Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 632 Dựng Lại Linh Thể

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:33

Chi Chi kinh hãi ngẩng đầu, trong ánh mắt tròn nhẵn bóng tràn đầy không thể tin, mặc kệ lục hành trên đầu run run thế nào, người này không bị ảnh hưởng bởi ảo thuật của nó.

“Vương t.ử điện hạ, đừng ngang ngạnh, theo thuộc hạ trở về thôi.” Lộc Nhai chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt dài nhỏ dưới vành nón cong lên.

“Chi nha chi nha!” Chi Chi sợ kêu to, gắt gao nắm c.h.ặ.t quần áo A Lệ Nhã không chịu buông tay, song Lộc Nhai chỉ hơi chút dùng sức, liền hoàn toàn đẩy A Lệ Nhã ra.

Mà Chi Chi cũng bị hắn ôm đi.

Tay chân ngắn ngủn nhỏ nhắn khua loạn, hai mắt Chi Chi đỏ bừng, từng giọt nước mắt rơi xuống.

Grao…

Phía sau mãnh hổ hổ gầm lên, bất ngờ c.ắ.n cánh tay Lộc Nhai, Chi Chi sáng mắt lên, thấy cứu tinh lập tức vươn tay về chỗ Tiểu Hổ.

Lộc Nhai bị đau, mi tâm nhíu c.h.ặ.t, tay kia từ ống tay áo vươn đến, chụp trên đầu Tiểu Hổ, lôi hỏa đan vào, Tiểu Hổ trầm thấp ‘Grao’ một tiếng, dần dần há miệng ra, tê liệt ngã xuống trên mặt đất, thân thể co quắp.

“Tiểu Hổ! Tiểu Hổ!” A Lệ Nhã bò qua, ôm Tiểu Hổ thấp giọng khóc lên.

Chi Chi hoàn toàn ngây dại, trong đôi mắt thật to phản chiếu thân thể Tiểu Hổ rã rời xuống, nước mắt trong suốt chớp động .

Mà Lộc Nhai cũng không muốn lãng phí thời gian, cẩn thận cầm Chi Chi xoay người rời đi.

Chi Chi khóc lớn kéo cánh tay Lộc Nhai, ánh mắt sáng quắc nhìn Tiểu Hổ như muốn nói: Đứng lên! Đứng lên cứu ta……

Tiểu Hổ lệch đầu ngã vào lòng A Lệ Nhã, cô gái ôm hắn cũng khóc lớn, giương mắt nhìn cảnh tượng tiêu điều sau đại chiến, không khỏi càng bi thương.

Vương, huynh trưởng, đồng bạn, hiện tại sống c.h.ế.t không rõ, Chi Chi cũng bị mang đi, Tiểu Hổ cũng……

Mà lúc này trong bóng tối.

Hồng Chúc bước rất nhanh, sau một lát đã đến cuối mật thất, nàng cùng Tiểu Đăng Lung biết từ nơi này có thể ra tới bờ sương mù, có thể dễ dàng rời khỏi Biệt Nguyệt Sơn Trang.

Tiểu Đăng Lung vẫn duy trì kết giới trên người Nguyệt Dạ, ánh sáng màu xanh cuồn cuộn không ngừng bổ sung thân thể nàng.

Trong khi chạy nhanh lắc lư, thân thể cô gái như người c.h.ế.t vẫn không nhúc nhích hình như dần dần có độ ấm.

Sức mạnh linh hồn bị bao vây trong ánh sáng vàng như đám lửa cháy, dần dần dung nhập trong thân thể cô gái, cũng dần dần làm ấm thân thẻ lạnh như băng của nàng.

Hồng Chúc trong lòng vui sướng, một bên chạy nhanh, một bên vui vẻ nói: “Chủ nhân, dựng lại linh thể thật sự thành công, sau này không cần ở trong phong ấn!”

“Tỷ tỷ, cẩn thận dưới chân!” Tiểu Đăng Lung vội vã nói ở phía sau.

Nàng vừa nói xong, Hồng Chúc bị vấp một chút, suýt ngã sấp xuống, Tiểu Đăng Lung đã sớm phòng bị, tay mắt lanh lẹ xông lên, nâng thân thể Nguyệt Dạ.

Sợ bóng sợ gió một hồi, Hồng Chúc cũng sợ toát mồ hôi lạnh.

“Khụ……” Một tiếng ho khan rất nhỏ từ miệng cô gái vẫn không nhúc nhích tràn ra khỏi miệng.

Hồng Chúc cùng Tiểu Đăng Lung cùng ngẩn ra, vội vàng rời cây đuốc đến, chiếu khuôn mặt Nguyệt Dạ.

Chỉ thấy trên mặt tràn đầy m.á.u tươi giờ phút này lại tràn đầy thống khổ, dưới da tay mơ hồ có thể nhìn thấy kinh mạch lộn xộn tán loạn!

Nàng c.ắ.n môi tựa như chịu đựng cực kỳ thống khổ dày vò.

“Chủ nhân!” Hồng Chúc lo lắng nhìn nàng, Chuông Tỏa Hồn cũng dùng tới, kế tiếp còn có thể làm sao bây giờ?

Nguyệt Dạ giơ tay lên, bắt được cánh tay Hồng Chúc, mặc dù bị đau nhưng Hồng Chúc đột nhiên nhớ tới trong nạp giới còn nửa bình t.ử huyễn đế long nước miếng.

