Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 643 Ngoái Đầu Nhìn Lại Cười

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:36

Nguyệt Dạ gật đầu, nhưng vừa nghĩ tới đôi mắt của Bắc Nguyệt quận chúa là thánh quân dùng kế hạ chú ăn miếng trả miếng, dùng ánh mắt của nàng trao đổi đôi mắt cho Mặc Liên.

Nói lại thì vì nàng nên Bắc Nguyệt quận chúa mới như vậy, nàng cảm thấy có lỗi nên rất quan tâm chuyện này.

“Nghe nói Lạc Lạc tìm được một phương t.h.u.ố.c, thu gom linh d.ư.ợ.c trên phương t.h.u.ố.c, chỉ cần luyện ra đan d.ư.ợ.c có lẽ có thể chữa khỏi mắt của Bắc Nguyệt quận chúa.” Phong Liên Dực cười nói, như có điều suy nghĩ nhìn về phía Nguyệt Dạ “Xem ra Lạc Lạc thiếu gia rất quan tâm Bắc Nguyệt quận chúa.”

Biết hắn nói lời này để nàng an tâm, Nguyệt Dạ ngầm hiểu, cười cười nói: “Vậy tìm ngươi chế t.h.u.ố.c đúng là người thích hợp nhất.”

Hắn luyện chế thành công Thất Phá Đan, đan d.ư.ợ.c còn lại tự nhiên không nói chơi.

Năm đó Phong Liên Dực làm con tin ở Nước Nam Dực, thân cận với luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp nhất Tiêu Dao Vương duyên cớ cũng bởi vì cùng là luyện d.ư.ợ.c sư, cho nên có thể trò chuyện với nhau.

Lúc đầu cho nàng hai khối Tẩy Tủy đan cũng là hắn tự mình luyện chế, thoáng cái khiến Đông Lăng cùng Lạc Lạc vượt cấp phát triển, có thể thấy thiên phú chế t.h.u.ố.c của hắn vẫn rất mạnh.

“Bệ hạ thâm tàng bất lộ, cao siêu luyện d.ư.ợ.c thuật cũng không hiển lộ, bởi vậy thế nhân không biết. Sau khi Tống Mịch rời khỏi, Nước Nam Dực liền không có luyện d.ư.ợ.c sư thực lực cao thâm, bởi vậy phụ hoàng rất khổ não, ta cũng tự tiện làm chủ mạo muội đến mời bệ hạ giúp việc này.” Chiến Dã nói rất khách khí.

“Sự tình liên can tới Bắc Nguyệt quận chúa, mặc kệ thế nào ta sẽ hết sức.” Phong Dực gật đầu cười nói với Chiến Dã.

Nguyệt Dạ đặt chén trà xuống nói: “Chiến Dã, ánh mắt của cô ấy không phải bệnh tầm thường, mà là thánh quân nguyền rủa, ăn miếng trả miếng, không thể nghịch chuyển, sợ rằng cho dù luyện ra t.h.u.ố.c cũng không có tác dụng gì.”

“Cái này…” Chiến Dã giật mình, lời của nàng không thể nghi ngờ là dập tắt hi vọng trước mặt, nếu thật sự không thành công, sợ rằng phụ hoàng sẽ đau lòng nhất.

“Để ta thử xem.” Nhìn một cánh hoa đào rơi vào chén trà, Nguyệt Dạ nhẹ nhàng hít một hơi, ngẩng đầu lên nói.

Sắc mặt Phong Liên Dực có chút thay đổi, nhìn nàng nhưng không mở miệng.

Ánh mắt Chiến Dã sáng lên, biết bản lĩnh của nàng luôn luôn có thể sáng tạo kỳ tích, nàng nói thử tỏ vẻ có hi vọng.

“Không thành vấn đề, lúc nào ngươi rảnh rỗi, ta an bài ngươi tiến vào phủ Trưởng công chúa.”

“Ngày mai đi, không nên nói cho cô ấy ta là ai.”

“Ta hiểu!” Chiến Dã đứng lên, hiển nhiên thật cao hứng “Ta đi về trước, sáng sớm ngày mai ta đi Tỏa Nguyệt Lâu tiếp ngươi.”

Nguyệt Dạ gật đầu, đứng lên nhìn Chiến Dã rời nhanh đi.

Phía sau một tay nhẹ nhàng cầm tay nàng, Phong Liên Dực thấp giọng nói: “Nàng thật sự có cách sao?”

“Để xem trước đã.”

“Nguyệt.” Giọng nói trầm trọng gọi nàng một tiếng. “Sao nàng phải khổ sở như vậy? Thuật ăn miếng trả miếng không thể nghịch chuyển, nàng không thể chữa khỏi được, nàng định dùng cách gì?”

“Ta tạm thời chưa nghĩ được.” Nguyệt Dạ thấp giọng nói, chậm rãi ngồi xuống, quay đầu lại nhìn hắn, “Cô ấy không nhìn được là vì ta……”

“Cô ấy hiện tại có được hết thảy còn chưa đủ bồi thường sao?” Phong Liên Dực kích động nói, “Vì cô ấy nàng cũng hy sinh cả Lạc Lạc!”

“Không nên nói như vậy, hy sinh Lạc Lạc không chỉ vì cô ấy!” Ngực có chút phập phồng, nàng cũng kích động đứng lên.

