Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 6 Tóc Đỏ Như Lửa (1)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:02
Trừ bỏ cao ngạo, Băng Linh Huyễn Điểu còn nổi tiếng hung tàn. Hoàng Bắc Nguyệt trong đầu nhanh ch.óng điều tra các loại tin tức liên quan đến Băng Linh Huyễn Điểu ở thế giới này.
Khóe miệng hơi nhếch lên, ở giữa bão tuyết đối mặt với cường hãn Linh thú Băng Linh Huyễn Điểu!
Ký kết bản mệnh khế ước sao? Băng Linh Huyễn Điểu xưa nay không cùng nhân loại ký kết bản mệnh khế ước, chẳng lẽ sẽ cùng nàng ký kết sao?.
“Phục tùng ta, Băng Linh Huyễn Điểu!”
Grào…
Một tiếng rít gào tràn ngập tức giận vang lên, bốn phía từng mảng băng lập tức vỡ tan, từng khe nứt lớn xuyên qua rừng rậm.
Một loài người nhỏ bé lại dám càn rỡ như thế!
Băng Linh Huyễn Điểu nổi giận, lập tức lộ ra uy áp mãnh liệt, bao phủ toàn bộ mảnh rừng rậm ở bên trong khiến không ai có can đảm đến gần.
Ngay khi tiếng gầm giận dữ vừa phát ra, Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã nhanh ch.óng hành động. Cánh chim băng vừa đập xuống, nàng liền dùng tốc độ ánh sáng từ trong khe hở lướt ra, nhanh ch.óng chạy về phía Nguyệt Lạc Cốc thuộc trung tâm rừng rậm!
“Muốn chạy trốn sao? Tiểu nữ oa!” Băng Linh Huyễn Điểu gầm lên một tiếng, nhanh ch.óng xoay người đuổi theo.
Trốn ư ? Chờ chút nữa thì chưa biết ai trốn nha? Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng cong lên lộ ra nụ cười tự tin cao ngạo.
Càng đến gần Nguyệt Lạc Cốc, khí tức kì lạ càng xao động mãnh liệt. Nàng nhảy xuống vách núi, hai tay mở ra, hoàn toàn không có bất kỳ công cụ phụ trợ nào, rơi nhanh xuống vách núi!
Trên đỉnh đầu chợt vang lên tiếng rít gào thật lớn, Băng Linh Huyễn Điểu đã đuổi tới. Đôi cánh băng dùng sức vỗ một cái, muốn đập nàng ngã xuống thành một đống thịt nát.
Sớm ngờ tới động tác của Băng Linh Huyễn Điểu, Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên thò tay bắt lấy một sợi dây leo trên vách núi, thân mình rung động, vững vàng giẫm lên vách đá, bước chân cấp tốc di chuyển rồi đẩy người bật mạnh lên.
Sau đó, nàng thả dây leo ra, mặc cho thân thể mình rơi xuống!
Băng Linh Huyễn Điểu vỗ cánh trở lại xuống phía dưới chân của Hoàng Bắc Nguyệt, thân hình to lớn khiến nó không có cách nào xoay người trong khe núi nhỏ hẹp này.
Hoàng Bắc Nguyệt vững vàng rơi xuống đỉnh đầu Băng Linh Huyễn Điểu, tất cả mọi việc chỉ phát sinh trong nháy mắt!
Trên đỉnh đầu của Băng Linh Huyễn Điểu tỏa ra từng luồng hàn khí dày đặc, nàng nhanh ch.óng đặt tay lên, nói: “Ta nói lại một lần nữa, phục tùng ta, Băng Linh Huyễn Điểu!”
Vô số khí đen từ lòng bàn tay tản mát ra, len lỏi qua lớp hàn băng cứng rắn, chui vào đầu Băng Linh Huyễn Điểu.