Vật kia mặc dù không liên quan tới dựng lại linh thể, nhưng Lôi Nộ từng nói, trong quá trình dựng lại linh thể có thể sẽ ngoài ý muốn, t.ử huyễn đế long nước miếng có thể che chở thân thể, không để nguyên khí tán loạn phá hư.

Bởi vậy Hồng Chúc lập tức lấy cái chai đựng t.ử huyễn đế long nước miếng ra, mở nắp bình, chậm rãi rót chất lỏng màu tím vào miệng Nguyệt Dạ.

T.ử huyễn đế long nước miếng vừa vào miệng, liền chậm rãi khuếch tán theo kinh mạch.

Kinh mạch xao động dưới da chậm rãi an tĩnh lại, bắt đầu dung hợp, ngưng tụ……

Cái chai trong tay rơi trên mặt đất, Hồng Chúc xoa xoa mồ hôi trên trán, lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngẩng đầu cười nhìn Tiểu Đăng Lung.

Hai người suýt sợ đến hồn phi phách tán!

“Ta đi ra trước xem một chút, chúng ta đi ra bên ngoài, tìm một chỗ lặng lẽ chờ Thiếu chủ thức tỉnh đi.” Tiểu Đăng Lung cười đứng lên.

Nàng có thể cảm giác qua kết giới, hiện tại Nguyệt Dạ mặc dù không mở to mắt, nhưng mạch đập và trống n.g.ự.c quả thật như người sống.

Còn yếu ớt, nhưng dù sao cũng thành công!

Hồng Chúc gật đầu, ôm Nguyệt Dạ vào trong n.g.ự.c, kéo kín áo khoác, thân thể bây giờ là linh thể cần ấm áp, không như hồn phách không sợ lạnh.

Tiểu Đăng Lung đi tới cuối mật thất, mò cơ quan trên vách tường, mở cửa đá ra, ánh sáng bên ngoài đột nhiên xông vào.

Trên mặt vừa xuất hiện chút tươi cười, lại bị bóng ma chợt xuất hiện bao phủ !

Tiểu Đăng Lung ngẩn ra, lập tức cổ bị một đôi tay lạnh như băng bóp c.h.ặ.t.

Một uy áp cường đại chưa có đ.á.n.h vào trong lòng, Hồng Chúc cúi đầu nhìn Nguyệt Dạ ngủ say đột nhiên ngẩng đầu lên, trên mặt vẻ mặt như đồ sứ bị nghiền nát chậm rãi tan rã.

“Quân……” Trong miệng chỉ thì thào phun ra một chữ, nam t.ử mặc y phục đen chậm rãi đi vào mật thất.

Không có gió nhưng vạt áo trên người hắn lại bay động, không giống như vải vóc, giống như nguyên khí màu đen hình thành.

Hơi thở ma tính cường đại từ trên người hắn phát ra, sợi tóc màu đen bù xù trên bả vai phía sau, dưới ánh sáng cây đuốc bập bùng, khuôn mặt của hắn như ẩn như hiện.

Nhưng đôi mắt yêu dị màu đỏ lại quỷ dị để tất cả mọi người nhìn thấy.

Quân Ly nhân khí sa sút?

Trái tim Hồng Chúc chợt ngừng đập, uy áp cường đại như vậy nàng cũng không chống đỡ được, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t Nguyệt Dạ. chưa thức tỉnh.

“Ngươi đừng thương tổn nàng……” Hồng Chúc thấp giọng nói.

Quân Ly đứng ở lối vào, chống đỡ tất cả ánh sáng, ném Tiểu Đăng Lung văng ra, con ngươi màu đỏ quỷ dị nhìn chằm chằm Hồng Chúc.

“Cùng tộc với ta, vì sao phải bảo vệ loài người?”

“Nàng, nàng là người …… ký khế ước với ta.” Hồng Chúc cẩn thận nói, cố gắng chống đỡ, không cho hắn gặp người trong lòng nàng.

Nghe Hồng Chúc nói, Quân Ly nguy hiểm híp con ngươi, như bị sỉ nhục lớn, lạnh lùng nói: “Thân là hoàng tộc, lại phá hủy huyết thống, cùng loài người đê tiện ký khế ước!”

“Ngươi từng cũng…” Bị hắn chọc giận, Hồng Chúc ngẩng đầu phản bác.

Hắn cũng từng… ký khế ước cùng loài người! Bọn họ là cam tâm tình nguyện, có gì là đê tiện hay không?

Nhưng khi nàng ngẩng đầu, nhìn thấy cặp mắt âm lãnh quỷ dị màu đỏ thì không nói ra miệng.

Nàng suýt quên, giờ phút này Quân Ly đã sớm không phải thần thú hoàng tộc, mà là…một con bị đọa nhập ma.

Nhưng bản tính cao quý cùng với kiêu ngạo khiến hắn cho dù nhập ma, cũng không quên chính mình từng là hoàng tộc lừng lẫy vinh quang.

Bởi vậy vẫn cố chấp giữ danh hiệu hoàng tộc hư ảo.

Hồng Chúc tính toán, trong ánh mắt ngưng một tầng nước mắt, đây là số mệnh của bộ tộc bọn họ sao?

“Giao người này cho ta.” Mặt không thay đổi nhìn vẻ mặt Hồng Chúc bi thương, trong lòng yên tĩnh không có sóng không hề xúc động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.