không thể khinh thường, lúc nào cũng phải nâng cao thực lực của chính mình, không thể có nửa khắc thư giãn.
Vừa đi vào phòng, liền cảm giác thấy một khí tức bất thường tràn ngập trong không khí! Nàng bản tính cảnh giác, lập tức biết trong phòng có người, có thể vô thanh vô tức ẩn vào khiến nàng ở bên ngoài không phát hiện, trên đời này mấy cao thủ làm được đây?
Không bối rối, ngược lại tỉnh táo chuyển qua một cái bình phong, nhìn trên giường có một người ngồi, nhìn tư thế như nghỉ ngơi, phong thái lười biếng, không hề phòng bị.
Nhẹ nhàng nhắm lại đôi mắt, lông mi khẽ run, mí mắt nhàn nhạt như thanh quạt. Mặt mày như vẽ, đã từng sớm chiều ở bên, hiện tại xem ra không thay đổi chút nào.
Nàng không dùng bước chân bí mật, hắn tự nhiên biết nàng tới gần, nhưng vẫn nhắm mắt lại nghỉ ngơi không phòng bị.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Sư phụ tới sao không thông báo một tiếng, để ta ra ngoài nghênh đón.”
Đôi mắt mở, màu đỏ sậm ở đáy mắt chợt lóe lên, thanh lạnh như cũ. Màu đỏ quỷ dị tượng trưng sự nguy hiểm, Hoàng Bắc Nguyệt không quên, bởi vậy dừng lại không tiến đến gần hắn, nếu không sinh t.ử khó liệu.
Ánh mắt quét qua người nàng, Quân Ly liền mở miệng: “Ngươi khôi phục rất nhanh.”
“Nhờ hồng phúc của sư phụ.” Hoàng Bắc Nguyệt hai tay khoanh trước n.g.ự.c, nhìn hắn, “Sư phụ thoạt nhìn cũng tốt rất, xem ra phù nguyên của ta ở trong tay ngài thật sự là như cá gặp nước.”
“Nếu biết rồi thì đem Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê giao ra đây, ta không muốn g.i.ế.c ngươi lần thứ hai.” Quân Ly vẫn không nhúc nhích, có điều ánh mắt có chút màu đỏ sậm.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười rộ lên: “Quả nhiên là lai giả bất thiện, muốn Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê? Sư phụ hẳn biết ta là hạng người gì, không g.i.ế.c ta đừng mơ lấy được đồ của ta”.
Không thèm nói nửa câu!
Nói không liền không cần nói tiếp, trực tiếp động thủ!
Từ trên giường, bóng dáng Quân Ly đột nhiên chợt lóe một cái rồi biến mất, khí lạnh sắc bén bay thẳng đến cổ Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu đôi mắt lạnh lại, tốc độ so với nàng thật nhanh?
Quân Ly duỗi tay về cổ của nàng, độ ấm từ da thịt của nàng truyền đến đầu ngón tay, chỉ cần dùng một chút lực là có thể cắt đứt cổ của nàng.
Nhưng đột nhiên trong lúc đó, độ ấm trên đầu ngón tay lại biến mất, thấy hoa mắt, thiếu nữ trước mắt sớm không biết tung tích.
“Quân Ly, tốc độ của ta không phải do ngươi dạy.” Phía sau truyền đến tiếng trào phúng lạnh lùng.
Quân Ly chậm rãi xoay người, thấy Hoàng Bắc Nguyệt ung dung ngồi ở vị trí hắn vừa rời khỏi với nụ cười rạng rỡ trong suốt.
Tốc độ của nàng luôn rất nhanh, chưa bao giờ làm hắn thất vọng, như hiện tại vậy.
Quân Ly lãnh đạm liếc nhìn nàng một cái, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng màu hồng, roi nhỏ màu đỏ trong nháy mắt xuất hiện, hướng về mặt Hoàng Bắc Nguyệt!
Bây giờ còn dám đ.á.n.h mặt nàng!
Hoàng Bắc Nguyệt mãnh liệt dơ tay không tránh né, trực tiếp bắt roi đỏ cực nhỏ, khí nóng trong nháy mắt truyền vào lòng bàn tay, nàng không chậm trễ, trong lòng bàn tay khí lạnh chợt lóe, hàn băng bò qua roi nhỏ.
Quân Ly nhẹ buông tay, roi nhỏ rơi trên mặt đất vỡ thành băng vụn, hắn chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt màu đỏ sậm ẩn chứa sát ý lạnh lẽo!
Đôi mắt màu đỏ, Linh Tôn vô cảm rốt cuộc xuất hiện.
Hoàng Bắc Nguyệt nhảy ra cửa sổ, người như tia chớp hướng ra ngoài cung, động thủ với hắn nhất định là một hồi ác chiến, nàng không muốn liên lụy người vô tội trong cung.
Linh Tôn không cho phép nàng đào tẩu, lập tức đuổi theo.
Hai bóng người như tia chớp, tựa như vừa ở trước mắt nhưng vẫn mờ ảo, người bình thường căn bản không nhìn thấy!
“Chủ nhân, sao thế?” Ở xa xa, Hồng Chúc cũng cảm giác bất thường, lập tức trong lòng liên lạc với Hoàng Bắc Nguyệt, “Một cỗ lực lượng cường đại tới gần chủ nhân!”
“Là Quân Ly!” Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng nói.
Hồng Chúc chấn động: “Hắn sao có thể còn sống? Hắn còn sống, vậy A Cha ở đâu? ! Chủ nhân, ngươi chờ ta, ta lập tức trở lại”
“Hồng Chúc, phụ thân quả thật đã mất, hắn bây giờ là trạng thái hóa hồn!”
Hoàng Bắc Nguyệt tốc độ bay nhanh, sát khí phía sau như bùa đòi mạng, gắt gao theo sát nàng!
“Hóa hồn” Hồng Chúc thì thào nói, “Gặp nguy hiểm! Từ thần mà nhập ma, chẳng lẽ hắn…”
Leng keng…
Tiếng binh khí kịch liệt va chạm truyền đến, Hồng Chúc lập tức ngậm miệng không nói, toàn tâm toàn ý bay nhanh tới.
