Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 498 Đi Ngược Gió
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:06
“Là ta chọc hắn, hắn mới công kích ta.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, cũng không muốn ảnh hưởng tới cảm tình giữa hắn cùng Huyễn Linh Thú. Hắn là người cảm tình thần túy, so với người thường có chút cố chấp hơn.
Mặc Liên dường như dễ dàng tiếp nhận lý do này. Tuy nhiên trong lòng vẫn âm thầm giận dỗi Huyễn Linh Thú.
Đêm hôm đó, không biết Mặc Liên nói gì mà nửa đêm Huyễn Linh Thú lại không mời mà tới.
Hoàng Bắc Nguyệt đang nói chuyện với Hồng Chúc, nghe động tĩnh bên cửa sổ, Hồng Chúc liền mở cửa, sau đó nhìn thấy Huyễn Linh Thú như một ngọn núi nhỏ đứng bên ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Đã trễ thế này, chẳng lẽ ngươi nghĩ thông suốt?”
Huyễn Linh Thú lạnh lùng nhìn nàng, không có ý định đến gần, chỉ nói: “Về đoạn tuyệt tình ái, không thể hóa giải.”
Có chút sửng sốt, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng dần dần dâng lên nghi hoặc, nói: “Nhưng Linh tôn đã nói có cách hóa giải với ta.”
“Hắn?” Huyễn Linh Thú hừ lạnh, hắn vốn không muốn nói nhiều, hiện tại nói vài câu khiến hắn rất khó chịu, bởi vậy lời ít mà ý nhiều, “Theo như lời hắn, có ít cơ hội còn hơn không.”
“Vậy là sao?”
Huyễn Linh Thú không nhịn được xoay người, lạnh lùng nói: “Để Phong Liên Dực c.h.ế.t không phải có thể ngăn cản hắn đoạn tuyệt tình ái sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, lập tức giận dữ: “Hắn vậy mà gạt ta!”.
Huyễn Linh Thú đã không cần để ý thêm, điều phải nói đã nói xong nên nó rời đi.
Ngoài cửa sổ im ắng, Hoàng Bắc Nguyệt nặng nề vỗ cái bàn, oán hận bóp nát một cái chén, ánh mắt lạnh liệt: “Yểm, Huyễn Linh Thú chỉ biết mỗi cách này sao?”
“Cái này, ta cũng không rõ ràng lắm.” Yểm tỉ mỉ nói, nhưng hắn cảm giác Quân Ly cùng Huyễn Linh Thú không chỉ nghĩ đơn giản vậy, nhất định còn có biện pháp khác, nhưng bọn hắn không muốn nói ra.
Đương nhiên, hắn cũng không nói cho Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng phẫn nộ, cuối cùng đứng lên, đá văng cửa đi tìm Quân Ly.
Vừa nghĩ tới đi gặp Linh tôn, Yểm liền trăm phần trăm không tình nguyện, cứ la hét trong hắc thủy cấm lao, sợ bị Hoàng Bắc Nguyệt tươi sống bán đứng.
Hoàng Bắc Nguyệt dọc đường đi mặt lạnh, người đi ngang qua thấy nàng đều tránh lui, không dám ngăn cản sát khí k.h.ủ.n.g b.ố.
Quân Ly không có trong phòng, hỏi người mới biết, hắn đi Hồ m.á.u, Hoàng Bắc Nguyệt cũng lập tức đi tìm.
Cánh cửa vào Hồ m.á.u đang mở, bên trong an tĩnh như cũ, chỉ có guồng nước ùng ục quay, không biết có bao nhiêu người táng thân ở đây.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn quanh không thấy bóng dáng Quân Ly, đi dọc bờ Hồ m.á.u, chậm rãi nói: “Quân Ly! Ngươi ra đây!”
Đáp lại chỉ là sự trống rỗng, trong Hồ m.á.u an tĩnh đột ngột ‘rầm’ một tiếng xuất hiện bọt khí.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn nơi phát ra tiếng động kia, cũng không có gì kỳ lạ. Sau khi bọt khí hiện, Hồ m.á.u không có bất cứ động tĩnh gì nữa.
Lúc nhìn Hồ m.á.u, đột nhiên cảm giác âm lãnh đến gần, nàng rất cảnh giác, nghiêng người vươn tay ra chộp về phía sau liền bắt được một cánh tay khác.
Chủ nhân cánh tay kia không hề phản kháng, nhìn lại mới phát hiện là Quân Ly, đôi mắt đỏ rực nhìn nàng.
“Sao Ngươi lại ở phía sau ta?” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi buông tay ra.
Quân Ly chậm rãi đi tới đứng sóng vai với nàng, chỉ Hồ m.á.u nói : “Nhìn thấy động tĩnh vừa rồi không?”
“Có.” Nếu coi cái bong bóng là ‘động tĩnh’ thì cũng coi là nhìn thấy.
Quân Ly nói: “Hai mươi năm qua, đây là lần thứ hai Ma thú Địa ngục có động tĩnh.”
“A?” Hoàng Bắc Nguyệt chớp mi, không ngờ nàng có vinh hạnh to lớn như thế “Lần đầu tiên là lúc nào?”.
