Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 497 Đi Ngược Gió
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:06
Thành Tu La cũng không hoàn toàn tối tăm, phía sau cung điện vẫn có quang cảnh không tồi.
Khe suối chảy cao, cỏ cây sum xuê, còn có hồ nước không nhỏ, yên ba mênh m.ô.n.g, mơ hồ hơi nóng truyền đến, hẳn là suối nước nóng.
Một tòa nhà nhỏ cổ điển ưu nhã, mái cong phản vũ thấp thoáng sau bụi cây hoa cỏ, trong làn sương mờ trên hồ nước như ở Bồng Lai tiên cảnh.
Hoàng Bắc Nguyệt bước xuống bậc thang gỗ của tòa nhà nhỏ, sáng sớm sương sớm dính ướt bậc thang, vài mảnh cánh hoa rơi xuống, nàng đi tới một nửa đột nhiên đứng lại, con ngươi thanh lạnh ngước lên, nhìn về phía đối diện hồ nước có thần thú màu đen đang nghển cổ uống nước.
Tư thế cao ngạo như chẳng để bất cứ thứ gì trên thế gian vào mắt.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng nâng tay phất một cái, trên cây cánh hoa hồng nhạt liền bay xuống, ở một cỗ lực lượng kéo bay tới chỗ Huyễn Linh Thú.
Thần thú cao ngạo bị làm phiền, thờ ơ ngẩng đầu, cánh hoa rơi ở bên cạnh nó. Nó lại lạnh lùng bất động, cánh hoa không kịp tới gần thân thể liền hóa thành hư ảo, tiêu tán vô hình.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi qua, trên mặt hồ không kết băng, nhưng nàng lại trực tiếp dẫm trên mặt nước, từng bước một đi đến chỗ Huyễn Linh Thú.
Mỗi bước chân của nàng đặt xuống liền có khối băng xuất hiện, mà khi đi qua khối băng liền hòa tan.
Có thể điều khiển nguyên khí băng đến trình độ này cũng khiến người ta bội phục.
Nhưng Huyễn Linh Thú lại lạnh lùng nhìn nàng, biết người đến không có thiện ý.
“Lúc ở cùng Mặc Liên, ngươi không chịu xuất hiện nói chuyện với ta, hiện tại hắn không có ở đây, có thể trả lời câu hỏi của ta không?” Một bên tới gần nó, một bên chậm rãi mở miệng, trên người mang theo khí băng lạnh, bao phủ xung quanh.
Song Huyễn Linh Thú cao ngạo hơn tất cả thần thú khác. Hắn căn bản khinh thường loài người ngoại trừ Mặc Liên, cho nên hắn là thần thú cấp bậc như vậy nhưng chưa bao giờ hóa thành hình người, thậm chí cũng rất hiếm mở miệng nói chuyện.
Kiêu ngạo từ trong m.á.u, bởi vật có áp lực bức người.
Hắn thản nhiên liếc Hoàng Bắc Nguyệt, không khó nhìn ra vẻ châm chọc trong ánh mắt của nó, không rên một tiếng xoay người làm ngơ nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lại ngăn cản ở phía trước nó, khoanh tay liếc hắn: “Ngươi sẽ không vô nhân tính như thế, đúng không Nữu Nữu?”
Nghe đến cái tên mang theo ý cười kia, Huyễn Linh Thú gầm một tiếng phẫn nộ, nếu không phải cân nhắc Mặc Liên, hắn sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nha đầu không biết trời cao đất rộng này ngay lập tức!
Nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ kia, Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nếu ta đi tìm Mặc Liên, nhờ hắn giúp ta, hắn nhất định sẽ bảo ngươi nói cho ta biết. Ta không tìm hắn, vì không muốn lợi dụng hắn. Mặc Liên càng tốt với ta, ta càng áy náy.”
Nhắc tới Mặc Liên, trên người Huyễn Linh Thú giảm bớt không ít lệ khí. Nhưng đối với cô gái này vẫn có cảm giác không tín nhiệm.
Nàng quá thông minh, bởi vậy không thể không phòng bị.
Nó đi qua nàng, lưu lại một ánh mắt lãnh đạm, vẫn không chịu nói câu gì.
Nụ cười trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi biến mất, giơ ngón tay lên, nguyên khí màu đen chậm rãi ngưng tụ, cuối cùng như thần đèn mà ngưng tụ thành một bóng người cao lớn.
Nguyên khí cường đại d.a.o động khiến Huyễn Linh Thú dừng lại bước chân, xoay người nhìn lại, trong ánh mắt dần dần lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Là ngươi?” thần thú kiêu ngạo đến cực điểm rốt cuộc mở miệng.
Yểm ha ha cười rộ lên: “Thánh linh, ngươi vẫn vô tình như cũ.”
“Hừ, ta vẫn nhận thấy trên người cô ta có lực lượng thần bí cường đại, không ngờ đúng là ngươi.” Huyễn Linh Thú dừng bước chân, chậm rãi xoay người, mỉa mai nhìn hắn, “Không ngờ ngươi suy bại đến nước này.”
“Trong lòng mỹ nhân, trong hương ôn nhu sau xiêm y, cho dù trở thành mồ cũng tiêu diêu tự tại.” Yểm hưởng thụ nói.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe hắn nói xong chỉ muốn tống hắn trở lại hắc thủy cấm lao.
