Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 634 Dựng Lại Linh Thể

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:34

Quân Ly không xuống tay với tiểu hồ ly như tưởng tượng của nàng, ánh mắt trầm xuống, sau đó ngón tay vừa động, một lực hút nhấc tiểu hồ ly lên, để hắn chộp vào lòng bàn tay.

Tiểu hồ ly vừa tỉnh lại vẫn mê mê hoặc trừng, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ bị dọa sợ phát ra tiếng ‘U u’ đáng thương.

Nguyệt Dạ sắc mặt lạnh trầm, vừa nhấc tay, đột nhiên kinh mạch trên người đau nhức, nàng cau mày, tay nâng đến giữa không trung đột nhiên run lên một cái.

Mà Quân Ly đã không biểu cảm cầm tiểu hồ ly, thân hình đã bay ra lối vào .

“Buông nó ra!” Một tiếng quát ch.ói tai lạnh lùng vang lên, một tay Nguyệt Dạ đặt trên vách tường, băng tuyết ngưng kết theo vách tường kéo dài đến trước mặt Quân Ly.

Nhưng hắn không liếc nhìn một cái, không muốn đ.á.n.h nhau, một lòng chỉ nhìn tiểu hồ ly, ống tay áo phất một cái xoay người rời đi.

Vách tường mật thất phía sau hắn lại ầm ầm sụp đổ!

Cả cửa ra vào trong khoảnh khắc bị đá lớn chôn lấp!

Hồng Chúc giơ tay lên, phất mở tro bụi, hung hăng nói: “muốn đối phó với Quân Ly hiện tại rất khó khăn!”

Nguyệt Dạ bưng n.g.ự.c, thấp giọng nói: “Kinh mạch trong thân thể rất loạn, phù nguyên cũng không ngưng tụ đầy đủ, trước đi ra ngoài hội họp cùng đám người A Tát Lôi.”

“Chủ nhân, chi bằng nghỉ ngơi một lát, Quân Ly vừa đi, sẽ không sớm trở lại như vậy.

Hồng Chúc nhìn người nàng đầy m.á.u thì có chút bất an.

Nguyệt Dạ lại lắc đầu nói: “Vừa rồi đại chiến một hồi, không biết bọn họ thế nào.”

Làm người lãnh đạo, nàng không thể bỏ mặc sống c.h.ế.t của đuổi đồng bạn.

Nàng không phải người lãnh đạo lãnh huyết, có năng lực thống trị, cũng có cộng đồng phát triển, bởi vậy đám người A Tát Lôi mới có thể trung thành và tận tâm đi theo nàng, không ai phản bội!

Có loại người, trời sinh có nhân cách mị lực khiến kẻ khác tin phục, giống như nàng vậy.

Hồng Chúc nâng nàng dậy, đả thông đá sụp đổ ở cửa, ở bên ngoài đống đá tìm được Tiểu Đăng Lung.

May mà Quân Ly không hạ sát thủ, hắn hôm nay hình như không có sát ý, mặc dù không biết nguyên nhân gì, nhưng khiến bọn họ rất may mắn.

Biệt Nguyệt Sơn Trang sau đại chiến bừa bộn, lần trước đ.á.n.h một trận cùng thánh quân đã phá hủy hơn phân nửa sơn trang, hiện tại hoàn toàn biến thành một đống đổ nát, đã không hề còn bộ dáng sơn trang.

Bọn họ chậm rãi đi tới cửa trước của sơn trang, nhìn đống hỗn độn sau chiến đấu, Nguyệt Dạ liền tiếc hận.

Nơi này vốn là chỗ Hiên Viên Vấn Thiên cùng trưởng công chúa Huệ Văn mãi mãi bên nhau, vốn bình thản an bình, không tranh sự đời.

Nhưng nàng mỗi lần tới lại đem ngọn lửa chiến tranh đến.

Đối với ân đức của Hiên Viên Vấn Thiên, Nguyệt Dạ trong lòng không khỏi xin lỗi.

Biệt Nguyệt Sơn Trang không lớn, bọn họ vừa xuất hiện tự nhiên nhìn thấy người.

Người không bị thương nặng dò xét chung quanh, thật xa nhìn thấy Hồng Chúc dìu một cô gái lạ liền ngẩn người ra.

Hồng Chúc ngẩng đầu, thấy khuôn mặt quen thuộc liền nói với bọn họ: “Cát Khắc cùng A Tát Lôi ở đâu?”

Người nọ nhìn thấy nàng liền nhận ra, nhưng nhìn cô gái xa lạ kia thì hơi chần chờ, trong lòng bất an.

Nguyệt Dạ tươi cười  nói: “Nhìn cái gì, mang ta đi gặp bọn họ.”

Nàng nói chuyện như có ma pháp, người nọ chợt thấy nghiêm lại, bản năng không muốn cãi lời cô gái này, gật đầu mang bọn họ đi vào rừng.

Vừa đi, vừa nghĩ: khẩu khí nói chuyện của người này, thật sự…..

Nhưng người nọ cũng không dám nghĩ sâu thêm.

Sau một lát liền chứng kiến mấy người nằm ngổn ngang trong rừng, tiếng rên rỉ quanh quẩn trong rừng.

