Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 5 Kẻ Mạnh Được Tôn Kính (4)

Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:02

Chiến Dã khẽ liếc qua Tiêu Trọng Kỳ. Tiêu Viễn Trình cưới Huệ Văn trưởng công chúa, bởi vậy Tiêu gia cũng được tính là hoàng thân quốcthích. Mà Tiêu Trọng Kỳ này thực lực cũng không tồi, lần trước tại phương Bắc cùng Man tộc tác chiến, hắn không giống các thế gia công t.ử nơm nớp lo sợ, trên sa trường lại dũng cảm tiến tới nên cũng để lại cho hắn ấn tượng rất tốt.

“Tiêu công t.ử, đã lâu không gặp, các ngươi muốn đi vào rừng rậm sao? ”

“Đúng thế, theo lệnh gia phụ, đi rừng rậm tìm Bích Linh Quả!”

Có thể cùng thái t.ử điện hạ nói chuyện, Tiêu Trọng Kỳ kích động đến nỗi mặt đỏ rần lên.

Đoàn lính đ.á.n.h thuê tạm thời phía sau hắn, mỗi một người đều thân thủ rất tốt nên ai cũng kiêu ngạo cuồng vọng. Hắn mặc dù là trưởng t.ử của Tiêu gia nhưng đại lục Tạp Nhĩ Tháp là cường giả vi tôn, thân phận không thể lấy ra phục chúng được.

Thế nhưng chỉ cần để bọn họ nhìn thấy mình cùng thái t.ử điện hạ quan hệ không tệ, những người này nhất định sẽ phục hắn.

Hoàng Chiến Dã - Thái t.ử điện hạ Nước Nam Dực, là thiên tài Triệu hoán sư ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp, tên của hắn chính là tượng trưng cho cường giả!

Tiểu tâm tư của Tiêu Trọng Kỳ, Chiến Dã sao lại nhìn không ra cho được. Bởivậy hắn chỉ muốn khách sáo hai câu liền rời đi, mà lúc này, từ rừng rậm đằng xa truyền đến từng tiếng nổ vang.

Rống Rống Rống Rống…!!

Tiếng rít gào vang vọng thiên không.

Trời vốn màu xanh lam trong nháy mắt lại bị mây đen phủ kín.

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân bỗng nhiên ngẩng đầu lên, cũng phát ra một chuỗi rít gào trầm thấp, thoạt nhìn cực kì giận dữ!

“ Hình như đã xảy ra chuyện, Thái t.ử điện hạ, ngài hãy về cung trước, thuộc hạ đi tìm hiểu tình huống”. Nam nhân trung niên cưỡi Linh Điêu luôn theo ở phía sau lúc này tiến lên nói. Trên cổ áo của hắn có sáu viên ngọc hỏa diễm lóe sáng, chứng minh thân phận của hắn - Lục Tinh Triệu hoán sư!

“Vẫn còn sớm, ta cũng đi xem sao”.

Hắn nói xong, vừa ngẩng đầu liền thấy hắc y nhân trong đội ngũ đ.á.n.h thuê lúc nãy đã thúc ngựa hướng rừng rậm phóng đi.

Sắc mặt thoáng trầm xuống. Không biết tại sao trong lòng xuất hiện một tia cảm giác kỳ dị xẹt qua, hắn lập tức điều khiển T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân đuổi theo.

Rừng rậm dày đặc nằm ở bên ngoài đế đô, kích thước cũng không lớn, có thể là vì giáp với rừng rậm Phù Quang– nơi ma thú hoành hành ghê gớm nhất trên đại lục, cho nên độ nguy hiểm cũng rất lớn.

Cao thủ bình thường tuyệt đối không dám đơn độc mà xông vào.

Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt lại không sợ. Kinh nghiệm tác chiến phong phú của kiếp trước làm cho nàng có thể chuẩn xác phán đoán phương thức hành sự!

Huống hồ, trong giới Linh thú, nàng là vương giả!

Tiến vào rừng rậm được một lúc, Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm giác được từng trận khí lạnh thấu xương, rừng rậm dày đặc trước mặt cũng đã bị đóng băng lại, triệt để trở thành rừng băng!

Con ngựa nàng cưỡi khi vừa đến rìa rừng rậm liền dừng bước không chịu tiến lên, Hoàng Bắc Nguyệt dứt khoát bỏ ngựa lại, đi bộ tiến vào trong.

Trong thân thể huyết mạch có chút sôi trào, nàng có thể cảm giác được, Linh thú có thể phát ra tiếng gầm gừ làm rung động thiên địa, đẳng cấp tuyệt đối không thua kém T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân !

Hồng hộc…

Thái t.ử Chiến Dã cưỡi T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân cuối cùng cũng đuổi kịp nàng.

“Lên đây đi”. Chiến dã hướng về phía Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay.

Bên trong rừng rậm, khắp nơi đều là hàn băng, hắn có t.ử diễm của Hỏa Kỳ Lân hộ thể vậy mà vẫn cảm thấy từng cơn ớn lạnh, người này thân thể này đơn bạc như vậy, e rằng cũng chịu không được bao lâu.

Đôi mắt dưới hắc bào khẽ ngước lên nhìn hắn, sau đó ung dung xoay người nhảy lên khiến Hỏa Kỳ Lân tức giận phát ra một tiếng gầm nhẹ. Chiến Dã phải vỗ vỗ lưng của nó vài lần mới khiến nó dịu đi.