Huyễn Linh Thú cũng khinh thường hắn, hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi xuất hiện là muốn giúp cô ta?”
“Không thể không giúp, người đang sống nhờ sao có thể không cúi đầu, ngươi nói đúng không?” Yểm trêu chọc nói.
“Về chuyện kia, ta chẳng biết gì hết.” Huyễn Linh Thú lạnh lùng.
Yểm cười nói: “Thánh linh, nói dối không phải là chuyện tốt, ngươi vừa nói dối, mặt liền đỏ kìa.”
Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn hỏi hắn, Huyễn Linh Thú toàn thân đen như mực, hắn nhìn thấy nó đỏ mặt lúc nào?
“Không biết chính là không biết!” Huyễn Linh Thú thờ ơ nói.
Yểm thu liễm nụ cười, thay đổi vẻ ý vị cao thâm nói: “Ngươi không biết, hay không dám nói?”
Một câu nói nhất thời làm Huyễn Linh Thú giận dữ, gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên cánh màu đen mở ra, đ.á.n.h mạnh về phía hắc khí ngưng tụ thành Yểm!
Yểm mặc dù không có thực thể, nhưng trong hắc khí cũng có tính mạng nguyên khí của hắn, bị Huyễn Linh Thú vỗ như vậy không đùa được, bởi vậy Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên tiến lên, ánh tuyết chợt lóe, cố hết sức ngăn trở một chiêu phẫn nộ của Huyễn Linh Thú!
Bước chân lui về phía sau từng bước, chạm vào trên tảng đá.
Huyễn Linh Thú lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, cặp mắt kia tràn ngập phẫn nộ, một cánh khác cũng chụp lại, phía trên chớp màu đen uy lực cường đại vờn quanh.
Yểm hô to một tiếng: “Mau tránh ra!”
Hoàng Bắc Nguyệt đương nhiên biết không thể đối kháng, điểm mũi chân thối lui, lui đến mặt hồ, tuyết ảnh chiến đao quét trên mặt hồ, bọt nước phóng lên trời, kết băng giữa không trung, khó khăn chặn lại ánh chớp hung mãnh màu đen của Huyễn Linh Thú.
Rầm…
Băng vỡ vụn, vô số cục băng rơi xuống, trên mặt hồ yên tĩnh biến mất, cục băng rơi xuống tạo thành vô số rung động.
Cô gái mặc y phục đỏ rực đứng trên mặt hồ, cầm tuyết ảnh chiến đao trong tay, lãnh khốc nhìn Huyễn Linh Thú.
Yểm đã sớm trở lại hắc thủy cấm lao, gãi gãi đầu nói: “Không ngờ hắn dễ bị chọc giận như vậy.”
“Ngươi há miệng cũng không nói được lời nào t.ử tế.?” Hoàng Bắc Nguyệt thật muốn cho hắn một trận. Để hắn đi ra nói chuyện cùng Huyễn Linh Thú, ai biết chưa ra được hai phút đã chọc giận thần thú cao ngạo mạnh mẽ!
“Chẳng phải cũng vì ngươi mà nói chuyện sao?” Yểm ủy khuất nói.
“Hừ!” Hoàng Bắc Nguyệt hừ một tiếng, nhìn chằm chằm Huyễn Linh Thú, không dám khinh thường.
Huyễn Linh Thú cũng nhìn chằm chằm nàng, vẫn muốn tiếp tục tiến công, nhưng đột nhiên ánh mắt chợt tắt lệ khí, không cam lòng lùi ra phía sau.
Mặc Liên từ con đường nhỏ đi tới, hai mắt mờ mịt không có tâm tình, nhưng toàn thân sát khí vẫn có lực sát thương.
Trên gương mặt tái nhợt hiện lên vẻ giận dữ, Huyễn Linh Thú hung hăng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái liền trở lại trong không gian linh thú của Mặc Liên.
“Ta đột nhiên thấy đứa nhỏ này dễn nhìn hơn nhiều.” Yểm ở trong hắc thủy cấm lao nhìn một màn này, đột nhiên trơ trẽn mở miệng, không biết người nào vẫn tuyên bố muốn dạy dỗ Mặc Liên một lần.
Hoàng Bắc Nguyệt không để ý tới hắn, thu hồi tuyết ảnh chiến đao, từ trên mặt hồ đi tới trước mặt Mặc Liên, giả bộ vô sự cười nói: “Sao ngươi lại tới?”
Mặc Liên áy náy, ân cần hỏi: “Bị thương?”
“Không có.”
“Xin lỗi.”
“Ta cùng Nữu Nữu chỉ giao lưu một chút, hắn rất lợi hại.”
Mặc Liên nói: “Sát khí.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, hóa ra hắn cảm giác có sát khí, hai mắt không nhìn thấy nhưng cảm giác rất nhạy cảm. Huống chi Huyễn Linh Thú là triệu hồi thú của hắn, tâm linh tương thông với hắn. Hắn tự biết vừa rồi không chỉ giao lưu, mà trên người Huyễn Linh Thú lộ ra sát ý mãnh liệt mới dẫn hắn tới.
