Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 633 Dựng Lại Linh Thể
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:34
Vĩnh hằng lạnh như băng, trái tim tựa hồ bị hàn băng chín thước phong ấn .
Hồng Chúc vội vàng lắc đầu, ôm thật c.h.ặ.t Nguyệt Dạ,“Không thể! Nàng thật vất vả mới có thể trở về!”
“Giao cho ta.” Lạnh lùng lặp lại một lần, thấy Hồng Chúc vẫn cố chấp không buông tay thì trên người Quân Ly mới tản mát ra tức giận không kiên nhẫn.
“Muốn c.h.ế.t!” rít hai chữ lạnh như băng, hắn chỉ di chuyển một ngón tay, roi lửa liền ngưng tụ trên đầu ngón tay.
Hồng Chúc hung hăng c.ắ.n răng, lấy thân thể chính mình bảo vệ Nguyệt Dạ, yên lặng niệm khẩu quyết, nguyên khí băng từ từ trong thân thể kết thành l.ồ.ng phòng hộ.
Khinh miệt nhìn l.ồ.ng phòng hộ, Quân Ly không chớp mắt nhìn, thờ ơ vung roi.
Khó có thể tưởng tượng một cây roi mảnh khảnh sẽ ngưng tụ sức mạnh cường đại như vậy.
Chỉ nghe thấy ầm ầm một tiếng, l.ồ.ng phòng hộ của Hồng Chúc bị roi nhỏ phá vỡ, lực đạo cũng không tiêu giảm, vẫn chuẩn xác hướng về lưng Hồng Chúc!
Tiếng gió vù vù, roi nhỏ đi qua, không khí cũng như bị cắt, phát ra tiếng nổ ch.ói tai.
Nếu bị quất trúng, cho dù không c.h.ế.t chỉ sợ cũng bị trọng thương khó trị!
Cho dù nàng là thần thú, có thể thừa nhận một roi này sao?
Từ nhỏ A Cha giáo d.ụ.c bảo vệ chủ nhân, nàng đã học xong, bởi vậy bất luận thế nào cũng không đổi được!
Nhắm mắt lại, cho dù c.h.ế.t thì sợ gì?!
Tiếng xé gió vù vù đến gần, sợi tóc trên lưng nàng đều bị cháy đứt.
Cảm giác nóng rực dường như dán vào lưng nàng! Song chớp mắt một cái đã dừng lại!
Không sai, đúng là dừng lại, khoảng cách lưng chỉ một gang tay chợt dừng lại!
Nhưng quần áo trên người nàng vẫn bị thiêu mở một mảnh.
Chậm rãi mở to mắt, hung hăng nuốt nước miếng, Hồng Chúc cứng ngắc ngẩng đầu, nhưng chỉ nhìn thấy một tay, từ bên hông nàng lộ ra, trong lúc chỉ mành treo chuông chuẩn xác cầm cái roi suýt lấy nửa cái mạng của nàng.
Nàng ngây dại, trong nháy mắt không biết nên làm gì.
Quân Ly cũng ngẩn ra, trong con ngươi màu đỏ hiện lên một chút rung động, nháy mắt đã qua.
Ánh mắt chậm rãi nhìn về phía tay nhỏ bé dính đầy m.á.u tươi, bàn tay xinh đẹp nho nhã như vậy, nếu dùng để cầm kim thêu thì cỡ nào đẹp mắt? Nhưng nàng lại bắt một cây roi lửa ngưng tụ thành!
Trên Roi mang theo nguyên khí hỏa cường đại, vậy mà không đốt được bàn tay thon mềm thành tro, quả thật kẻ khác rất kinh ngạc.
Nhưng màn kế tiếp mới khiến hắn thực sự kinh ngạc !
Tay khéo léo quay vòng một chút, cây roi ngoài dự tính của hắn bị xé ra, trong tay mảnh khảnh ẩn chứa sức mạnh khiến người ta chấn động!
Roi nhỏ trên ngón tay Quân Ly, hắn bất động như núi lại bị cánh tay mảnh khảnh kéo lên, bước chân thoáng bước về phía phía trước nửa bước.
Sức mạnh khiêu khích hắn khiến nam nhân tà ác lãnh khốc này nhếch khóe miệng lên, độ cong nguy hiểm cùng hứng thú mang theo mỹ cảm kinh tâm động phách.
“Ngươi, thật to gan!”
“Người c.h.ế.t qua một lần đã không biết sợ hãi là gì!”
Trong lòng Hồng Chúc, một giọng nói khàn khàn, rầu rĩ vang lên, dọa nàng giật mình, vội vàng thẳng đứng dậy, trên mặt lộ ra vui mừng lẫn sợ hãi.
Nguyệt Dạ thản nhiên liếc nàng một cái, khẽ gật đầu, sau đó kéo áo khoác lại, chậm rãi ngồi xuống, một đôi con ngươi thanh lạnh thấp thoáng dưới làn mi dày tà tà liếc hắn.
Chợt nhìn thấy cặp mắt kia, ánh mắt Quân Ly có chút mờ mịt, song rất nhanh hắn vẫn lạnh lùng nói: “Có thể tiếp một chiêu của ta, ngươi là ai?”
Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức nghĩ đến khuôn mặt chính mình hôm nay không biết là bộ dáng gì, hắn thấy lạ cũng là lẽ thường.
“Tại hạ không xứng nhắc đến tên?” Bên khóe miệng cười khẩy như ẩn như hiện, nàng chậm rãi buông tay ra, nguyên khí màu đen trong lòng bàn tay tán đi.
Quân Ly cũng thu hồi roi mềm, con ngươi màu đỏ quét mắt một vòng trong mật thất, hình như đang tìm kiếm đồ vật gì.
Nguyệt Dạ nghiêng đầu nhìn hắn, trong lòng vừa động, liền hỏi: “Các hạ tìm người?”
“Một người phụ nữ.” Quân Ly lạnh lùng nói, ánh mắt nghi hoặc đảo qua khuôn mặt Nguyệt Dạ.
Lúc này trên mặt nàng đều là m.á.u đen, bởi vậy không nhìn thấy dung mạo, nhưng ngũ quan hết sức tinh sảo tú lệ, làn mi lãnh ngạo, đôi mắt trong suốt mà đen nhánh, mũi khéo léo đứng thẳng, môi đỏ mọng nhẹ nhàng nhếch, có cảm giác quen thuộc.
Nhưng khác xa cô gái trong trí nhớ kia.
Hắn nghiêm túc đ.á.n.h giá nàng, nàng cũng trấn định mặc hắn tùy ý nhìn, không hề chột dạ.
Sau khi biến thành ma thú, vẻ dịu dàng trong lòng hắn sẽ biến mất, ý thức cũng bị ma tính c.ắ.n nuốt.
Cho nên Quân Ly hiện tại, mặc dù vẫn sắc bén mạnh mẽ, song, trí nhớ cùng cảm giác của hắn đối với Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã mơ hồ không thể phân biệt.
Yểm bị phong ấn mười bảy năm ở trong thân thể nàng, đối với sự tình của ma thú, nàng hiểu rất rõ .
Bởi vậy giờ phút này nàng không hoảng hốt bất loạn mặc hắn nhìn.
Nếu là trước kia, cho dù nàng dựng lại linh thể biến thành một người khác, tin tưởng Quân Ly cũng sẽ không do dự nhận ra nàng.
Nhưng Quân Ly hiện tại sẽ không, hắn đã mất đi bản thân.
Trong con ngươi hiện lên một tia ảm đạm, Nguyệt Dạ chậm rãi nói: “người các hạ muốn tìm hình như không ở đây.”
Quân Ly ngẩn ra, chậm rãi thu hồi ánh mắt trên người nàng, chậm rãi nhớ lại.
Nàng đã c.h.ế.t, Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t đi, chỉ còn lại hồn phách, bị phong ấn trong thân thể một con hồ ly tuyết trắng.
Được rồi! Hồ ly!
Hắn hẳn là đi tìm một con hồ ly, tìm được hồ ly là có thể tìm được nàng!
Trong con ngươi màu đỏ hiện đầy vẻ hung ác “Nơi này có một con hồ ly!”
“Hồ ly?” Nguyệt Dạ giật mình, chẳng lẽ là tiểu hồ ly?
“Nó ở đâu?” Hắn một mực tìm, tìm lâu như vậy mà không tìm được!
Loại chấp niệm cùng thất vọng hết lần này đến lần khác khiến hắn mất kiên nhẫn, hoàn toàn biến mất!
Nguyệt Dạ chuyển mắt, ở trong thân thể tiểu hồ ly lâu như vậy, nàng tự nhiên không muốn thấy tiểu hồ ly rơi vào tay hắn.
Ma tính đáng sợ đều là sát khí, không cần nói cũng biết, hắn tìm được tiểu hồ ly là muốn làm gì.
“Ta chưa từng thấy nó.” Nguyệt Dạ trấn định nói, nếu có thể dẫn dắt hắn rời đi, dù sao tiểu hồ ly ngay phía sau bọn họ, vừa rồi cùng bị Hồng Chúc mang đi ra khỏi mật thất.
Tuy nhiên sau lúc phá vỡ phong ấn, tiểu hồ ly rất suy yếu, bởi vậy một mực ngủ say, không hề có động tĩnh.
Song nàng thật không ngờ chính là, nàng vừa nói xong, phía sau đột nhiên bị cái gì cọ xát một chút, một tiếng ‘U u’ vang lên.
Ánh mắt Quân Ly hết sức sắc bén đảo qua, Nguyệt Dạ nhất thời trong lòng trầm xuống. Bóng dáng Quân Ly đã quỷ dị xuất hiện bên người nàng, liếc mắt liền nhìn tiểu hồ ly trốn phía sau nàng, chậm rãi tỉnh lại, vẻ mặt mờ mịt!
Gặp nguy hiểm!
Trong lòng thầm thét kinh hãi, nếu có thêm thời gian có thể ký khế ước với tiểu hồ ly, để nó trở thành khế ước thú của chính mình liền có thể lập tức giấu nó trong không gian linh thú.
Nhưng nó vừa tỉnh lại, căn bản không có nhiều thời gian như vậy ……