“Không nên tới quá gần, khi nào ta kêu dừng lại liền dừng lại”. Giọng nói khàn khàn từ dưới áo khoác đen truyền tới.

Chiến Dã nhíu mày, đây là người đầu tiên dám nói chuyện ngông cuồng trước mặt hắn như vậy.

Từ bầu trời phía trên rừng cây, tầng mây dày đặc bắt đầu có hoa tuyết rơi xuống, cuồng phong lại cuốn lên khiến chúng phiêu đãng trong vùng rừng rậm yên tĩnh. Các cây đại thụ đều bị đóng băng hết cả, có vài con Linh thú không kịp chạy trốn cũng bị đóng băng, tất cả phát sinh chỉ trong nháy mắt.

Càng đi vào sâu bên trong, cảm giác bất an trong lòng nàng ngày càng lớn.

“Ngừng. ” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.

Chiến Dã quả nhiên theo lời dừng lại. Hoàng Bắc Nguyệt từ trên lưng Hỏa Kỳ Lân nhảy xuống. Nàng đứng trên lớp băng dày, áo bào phần phật vũ động trong gió rét, bóng lưng nhỏ xinh lại tản ra khí tức cao quý lãnh ngạo.

Người này dám một mình xông vào rừng rậm mà khí tức băng hàn ở đây so với Hỏa Kỳ Lân cũng kinh khủng không kém, không những thế chẳng hề có dáng vẻ sợ hãi. Lẽ nào nàng cũng là Triệu hoán sư? Mấy tinh? Đã thành công cùng Linh thú ký kết khế ước chưa? Chiến Dã lúc này trong lòng đối với người bí ẩn mới lần đầu gặp gỡ sinh ra hứng thú thật lớn.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi hướng về phía trước đi mấy bước, đột nhiên trái tim nhảy một cái. Một cỗ khí tức kì lạ xẹt qua trong lòng. Nàng lập tức triển khai bộ pháp, hướng phía rừng rậm lao nhanh.

“Này!” Chiến Dã chỉ kịp hô một tiếng thì bóng dáng của nàng đã mất tăm!

Trung tâm rừng rậm, cây cối toàn bộ đều biến thành một đống vụn phấn, vì thế hình thành những đống băng to nhỏ.

Mảnh băng trong suốt, phản chiếu màu xanh của bầu trời, ánh sáng lấp lánh tựa như một viên đá quý. Thế gới dường như trải dài vô tận, nhìn không thấy điểm cuối.

Hắc bào thiếu nữ cao ngạo đứng thẳng, cuồng phong đem áo bào thổi bay phần phật, lộ ra một đôi con người đen láy trong suốt. Nàng đang nhìn chằm chằm về phía trước.

Cuồng phong! Bạo tuyết!

“Ta là Hoàng Bắc Nguyệt!”

Thanh lãnh giọng nói vang lên, không hề bị cuồng phong che lấp, mang theo sự ngông cuồng tự đại, kiêu ngạo lãnh khốc.

Người cùng thú đối mặt, Hoàng Bắc Nguyệt chưa bao giờ thất bại!

Nàng là vương giả trong thế giới loài thú, quy tắc gì chỉ cần gặp phải nàng đều toàn bộ bị phá vỡ!

Đáp lại giọng nói của nàng, Băng Loan cự điểu trong phút chốc xuất hiện trên đỉnh đầu của nàng.

Băng Loan mang theo bão tuyết xung quanh, cặp vuốt sắc bén cùng với một cặp cánh băng khổng lồ, chậm rãi đáp xuống trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, uy áp thuộc về Ngũ Linh vô cùng mạnh mẽ làm cho mặt băng xuất hiện từng vết rạn nứt như tơ nhện. Trong đó, một vết nứt dần dần kéo dài đến dưới chân Hoàng Bắc Nguyệt, cuối cùng dừng lại ở mũi chân của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt vẫn như cũ không nhúc nhích, sắc mặt không thay đổi, ánh mắt trong suốt đạm mạc.

Tròng mắt màu xanh ngọc bích của Băng Loan trừng lớn nhìn nàng.

“Tên của ta là Băng Linh Huyễn Điểu, tiểu nữ oa, ngươi muốn cùng ta ký kết bản mệnh khế ước sao?”

Giọng nói Băng Linh Huyễn Điểu vang lên, tức thì không khí chung quanh Hoàng Bắc Nguyệt cũng trở nên lạnh hơn, giống như đang cự tuyệt nàng đến gần.

Áo bào màu đen trên người nàng đã bị đóng băng cứng lại nhưng Hoàng BắcNguyệt vẫn bình yên vô sự, thậm chí sợi tóc vẫn còn nhẹ phiêu động, không hề bị hàn khí lạnh lẽo chung quanh xâm nhập.

Băng Linh Huyễn Điểu trong mắt loé ra vẻ kinh ngạc. Linh thú thuộc Ngũ Linh đã tiếp cận với Thần thú, đã có linh trí ngang bằng với nhân loại. Mà Băng Linh Huyễn Điểu là Linh thú nổi danh cao ngạo, từ xưa tới nay chưa từng nghe nói có ai có thể cùng bọn họ ký kết !

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 5: Chương 5 Kẻ Mạnh Được Tôn Kính (4) | MonkeyD