“Hống hống hống hống hống…”
Băng Linh Huyễn Điểu ngẩng đầu lên không trung rít gào, tròng mắt màu ngọc bích nhanh ch.óng bị khí đen nồng nặc bao phủ, sau đó tia sáng đen chớp lóe rồi khôi phục trở lại.
Băng Linh Huyễn Điểu mắt màu ngọc bích trong suốt chuyển thành màu xanh sẫm. Trông thấy loại biến hóa này, Hoàng Bắc Nguyệt hài lòng nở nụ cười.
Linh thú mà nàng coi trọng, bình thường chỉ có hai con đường: Phục tùng với nàng, hoặc là c.h.ế.t!
Rất rõ ràng con Linh thú trước mắt này chọn con đường đầu tiên, phục tùng!
Triệu hoán sư ở thời đại này có sự khác biệt, Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không dễ dàng cùng Linh thú ký kết bản mệnh khế ước, bởi vì một khi khế ước thành lập, Triệu hoán sư cùng Linh thú sống c.h.ế.t tương liên. Nếu Linh thú xui xẻo c.h.ế.t trận, Triệu hoán sư cũng chỉ có đường c.h.ế.t.
Hợp tác không có lời như vậy nàng chưa bao giờ làm!
Chậm rãi rời tay khỏi đầu Băng Linh Huyễn Điểu, da thịt bàn tay đã bị hàn khí tổn thương, trên vết thương m.á.u chảy đầm đìa đó có một khối hắc ngọc tĩnh lặng.
Vạn Thú Vô Cương!
Nếu không cảm nhận được khí tức của Vạn Thú Vô Cương, nàng sẽ không mạo hiểm đi hàng phục con Linh thú hung hãn này. Nhưng nhờ vậy nàng mới biết được sức mạnh thần kỳ của Vạn Thú Vô Cương!
“Chủ nhân.”
Một khi Linh thú quyết định phục tùng, sẽ cùng chủ nhân sinh ra tâm linh cảm ứng, bởi vậy Hoàng Bắc Nguyệt đã có thể nghe được giọng nói của Băng Linh Huyễn Điểu.
“Nếu sớm biết chủ nhân là một Triệu hoán sư mạnh mẽ như vậy, ta sẽ không phản kháng, xin chủ nhân tha thứ cho sự vô lễ của ta lúc nãy”
Băng Linh Huyễn Điểu thu liễm khí tức cuồng ngạo, ở dưới chân Hoàng Bắc Nguyệt ngoan ngoãn nói. Linh thú một khi đối với nhân loại thần phục thì tuyệt đối không hai lòng.
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ đầu của nó. Đã thu phục được Băng Linh Huyễn Điểu, nàng không ẩn giấu thực lực của bản thân nữa, nói:
“Hiện thân thể ta suy yếu, hẳn ngươi cũng nhận ra ta không hề có nguyên khí. Cho nên trước khi ta hoàn toàn khôi phục, ta cần ngươi bảo vệ ta”.
Băng Linh Huyễn Điểu cũng đã nhận thấy bên trong cơ thể Hoàng Bắc Nguyệt trống rỗng. Lúc nãy không thấy nguyên khí, hắn tưởng Hoàng BắcNguyệt ẩn giấu thực lực, không nghĩ tới quả thật không có.
Biết được tin tức này Băng Linh Huyễn Điểu cũng không thất vọng. Thần phục người này cũng không có gì là xấu hổ, trái lại còn là chuyện tốt.
Một Triệu hoán sư không có nguyên khí thì căn bản không có cách nào sử dụng Ngự Thú quyết. Nói cách khác, nàng hoàn toàn dựa vào thực lực bản thân để làm nó thần phục.
Ý niệm mạnh mẽ như vậy, vượt xa người thường!
Phải cường hãn đến mức nào mới có thể làm được điều đó? Không dùng tới nguyên khí mà có thể làm cho một Linh thú tiếp cận Thần thú như hắn khuất phục, từ cổ chí kim chưa từng nghe nói!
