Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 642 Ngoái Đầu Nhìn Lại Cười

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:36

Bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động giẫm xuống cánh hoa tinh tế, như không có người đi tới.

Chiến Dã nhíu mày, đột nhiên xoay người, ánh vào mi mắt là một khuôn mặt thanh lệ cười dài.

Đôi mắt đen nhánh sinh động, lặng lẽ mang theo ý cười, mũi khéo léo tú lệ, môi như hoa đào đầu cành nở rộ, mới mẻ đầy đặn, khóe môi độ cong rất nhu hòa, chiếc cằm nhọn tinh sảo xinh đẹp tuyệt trần.

“Lúc đầu nhìn thấy khuôn mặt này cũng thấy rất xa lạ.” Nguyệt Dạ nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt nói, Chiến Dã trầm mặc, nguyên nhân rất lớn là vì khuôn mặt xa lạ này.

“Kỳ thật ngươi biến thành cái dạng gì cũng được.” Chiến Dã thấp giọng nói.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn hắn, thẳng thắn thành khẩn nói: “May mà ngươi đưa tới ngàn năm huyền T.ử Linh quy mai rùa, ngày đó bởi vì có chuyện nên ta phải rời đi sớm……”

“Ta biết.” Chiến Dã cười nhẹ, khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc vì một nụ cười nhẹ mà hiện ra vài phần nhu hòa, “Hí Thiên, chúng ta luôn không có duyên phận, đây chẳng lẽ là ý trời?”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, không ngờ Chiến Dã luôn luôn lạnh lùng mà lại nói ra những điều như vậy.

Nhẹ nhíu mày, nhìn nụ cười trên mặt Chiến Dã chậm rãi trở nên khổ sở, nàng muốn mở miệng, trong lòng lại chua xót, muốn nói gì đó nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

“Không cần phải nói gì cả.” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, giơ tay lên gạt vài sợi tóc đen tán lạc trên khuôn mặt nàng ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng đụng vào da mặt, hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn chịu đựng khát vọng trong lòng, rời ngón tay đi.

“Ta không muốn nhìn thấy bộ dáng ngươi khổ sở, có thể cười một cái không?” Tiếng nói trầm thấp hơi chua xót.

Nguyệt Dạ giương khóe miệng lên, cố gắng cười thật tươi.

Chiến Dã thấp giọng cười rộ lên, tâm tình tựa hồ sáng sủa một chút, giơ tay lên hứng cánh hoa rơi tán loạn, vẻ mặt bình thản giữa làn mưa hoa.

“Trước kia ta một mực nghĩ nếu từ nhỏ bảo vệ Bắc Nguyệt, chăm sóc cho Bắc Nguyệt thì kết cục của chúng ta nhất định sẽ khác.”

Vừa nói, hắn dừng một chút rồi cười tự giễu.

“Hiện tại ta hiểu, cho dù thời gian có quay ngược lại cũng không thể thay đổi được gì, người ta thích vẫn cách ta rất xa……”

Chiến Dã luôn luôn là người trầm mặc ít nói, từ nhỏ tính cách lãnh khốc khó gần, hôm nay hắn lại mở miệng nói nhiều như vậy khiến trong lòng Nguyệt Dạ như bị như bị cái gì đè nén lại, rất nặng nề.

Từ phía sau nhìn bóng lưng Chiến Dã cao ngất thon dài, như một ngọn núi cao thẳng, che mưa che gió ở phía trước nàng.

Nhưng bóng lưng kiên cường như vậy, giờ phút này có vài phần yếu ớt cùng cô độc.

Lúc mất đi Anh Dạ, thái t.ử Chiến Dã vô kiên bất tồi thoáng cái trở nên rất dễ bị tổn thương.

Trong lòng xúc động, nàng đột nhiên tiến lên, từ phía sau vươn hai tay ôm hắn.

“Thực xin lỗi……” Trong lòng rất nhiều lời, cuối cùng nói ra lại chỉ có ba chữ đơn giản.

Nàng rất áy náy, nhưng có một số việc không phải cứ áy náy là có thể đền bù.

Chiến Dã giật mình, lông mi run lên, đôi mắt đen nhánh dường như đỏ lên.

Hai tay buông xuống bên người, chậm rãi nắm thành nắm tay.

Cảm tình kiềm nén trong lòng mấy lần bồi hồi bị hắn dùng lực đè xuống, nhưng vẫn không an phận trào dâng lên.

Cố gắng kiềm nén nên thân thể hắn cũng run nhè nhẹ.

Từ nhỏ được bồi dưỡng thành vua của một nước, mỗi tiếng nói cử động, hỉ nộ ái ố của hắn đều không thể biểu hiện trên mặt, không thể để người khác nhìn ra được.

Cảm tình kịch liệt chỉ có thể đặt ở trong lòng, chỉ tiết lộ một chút cũng có thể ảnh hưởng tới đại cục.

