Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 560 Linh Ương Thất Tháp
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
Trên đường, Nam Cung trưởng lão chờ hơn mười vị trưởng lão của Học Viện Linh Ương cũng chạy đến, nhìn thấy Yểm đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, tuy nhiên nghe Thương Hà Viện Trưởng nói mấy câu, ai nấy đều vẻ mặt vừa mừng vừa sợ vừa lo.
“Viện trưởng, chẳng lẽ là...” Nam Cung trưởng lão cả kinh ức chế không được trong lòng vui mừng lẫn sợ hãi.
“Lúc này chưa định luận, nhìn kỹ hãy nói!” Thương Hà Viện Trưởng dường như cẩn thận, quay đầu lại liếc nhìn sắc mặt Yểm khó coi cực kỳ, không dám trì hoãn, vội vàng mang người vượt qua khu rừng trong bảy tòa tháp, đi hướng kiến trúc phía sau.
Thấp thoáng ở trong rừng cây rậm rạp, mấy kiến trúc thấp bé liên miên là nơi viện trưởng cùng với mấy vị trưởng lão ngày thường tu luyện cùng nghỉ ngơi, có cấm chế ngăn cản nên đệ t.ử không nhìn thấy, cũng không vào được nơi này.
Trong đó tòa phòng diện tích cực lớn, hợp theo quy tắc hình tròn, nóc nhà hở ra như một nhà bạt thật lớn.
Chung quanh phòng ốc không hề có cửa nào, chỉnh thể đều là hòn đá thật lớn màu xanh xây chồng lên, giữa mỗi một tảng đều kín đến mức ngay cả đao mỏng như cánh ve cũng không thể cắm vào đi, mật dán đầy đặn ngay ngắn.
Bốn phía phòng ốc cách vài bước liền có một cái hình đồng dạng, có điều nhỏ hơn nhà bạt vô số lần, vị trí cũng không giống nhau, nhìn như lộn xộn, như là tùy ý xắp đặt, song Yểm liếc mắt một cái nhìn qua, liền biết những loại nhà bạt nhỏ này kì thực là trận pháp hộ vệ tòa kiến trúc to kia!
Có trận hình khổng lồ như thế, phá giải trận nhất định rất khó.
Chỉ thấy Thương Hà Viện Trưởng đi vào, xá bái với phương đông, sau đó ống tay áo rộng lớn như bị cuồng phong thổi tới, trên tay hắn xuất hiện hai bảo khí kỳ dị, đặt lên đỉnh hai nhà bạt nhỏ, hai tay kết ấn, trong miệng đọc tụng chú ngữ phức tạp.
mây đen trên bầu trời nháy mắt hội tụ lại, tuyết bất giác ngừng rơi, trong nháy mắt chú ngữ niệm xong, Thương Hà Viện Trưởng hô to một tiếng: “Mở!”
Ầm ầm…
Bầu trời đột nhiên hạ xuống sấm sét màu đen, phá mở mây đen, sấm sét đ.á.n.h vào nóc nhà, một cánh cửa liền xuất hiện trong ánh chớp.
Yểm hơi nhíu mày, quả nhiên là trận pháp lợi hại!
Mở ra cánh cửa kia, Thương Hà Viện Trưởng đã thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi, trên mặt trắng bệch, song ánh mắt nhưng khó che giấu niềm vui sướng.
“Trận Pháp của Bảy tòa tháp thật sự được mở ra!” Thương Hà Viện Trưởng lớn giọng, cười to ba tiếng.
Mấy vị trưởng lão cũng vuốt chòm râu cười rộ lên, trong mùa đông rét lạnh, những người này lại cũng cây trong gió xuân, nhiều năm tâm nguyện rốt cuộc giải quyết xong!
Yểm chẳng muốn nhìn bọn họ, mũi chân điểms một chut, không ai nhìn thấy động tác của hắn, lúc nhìn lại đã thấy hắn xuất hiện bên ngoài cửa lớn ánh chớp vờn quanh.
“Chúng ta cũng mau đi vào!” Nam Cung trưởng lão hô một tiếng đuổi theo, Thương Hà Viện Trưởng cũng theo sát sau đó.
Đoàn người phá vỡ ánh chớp, tiến vào không gian đen nhánh khôn cùng thật lớn, trừ cửa ánh chớp màu đen thoáng hiện vài tia sáng, bên trong chỉ là trầm tĩnh cùng đen nhánh, không hề có ánh sáng.
Bên người Yểm đột nhiên trôi nổi ánh sáng yêu hồng, đôi mắt nhẹ nhàng quét một vòng chung quanh, không khỏi cau mày, nơi này hình như có chút quen thuộc.
Trong bóng tối, mơ hồ có thể thấy một khối bia đá thật lớn, ánh sáng chiếu tiếp có thể nhìn thấy phía trên khắc công pháp tinh diệu quyết thế cùng kỹ năng. Mỗi một mặt bia đá đều có một con thạch thú hung mãnh. Mặc dù là thạch thú, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vẫn làm vài người dựng tóc gáy.
Liếc mắt một cái nhìn lại, trong bóng tối khôn cùng, vô số khối tấm bia đá san sát, vô số thạch thú hung mãnh!
“Đây là Cung Vạn Thú! không sai ! Thật là Cung Vạn Thú!” Nam Cung trưởng lão kích động reo lên, tiếng nói vang vọng quanh quẩn khắp không gian khôn cùng rộng lớn này.