Một bóng dáng cô gái đi tới đi lui bận rộn, đầu đầy mồ hôi, nhưng không ai có thể giúp nàng.

Nhìn thấy tình huống này, Nguyệt Dạ lập tức nhíu mày, ánh mắt đảo qua, không nhìn thấy bóng dáng Lôi Nộ, hình như còn có…

“A Lệ Nhã!” Hồng Chúc giương giọng hô lên, cô gái đang vội vã lập tức quay đầu sang, hốc mắt đỏ ửng nhìn bọn họ.

Lúc nhìn thấy Nguyệt Dạ, môi khẽ run lên không dám nói lời nào.

Nguyệt Dạ nhìn nàng một cái, sau đó, con ngươi đen nhánh liền nhìn về phía sau, thấy trên mặt đất con hổ lẳng lặng nằm không động đậy.

Trong lòng nhói một cái, nhìn thấy trên mặt đất nhiều người trọng thương đã rất khổ sở, song nhìn thấy con hổ kia thì nàng không thể kềm chế kích động, lập tức đi lên phía trước.

“Phát sinh chuyện gì?”

A Lệ Nhã kinh hoảng không biết làm sao, vội vã nhìn về phía Hồng Chúc cầu trợ giúp. Sau khi nhìn thấy ánh mắt xác định của Hồng Chúc, nàng mới ‘Oa’ một tiếng khóc lớn.

“Đừng khóc, nói cho ta biết xảy ra chuyện gì.”  Thấy nàng khóc thương tâm như vậy, khẩu khí Nguyệt Dạ cũng mềm nhũn, nhẹ nhàng vỗ lưng cô gái trẻ, dịu dàng nói.

A Lệ Nhã vừa khóc vừa kể ngắn gọn chuyện đã xảy ra.

Nguyệt Dạ vừa nghe vừa lạnh lùng mím môi!

Nàng vốn hẳn hận nghiến răng nghiến lợi Quân Ly vì đả thương nhiều người như vậy, nhưng giờ phút này lại muốn cảm kích Quân Ly mặc dù xuống tay tàn nhẫn, nhưng tốt xấu cũng giữ lại một cái mệnh cho bọn họ.

Mà Lôi Nộ coi như thực hiện khế ước.

Duy nhất khiến nàng phẫn nộ là tên Lộc Nhai đả thương Tiểu Hổ, mang Chi Chi đi!

Trong nạp giới có không ít đan d.ư.ợ.c, nàng lấy ra cho A Lệ Nhã phân cho mọi người, sau đó mới chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn Tiểu Hổ nhắm mắt nằm trên mặt đất.

Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Hổ, cảm tình của nàng với Tiểu Hổ khác người khác, Tiểu Hổ là nàng tự mình đỡ đẻ, vừa sinh ra đã đi theo nàng, loại cảm tình này bất kỳ ai không sánh được.

Trong lòng nàng coi Tiểu Hổ như huynh đệ mình.

Dường như cảm giác được ấm áp từ tay nàng, Tiểu Hổ chậm rãi mở to mắt, trong ánh mắt m.ô.n.g lung chiếu ra khuôn mặt nàng.

“Là ta.” Nguyệt Dạ thấp giọng nói.

“Ô……” Nghe giọng nói của nàng, Tiểu Hổ như đứa trẻ bị bắt nạt, úp gương mặt vào lòng bàn tay nàng, tìm kiếm chỗ dựa.

Nguyệt Dạ cũng trìu mến vuốt hắn, nhưng lòng bàn tay lại tràn ra nguyên khí, chậm rãi xem xét thương thế trong thân thể Tiểu Hổ.

Càng nhìn càng khổ sở, môi mím thật c.h.ặ.t không nói được một lời.

Nhìn vẻ mặt nàng như vậy, Hồng Chúc chỉ biết Tiểu Hổ bị thương rất nghiêm trọng, nếu không, chủ nhân luôn luôn tự tin sẽ không đột nhiên trầm mặc thế?

Hồng Chúc đoán không sai, xương sọ Tiểu Hổ bị chấn nát, từ đầu xuống, kinh mạch trọng yếu cùng nội tạng cũng bị tổn thương.

Thần thú trước khi trưởng thành sẽ rất yếu ớt, sơ ý chút là c.h.ế.t non.

Thần thú rất thưa thớt, bởi vì cho dù có thể thuận lợi sinh ra cũng không nhất định bình an phát triển trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.

Trừ phi từ lúc sinh ra có kẻ mạnh che chở.

Nếu mẹ của Tiểu Hổ còn sống, có lẽ nó sẽ được che chở mà bình an lớn lên, đáng tiếc……

Tiểu Hổ dường như cảm giác được cảm xúc trên người nàng, hay mắt đục nhìn nàng, cũng không tiếp tục làm nũng, chỉ lẳng lặng dựa vào nàng.

Hai mắt Hồng Chúc cũng đỏ, nàng cũng có cảm tình rất sâu đối với Tiểu Hổ “Chủ nhân đừng khổ sở, nhất định sẽ có cách cứu Tiểu Hổ !”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.