Phụ hoàng nói hắn không phải người bình thường, không thể có cảm tình như người bình thường, hắn nghe, hơn nữa ghi tạc sâu trong lòng, chưa bao giờ vượt qua nửa phần.

Nhưng kiềm nén cảm tình như hiện tại khiến hắn cảm giác thống khổ như bị hãm sâu trong địa ngục giống.

Nếu hắn không phải là thái t.ử của Nước Nam Dực, không phải quốc quân tương lai được dân chúng ký thác kỳ vọng, hắn có lẽ có thể buông tay một lần, vì nàng buông bỏ hết thảy.

Đôi môi tái nhợt của Chiến Dã run rẩy, bên khóe miệng nụ cười tự giễu khổ sáp gian nan.

“Ta không thể ở cùng nàng, cho nên…… mong nàng cố gắng chăm lo tốt cho bản thân mình?”

Vầng trán của Nguyệt Dạ dán vào lưng hắn, dùng sức gật đầu.

Từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân, Phong Liên Dực bưng nước trà tới ngẩng đầu.

Hoa rơi lả tả, tình cảnh kia rơi vào trong đôi mắt.

Đôi mắt màu tím nhạt mất tự nhiên ảm đạm một chút, bước chân dừng lại, hô hấp ngưng lại trong l.ồ.ng n.g.ự.c, có chút hít thở không thông.

Hắn hiểu rõ tính cách Nguyệt Dạ, nàng luôn luôn tùy ý hào hiệp như vậy, không câu nệ tiểu tiết.

Cùng A Tát Lôi Cát Khắc kề vai sát cánh, uống rượu nói giỡn cũng là chuyện bình thường, những người đó bị mị lực của nàng mà cảm phục, căn bản sẽ không để ý lễ nghi trói buộc, cao hứng là được.

Nhưng gặp nàng ôm Chiến Dã, trên nét mặt nghiêng lộ ra vẻ khổ sở, trong lòng hắn cũng chua xót.

Mặc dù biết cái ôm không đại biểu cái gì, nhưng hắn không hy vọng nàng lộ ra loại vẻ mặt này.

Chỉ giật mình một cái, Phong Liên Dực liền dứt bỏ tạp niệm, tiếp tục đi qua, vẻ mặt bình thản, tươi cười thanh nhã.

Nghe được tiếng bước chân vang lên, Chiến Dã mới đưa tay gỡ tay nàng khỏi eo bụng mình ra, sau đó bước lên, giữ một khoảng cách với nàng, quay mắt về phía cây hoa lê hít sâu một hơi.

Mùi hoa lê nhẹ nhàng đong đầy ch.óp mũi, khiến cảm xúc kích động của hắn chậm rãi bình phục.

Rốt cuộc là người từ nhỏ quen ẩn nhẫn nên chỉ trong nháy mắt, vẻ mặt của hắn lại khôi phục lãnh khốc cùng bình tĩnh như bình thường.

Phong Liên Dực bưng nước trà lại, đặt trên bàn đá dưới tàng cây hoa, mời bọn họ qua ngồi xuống.

Ba người đều rất bình tĩnh, nói nói cười cười, hào khí rất hài hòa.

“Lúc ta vừa vào nghe Thái t.ử Chiến Dã nói về chuyện của Bắc Nguyệt quận chúa, cụ thể thế nào?” Cầm chén trà chậm rãi uống một ngụm, Nguyệt Dạ mới cười hỏi.

Nàng luôn rất để tâm chuyện của Bắc Nguyệt quận chúa, thường xuyên phái A Lệ Nhã đi phủ Trưởng công chúa trông chừng, trước Tiêu Linh dám làm càn cũng được chấn chỉnh không một dấu vết.

Nghe nói Tiêu Linh hiện tại cũng không dám thường xuyên đi phủ Trưởng công chúa làm Đại tiểu thư, an phận rất nhiều, cho dù tới phủ cũng rất cung kính với Bắc Nguyệt quận chúa.

Nguyệt Dạ ra tay một lần cũng hoàn toàn làm Tiêu Linh kinh sợ.

Bắc Nguyệt quận chúa tính cách nhu hòa khoan dung, nàng Nguyệt Dạ không phải kẻ tầm thường.

Nếu không phải nể tình Phương di nương chỉ có một đứa con gái thì Tiêu Linh đã sớm bị nàng triệt hạ.

Chiến Dã cũng hiểu cảm tình của nàng đối với Bắc Nguyệt liền nói: “Phụ hoàng vẫn áy náy với quận chúa, cho nên treo hoàng bảng, chỉ cần có thể điều trị được ánh mắt của nàng thì sẽ được phần thưởng là thần khí linh đan, phong hầu tước.”

Chẳng trách gần đây Thành Lâm Hoài xuất hiện nhiều người tài ba dị sĩ mỗi nước như vậy, thần khí linh đan có hấp dẫn rất lớn với bọn họ, cho nên mới không màng vạn dặm mà đến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.