“Chủ nhân yên tâm, ta nhất định sống c.h.ế.t bảo vệ chủ nhân!”
Đối với chủ nhân mạnh mẽ như vậy, còn cần nói cái gì nữa? Đương nhiên phải thề sống c.h.ế.t đi theo chứ ! Bởi vì nó cũng muốn biết Hoàng Bắc Nguyệt khi khôi phục thực lực sẽ mạnh đến mức nào?
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, dặn dò nhanh: “Bình thường ngươi ẩn đi, không để ai phát hiện, chờ ta triệu hoán thì ngươi hãy xuất hiện”.
Ở đại lục xa lạ này, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, bởi vậy nàng cần phải lưu lại cho mình một con đường lui, chưa đủ mạnh để đối chọi với trời thì tạm thời chỉ còn cách thu liễm tài năng lại một chút.
“ Vâng, chủ nhân”
“Chúng ta đi thôi! ”
Đôi cánh băng vỗ mạnh, cuồng phong nổi lên, Băng Linh Huyễn Điểu phi lên không trung, bay về phía ngoài rừng rậm.
Trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, bóng dáng nhỏ nhắn lãnh ngạo đứng, gió luồn qua chiếc mũ đen, cuốn theo vài lọn tóc bay ra, mềm mại đỏ rực như lửa, nổi bật trên nền trời xanh!
Hoàng Bắc Nguyệt hơi kinh ngạc, vừa rồi không để ý, từ khi sử dụng Vạn Thú Vô Cương, tóc của nàng liền biến thành màu đỏ rực ch.ói mắt!
Hơn nữa khuôn mặt cũng lặng lẽ thay đổi, càng ngày càng giống với dáng vẻ ở thế kỉ 21.
May là chỉ cần cắt đứt liên hệ với Vạn Thú Vô Cương, thì có thể trở về bộ dáng ốm yếu kia. Thật tiện lợi!
“Điện hạ, kia hình như là một trong Ngũ Linh – Băng Linh Huyễn Điểu”. Lục Tinh Triệu hoán sư Trầm Viêm không dám tin ngẩng đầu nhìn Băng Loan khổng lồ trên không trung.
Linh Điêu do hắn triệu hồi bị uy áp cường đại của Băng Linh Huyễn Điểu bức bách, liền trốn về bên trong không gian linh thú của Triệu hoán sư, run lẩy bẩy, không dám ra ngoài.
Bên cạnh hắn, ngoài T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân của Hoàng Chiến Dã, không có con linh thú nào dám lộ diện.
Quá mạnh mẽ! siêu cấp linh thú làm đóng băng cả một mảnh rừng rậm, lực lượng biến thái như thế, ai dám ra chịu c.h.ế.t chứ!
Hoàng Chiến Dã nheo mắt lại, dùng tâm linh truyền âm hỏi T.ử Diễm Hỏa Kì Lân: “Ngươi so với hắn, ai mạnh hơn?”
“Hừ!” T.ử Diễm Hỏa Kì Lân kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng: “Trừ phi Triệu hoán sư ký khế ước với hắn mạnh hơn ngươi, nếu không ta sẽ không thua”.
Sau khi Triệu hoán sư cùng Linh thú ký kết bản mệnh khế ước, giữa hai người không chỉ sinh t.ử liên hệ với nhau mà ngay cả năng lực cũng hoàn toàn đồng nhất. Nếu Triệu hoán sư lên cấp thì linh thú cũng sẽ thăng cấp theo.
Đây chính là lý do vì sao Linh thú mạnh mẽ thường lựa chọn ký kết bản mệnh khế ước với Triệu hoán sư. Khi khế ước lập ra, tương đương với hai người cùng tu luyện, hợp tác lợi ích với nhau nên mới có chuyện Triệu hoán sư với Linh thú ký khế ước với nhau.