“Nguyệt……” Bất đắc dĩ nhìn đôi mắt ửng đỏ của nàng, giọng điệu của Phong Liên Dực từ từ mềm mỏng: “Ta biết nàng không muốn nợ bất luận kẻ nào, nhưng nàng……”

Nguyệt Dạ chậm rãi ghé trán tựa vào vai hắn ,“Xin lỗi, nhưng mỗi lần ta nằm mộng thấy Anh Dạ cũng cảm giác ta là tội nhân, hiện tại không ai biết, bọn họ tưởng người phạm sai lầm là Bắc Nguyệt quận chúa. Cô ấy rất mềm yếu, không kiên cường như ta, cho nên, chỉ cần ta có thể làm được thì nhất định phải giúp cô ấy!”

Thuận thế kéo nàng vào trong lòng, thương tiếc vỗ lưng nàng, Phong Liên Dực nói : “Được, nàng thích làm gì thì cứ làm, không cần áy náy, ta hy vọng có một ngày thấy nàng thực sự vui vẻ tự do, sống cho bản thân. Vì ngày này, ta sẽ giúp nàng.”

“Dực, tại sao chàng lại… tốt như vậy chứ?” Nguyệt Dạ thì thào nói.

“Bởi vì ngươi.” Giơ tay lên sủng nịch vuốt tóc nàng, ôm vào trong n.g.ự.c như con mèo nhỏ đáng yêu.

Trước kia nghe người ta nói nàng lãnh huyết vô tình, ngay cả Yểm cũng nói nàng vô tình vô nghĩa, nhưng nếu nàng đúng là người lãnh huyết vô tình thì hắn đã cảm thấy tốt hơn.

Ít nhất như vậy thì nàng có thể hoàn toàn thuộc về hắn.

Nguyệt Dạ thuận thế, cả thân thể tựa vào n.g.ự.c hắn, ngẩng đầu nhìn chiếc cằm hoàn mỹ không tỳ vết, ngón tay cố ý quấn quanh sợi tóc của hắn.

“Trước kia nghe người ta nói chàng là người âm lãnh, cho dù không đoạn tuyệt tình ái cũng như Tu La, sao ta thấy chẳng giống?” Nàng cười tủm tỉm nhìn hắn hỏi.

Phong Liên Dực hạ mắt, ánh mắt màu tím liễm liễm ý cười khuynh thành.

“Cho dù ta không tốt nhưng vẫn sẽ giả dạng làm người tốt trước mặt nàng.”

“Chà chà, nếu sau này ta nhìn thấy một mặt không tốt nào đó thì không chừng sẽ không thích chàng nữa.”

Ý cười trong mắt càng sâu, hắn sung sướng nói: “Ở trước mặt nàng, ta vĩnh viễn sẽ không lộ ra mặt không tốt nào.”

“Thật không?” Nguyệt Dạ kéo dài giọng, vẻ mặt cười xấu xa, “Trước kia không biết ai suýt g.i.ế.c ta chứ.”

Sắc mặt ngưng tụ, cánh tay ôm c.h.ặ.t nàng đột nhiên thu hồi, Phong Liên Dực đột nhiên trầm mặc.

Nguyệt Dạ yên lặng nhìn hắn, bàn tay thon thả chậm rãi bao trọn khuôn mặt hắn, dịu dàng nói: “Chàng như vậy ta vẫn thích, có xấu hơn nữa ta vẫn sẽ thích .”

Chỉ chốc lát trầm mặc, lúc nàng nhìn sâu hắn, muốn kéo hắn khỏi trí nhớ không tốt kia thì hắn đột nhiên lại giương môi cười.

“Ta chờ nàng nói những lời này.”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức nắm tay nện hắn một cái, vừa rồi vẻ mặt hắn ưu thương chính là lừa nàng nói ra những lời này!

“Ta đúng là mù, không nhìn ra chàng xấu xa như vậy!”

Phong Liên Dực trong lòng vui vẻ cất tiếng cười to, tiếng cười chấn đắc hoa đào hoa lê rơi xuống, giống như tuyết mịn đầu mùa đông rơi xuống đất không tiếng động.

Lúc đó hắn nghĩ: Chỉ cần như vậy cũng rất thỏa mãn, nàng ngẫu nhiên hờn dỗi, làm nũng, tựa vào trong lòng hắn như đứa trẻ.

Cho dù mỗi lần chỉ có thời gian ngắn ngủi nhưng với hắn thế là đủ.

Bởi vì trong lòng nghĩ sẽ đợi một ngày nàng buông bỏ hết thảy, khi đó, nàng hoàn toàn chỉ thuộc về hắn.

Hắn có thể chờ, cả đời cũng có thể chờ.

Giờ phút này hắn không nghĩ tới ngay cả thời gian ngắn ngủi tốt đẹp như vậy cũng bị đ.á.n.h phá…

Trở lại Tỏa Nguyệt Lâu, Nguyệt Dạ lật xem điển tịch, tìm kiếm nguyền rủa ăn miếng trả miếng, trời gần sáng cũng không nghỉ ngơi.

Yểm biến mất cả buổi tối đã trở về lúc trời tờ mờ sáng, vừa vào cửa nhìn thấy phòng nàng vẫn sáng đèn liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, chưa bao giờ biết gõ cửa là gì.

Nguyệt Dạ nhìn thấy hắn cũng không muốn nhắc lại chuyện giận dỗi ngày hôm qua, vội vàng để hắn lại ngồi xuống, sửa sang lại kết quả một buổi tối cho hắn nhìn.

Yểm mặc dù vẫn tức giận, nhưng nhìn thấy bộ dáng này của nàng cũng không nổi nóng, ánh mắt đảo qua mặt thư cuốn liền đẩy ra.

“Vô dụng!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.