“Lúc ngươi tới cứu Mặc Liên.” Quân Ly thản nhiên nói.
Hoàng Bắc Nguyệt ngước mắt, lẳng lặng liếc hắn, Quân Ly cũng không trốn tránh, mặc nàng nhìn.
Lúc nàng tới cứu Mặc Liên không để ý động tĩnh trong Hồ m.á.u, cũng đại khái là xuất một cái bọt khí đi, làm sao nàng để ý một cái bọt khí nhỏ được?
“Vậy Hồ m.á.u có liên quan tới ta sao?”.
Quân Ly lắc đầu, nói: “không quan hệ với ngươi, nhưng có liên quan tới Yểm ở hắc thủy cấm lao.”
Yểm lớn tiếng nói: “Ngươi đừng nói bậy bạ oan uổng ta! Ta chẳng có vấn đề gì với Thành Tu La cả!”
Tiếng nói này chỉ Hoàng Bắc Nguyệt nghe được, Quân Ly thì không.
Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Ngươi đừng nói giỡn, Yểm tuy là ma thú nhưng hắn có liên quan gì tới Thành Tu La?”
Quân Ly không giải thích, khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc cười khẩy, con ngươi màu đỏ chớp một cái đã giơ tay lên, đè vào bụng Hoàng Bắc Nguyệt.
Rút ra bài học từng bị hắn đ.á.n.h cắp phù nguyên nên Hoàng Bắc Nguyệt luôn phòng thủ chu đáo trước hắn, đâu dễ để hắn được lợi? Cổ tay lộn một cái ngăn trở tay hắn.
“Quân Ly, táy máy tay chân không phải là thói quen tốt!”
Nàng đâu biết rằng dụng ý của Quân Ly không phải bụng nàng, chỉ ngụy trang mà thôi. Quân Ly biết nàng cẩn thận, sớm có phòng bị, bởi vậy chỉ thử dò xét, sau đó rút tay trở về.
Hoàng Bắc Nguyệt còn chưa thu hồi tay, đột nhiên hắn mở hai tay ra, bất ngờ ôm vào nàng trong lòng, động tác hơi lưu manh, khóa c.h.ặ.t thắt lưng nàng, để toàn thân nàng dán ở trên người hắn.
Động tác bá đạo nhưng không có sát khí, Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm giơ tay lên đặt trên n.g.ự.c hắn, lạnh lùng nói: “Ta không muốn đào ra một trái tim còn đang đập nhé.”
Quân Ly thờ ơ cười, thấp giọng nói: “Ngươi có thể móc ra xem, trên trái tim có khắc tên ngươi đó.”
Giọng nói ẩn chưa mị hoặc khiến nàng đột nhiên giận dữ, song giận quá thành cười: “Ta không biết là sư phụ lại có năng khiếu cợt nhả như vậy.”
“Vậy hiện ngươi đã biết.” Quân Ly cúi đầu, muốn hôn môi nàng, lại bị nàng không khách khí đẩy ra, ngón tay ấn mạnh như cắm vào da thịt.
Hắn trầm thấp cười, quên đi, tạm thời không đùa giỡn nàng, để tránh nàng thật sự tức giận.
Hắn tì trán mình vào cái trán trơn bóng trắng nõn của nàng, hơi thở hai người gần sát rất mập mờ, song hắn không tiến thêm động tác nào nữa. Hai mắt nhắm lại, nhẹ giọng nói: “Hắc thủy cấm lao ở bên trong ngươi, ta muốn đi vào chỉ có cách kết hợp với ngươi, đáng tiếc ngươi sẽ không đồng ý.”
“Vô sỉ!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng phun ra hai chữ.
Với tình huống hiện tại, nàng mặc dù bị hắn ôm vào n.g.ự.c nhưng không bị kiềm chế, ngược lại có thể tùy lúc đả thương hắn!
Quân Ly mỉm cười, nhắm mắt lại thì trên mặt bên có năm phần khí chất thần tiên, “Còn một cách là chính ngươi chủ động đưa ta vào.”
“Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ta sẽ đáp ứng?” Hoàng Bắc Nguyệt cau mày.
“Bởi vì ngươi không thể lựa chọn.” Quân Ly dán cái trán của nàng, đột nhiên nàng cảm giác đầu đau muốn nứt ra, kêu một tiếng đau đớn, ý thức của hắn đã mạnh mẽ xông vào, hung mãnh tiến lên!
Đó là một loại khí tức màu đen giống Vạn Thú Vô Cương, có thể tàn phá bừa bãi trong cơ thể nàng. Sau khi tìm được vị trí của hắc thủy cấm lao liền đột phá đi vào!
Trên người hắn cũng có phù nguyên, hơn nữa là phù nguyên của nàng, chẳng lẽ vì vậy nên hắn mới có thể xông vào sao?
“Yểm” nàng yếu ớt khẽ gọi một tiếng.
Yểm nói: “Yên tâm, ở trong hắc thủy cấm lao hắn không làm gì được ta.” Lời tuy nói vậy, nhưng vẫn nghe thấy trong giọng nói của Yểm có ý lạnh.
