Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 561 Linh Ương Thất Tháp
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
Những chữ khắc trên bia đá đều là võ học tuyệt diệu, cực kỳ phức tạp, tinh thâm tối nghĩa, người bình thường nhìn căn bản sẽ không hiểu, nhưng tại sao nàng lại loáng thoáng có cảm giác quen thuộc chứ?
Từ lúc đi vào nơi này, hắc ngọc trong phong ấn không hiểu vì sao tĩnh lặng lại, không hềcó động tĩnh, mà nguyên khí phát ra từ hắc ngọc càng nồng nặc hơn gấp mấy lần.
Việc này sợ rằng có liên quan đến nhau, nàng nghĩ mãi mà không rõ nhưng không định hỏi Yểm.
Trước mắt hắc ngọc chính là mấu chốt để nàng ngưng tụ linh thể, nàng sợ phạm phải sai lầm nên cần tận lực giữ bí mật.
Lúc này hắc ngọc phát ra nguyên khí rất thích hợp cho nàng tu luyện, nếu để hồn phách đi ra quá lãng phí, bởi vậy Nguyệt Dạ nói: “Lát nữa có thể mang ta ra ngoài không?”
Yểm thờ ơ gật đầu, đại khái không nghe đến thỉnh cầu của nàng.
Tuy nhiên dù thế nào hắn cũng không bỏ mình ở lại đây là được, nghĩ như vậy, bóng dáng Nguyệt Dạ chậm rãi biến ảo, màu đỏ y bào trên người rơi trên mặt đất, một con hồ ly tuyết trắng chui ra rúc vào bên người Yểm.
Yểm nhìn tấm bia đá, kinh ngạc xuất thần hồi lâu vẫn không nhúc nhích, như hóa đá vậy.
Đáy mắt yêu hồng thong thả lưu chuyển, hắn hình như đối mặt với cự long trên tấm bia đá, nhưng hai bên đều trầm mặc khác thường.
Hồi lâu sau, Thương Hà Viện Trưởng mới từ phía trên xuống, đầu đầy mồ hôi, sắc mặt càng tái nhợt khó coi hơn trước.
“Yểm các hạ, tấm bia đá quá thần kỳ, không có điểm cuối, lão phu bay lâu như vậy mà cũng không tới đỉnh.” Thương Hà Viện Trưởng thở hồng hộc lắc đầu thở dài.
Yểm lạnh lùng liếc hắn, mang theo vài phần sơ cuồng: “Phàm nhân như ngươi đương nhiên không có tư cách nhìn được!”
Thương Hà Viện Trưởng sắc mặt ngưng tụ, nhưng nghĩ đến thân phận đối phương k.h.ủ.n.g b.ố, cũng không dám tranh luận cùng hắn, nhịn cục tức trong bụng, có chút ôm quyền, nói: “Yểm các hạ không phải muốn tìm người sao? tìm được rồi à?”
“Tìm được rồi.” Yểm khom lưng ôm tiểu hồ ly đến, êm ái vuốt bộ lông tuyết trắng trên người nàng.
Thương Hà Viện Trưởng đã sớm muốn nhìn thấy người có thể mở Trận Pháp của Bảy tòa tháp xem là hạng người gì, bởi vậy nghe Yểm nói liền theo bản năng đi nhìn về phía sau. Nhưng phía sau Yểm ngoài các tấm bia đá san sát thì chẳng có một ai.
Ánh mắt kéo trở về, nhìn Yểm nhàn nhã vỗ về tiểu hồ ly trong lòng, vừa rồi bước vào hình như không có con hồ ly này.
Chẳng lẽ…?!
“chẳng lẽ là tiểu súc sinh này có thể phá giải Trận Pháp của Bảy tòa tháp chí bảo của nước Nam Dực ta?” Thương Hà Viện Trưởng thất thanh nói, không thể duy trì nổi phong độ trăm năm tu vi.
Nghe hắn nhẹ xưng hô khinh miệt như thế, Yểm hừ lạnh một tiếng: “Mở miệng là súc sinh, những Lão bất t.ử các ngươi hơn trăm năm nghiên cứu lại không bằng tiểu súc sinh, có bản lĩnh gì nói chuyện ở đây?”
Bị hắn độp một câu, Thương Hà Viện Trưởng cũng hiểu lời nói vừa rồi không đúng mực, nên giật mình vội vàng cười bồi tội.
“Linh vật này không biết là thần thánh phương nào? Yểm các hạ tiện thể cho lão phu xem một cái không?” Thương Hà Viện Trưởng cẩn thận hỏi, người trước mắt này không thể tùy tiện trêu chọc.
“Không tiện!” Yểm không hiểu cái gì là thông tình đạt lý, những lão nhân này khiến hắn mất hứng, hắn đương nhiên cũng không để bọn họ cao hứng.
Huống chi hắn thích tiểu hồ ly này như thế, sao có thể cho những lão đầu tùy ý đụng vào?
Ôm tiểu hồ ly xoay người đi ra cửa.
Hắn căn bản chẳng thèm ngó tới vô số công pháp tinh Diệu Cao thâm trong Cung Vạn Thú.
Thương Hà Viện Trưởng chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn bóng lưng của hắn, thở dài tiếc hận, đồng thời trong lòng âm thầm đoán: linh thú tiểu hồ ly cấp 1 kia tuyệt đối không phải linh thú bình thường!
Có thể mở ra Trận Pháp của Bảy tòa tháp đã đủ chứng minh năng lực bất phàm của nó!
Chắc là thần thú cường đại nào đó có pháp thuật ẩn tàng hơi thở mới có thể khiến người ta tưởng lầm là linh thú cấp 1 đi!
Nói như vậy, muốn bắt tiểu hồ ly lại có lẽ càng phiền toái hơn.
Cũng không phải Thương Hà Viện Trưởng lòng tham không đáy muốn đạt thần thú cường đại, nhưng Trận Pháp của Bảy tòa tháp mặc dù mở ra, nhưng không phải có thể mặc bọn hắn mang đi. Loại công pháp này nếu như không có người mang khế ước làm trung gian, bọn họ không có cách nào tìm hiểu sâu hơn.
Trận Pháp của Bảy tòa tháp đúng là chí bảo cả nước Nam Dực, các đời đế vương đều hạ lệnh bảo vệ chu đáo, hơn nữa hạ lệnh tìm kiếm người mang khế ước có thể mở ra trận pháp. Đã qua trăm năm rốt cuộc người đó đã xuất hiện.
Ý trời như thế, trời cao cũng muốn nước Nam Dực đứng trên đỉnh đại lục!
Chuyện này phải nhanh bẩm báo cho bệ hạ, có bệ hạ ra mặt, tự nhiên có tác dụng hơn bọn họ nhiều.
“Viện trưởng, Trận Pháp của Bảy tòa tháp mở ra, đối với nước Nam Dực ta thật sự như hổ thêm cánh!” Xa xa mấy vị trưởng lão lớn tiếng lại nói tiếp.
Nam Cung trưởng lão hoán đổi hình ảnh tiến tới, thấp giọng nói:“Tìm được người mang khế ước rồi chứ?”
“Chuyện này đi ra ngoài bàn tiếp.” sắc mặt Thương Hà Viện Trưởng nghĩ đến Yểm mà ngưng trọng, thật đúng là nhân vật vạn phần khó giải quyết!