Cùng nhau vào hơn mười vị trưởng lão cũng lấy bản thể nguyên khí đốt ánh lửa, không thể chờ đợi đi đến trước mặt bia đá, giống như đói khát nghiên cứu tuyệt học khắc tinh diệu phía trên!
Thương Hà Viện Trưởng vẻ mặt vui mừng xoa xoa hai tay, cũng muốn đi xem một chút tấm bia đá, lại bị Yểm một phát bắt được.
“Lão đầu, người của ta ở đâu?” Trong bóng tối, con ngươi yêu hồng càng phát ra quỷ dị.
Thương Hà Viện Trưởng thần sắc nghiêm lại nói :“Lại nói tiếp, người kia lão phu cũng muốn gặp một lần đây, có thể mở ra Trận Pháp của Bảy tòa tháp nhất định là nhân vật kinh hãi thế tục. Ta nhất định bẩm báo bệ hạ phong thưởng hậu hĩnh!”
Đối với những tán thưởng của hắn Yểm không chút hứng thú, chỉ mang theo hắn dẫn đường đi tìm Nguyệt Dạ.
Người có thể mở ra Trận Pháp của Bảy tòa tháp nhất định rất giỏi sao?
Nhưng tiểu hồ ly mới cấp 1 mà.
Đi qua từng tấm bia đá như con thoi cuối cùng cũng tới khu đất trống phía trước, ở giữa có một khối bia đá cao lớn uy nghiêm hơn đám bia đá bên ngoài, ngẩng đẩu nhìn không thấy đỉnh bia đá, xuyên qua bóng tối mịt mù, không biết kéo dài đến đâu.
Trên tấm bia đá có một con rồng lớn xoay quanh xuống như tiên sống, trông rất sống động, như muốn vồ lại đây.
Dù lão giả Thương Hà Viện Trưởng trải qua sóng to gió lớn nhiều rồi cũng bị dọa một cái, tưởng con cự thú cổ hung mãnh thật sự vồ tới!
Đợi thấy rõ ràng chỉ là thạch thú mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, có chút xấu hổ ha ha cười hai tiếng, nói: “Con rồng này thoạt nhìn rất giống Linh tôn đại nhân, nhưng nhan sắc này….”
Thương Hà Viện Trưởng đi đến gần, lấy minh châu chiếu sáng vảy rồng, màu đỏ như m.á.u tươi, từng mảnh từng mảnh đỏ rực kinh tâm động phách, như m.á.u tươi nhuộm thành.
Mặc dù biết đúng là thạch thú, nhưng trên thân rồng tản mát ra từng đợt ý lạnh, bất giác khiến người kính sợ.
“Yểm các hạ, phía trên bi văn rất nhiều văn tự, lão phu muốn lên xem một chút.” Thương Hà Viện Trưởng tâm tình kích động, quay đầu tà nịnh người kia nhưng hắn giờ phút này vẻ mặt hoảng hốt nhìn tấm bia đá thật lớn kia, hình như đang lâm vào suy tư…
Chuyện tấm bia đá ất trọng yếu, Thương Hà Viện Trưởng cũng không muốn xen vào việc của người khác. Ma thú muốn hồi tưởng thì cứ để hắn hồi tưởng đi.
Vừa nói, Thương Hà Viện Trưởng nhảy lên bay về phía trước, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.
Yểm sợ run trong chốc lát, mới chậm rãi rời bước, đi tới trước mặt tấm bia đá, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về công pháp khắc phía trên, ánh mắt chậm rãi lướt xuống, sau đó ngồi xổm xuống.
Dưới đáy tấm bia đá có chỗ bị tro bụi bao phủ loáng thoáng có một hàng chữ nhỏ, khác với văn tự khắc đại khí trang trọng phía trên. Hàng chữ nhỏ này rất thanh tú, tuyển nhã.
Yểm lấy tay chậm rãi phất tro bụi đi, ngón tay có một tia run rẩy rất nhỏ.
Rốt cuộc, văn tự dần dần lộ ra, hắn chiếu ánh sáng lại gần, cẩn thận nhìn qua.
“Hy vọng có một ngày gặp lại ngươi dưới bầu trời này.”
Ngày đó thiếu nữ cất tiếng, câu nói chính là hàng chữ mà hắn vừa nhìn thấy.
- Hy vọng có một ngày gặp lại ngươi dưới bầu trời này -
Trên tấm bia đá viết một hàng chữ như vậy, niên đại rất xưa, nhưng không bị thời gian mài mòn, vẫn rõ mồn một trước mắt, như mới lưu lại một khắc trước.
Trước mắt cảm giác tươi sáng.
Yểm cúi đầu, nhìn hàng chữ nhỏ hồi lâu, thần trí không biết bay đi đâu. Đến khi Nguyệt Dạ đi qua, vỗ bờ vai của hắn, “Này, đây là đâu? Làm thế nào ra ngoài được?”
“Nơi này….” Yểm ngẩng đầu, liếc nhìn bốn phía xung quanh ,“Nơi này là… chẳng trách ta nhìn quen mắt như thế.”
Nguyệt Dạ nhíu mi, giọng hắn hoảng hốt như nằm mơ, nàng không đi hỏi hắn, mà đi vòng quanh tấm bia đá lớn một vòng, sờ sờ văn tự phía trên, trí não nổi lên sự thông minh sắc sảo.
