Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 647 Phù Du Nửa Tấc

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21

May là nàng am hiểu nhìn trong bóng tối, nếu không hoàn toàn không biết theo sát chân Mặc Liên ở trong Tàng thư các như mê cung này.

Đã đi xa như vậy, hẳn là có thể nói chuyện rồi chứ?

Nguyệt Dạ không hiểu cứ tiếp tục bước về phía trước, Mặc Liên vẻ mặt mê hoặc, căn bản không định dừng lại.

Đột nhiên, Mặc Liên dừng bước chân một chút, nàng tưởng hắn rốt cuộc muốn mở miệng liền bước nhanh hơn lên.

Cũng không ngờ Mặc Liên chỉ hơi dừng lại một chút, liền xoay người từ giá sách cuối sang bên kia dọc đường đi ra ngoài.

Nguyệt Dạ hoàn toàn ngơ ngẩn, hắn không muốn nói chuyện cùng nàng …

Từ khe hở giữa chống sách nhìn bóng dáng Mặc Liên chậm rãi đi qua, trong ánh sáng mờ ảo, trên gương mặt hắn tái nhợt, đóa hoa Cát cánh quỷ dị màu đen như dấu ấn chợt lóe mà qua.

Nguyệt Dạ bất đắc dĩ muốn đuổi theo hắn, nhưng bên tai đã sớm truyền đến tiếng mở cửa cùng đóng cửa, chờ lúc nàng đi tới cửa thì Mặc Liên đã sớm đi ra ngoài.

Tại sao rõ ràng phát hiện nàng cũng không muốn nói chuyện cùng nàng đây?

Đi theo một vòng như vậy, lòng tràn đầy hy vọng có thể nói mấy câu tốt đẹp với hắn, nhưng hắn lại không nói một tiếng đã đi.

Yểm nói rất đúng, hắn đúng là một kẻ một du côn cắc ké!

Điện Quang Diệu vĩnh viễn không thiếu ánh sáng, ở trong kết giới, cho dù trời đông ảm đạm giá rét buốt lạnh cũng có thể nhìn thấy chung quanh Quang Minh Thần Điện mãi mãi có ánh sáng sáng lạn.

Ánh sáng muôn đời, vĩnh viễn lưu truyền.

Mặc Liên chậm rãi đi tới trước quảng trường trống trải ở Quang Minh Thần Điện, vẫn trầm mặc không nói gì.

Thời gian ngắn ngủn ở chung, kiếp phù du nửa tấc, đối với hắn như là giấc mộng.

Hắn không đành lòng phã vỡ giấc mộng.

Không thể phá vỡ, nát sẽ không có, sau đó nàng sẽ không trở về, ngay cả mộng cũng không cho hắn.

Bên tai nhẹ nhàng vọng lên tiếng bước chân, giống như là trong Tàng thư các nàng bình thản đi theo hắn, vĩnh viễn sẽ không đi mất.

Cứ việc không nhìn thấy bộ dáng của nàng, nhưng không vấn đề gì, hắn ngay từ đầu không thấy cái gì, cũng không biết bộ dáng của nàng.

Khi đó, bọn họ còn có trí nhớ tốt đẹp vui vẻ, nhưng từ khi ánh mắt của hắn có thể nhìn thấy nàng thì đúng là cơn ác mộng.

Ánh mắt này đúng là nguyền rủa.

Thà rằng không nhìn thấy nàng, dựa vào tưởng tượng, cũng biết nàng tốt đẹp.

Ta yêu ngươi, thời gian sẽ biết.

Nguyệt Dạ một mình bồi hồi ở trong Tàng thư các, bị Mặc Liên chọc tức không nhẹ, cho nên buồn bực trong chốc lát, sau đó hạ quyết tâm muốn đi tới chỗ thiên đại Đông nhi một chuyến.

Mạnh Kỳ Thiên cho cô ấy tư liệu, hẳn là thứ nàng muốn.

Tuy nhiên giờ phút này trời vẫn sáng, đi ra ngoài không tiện, nàng đã chuẩn bị ứng phó tốt các tình huống, kể cả trước khi gặp thiên đại Đông nhi, tránh không chiến đấu.

Cho nên đợi trời tối mới đi ra ngoài.

Bóng đêm đối với nàng luôn luôn là thời cơ tốt nhất để làm việc.

Nếu quyết định vậy thì xem xét chung quanh Tàng thư các một chút, khó có cơ hội tốt như vậy, nàng biết trong Tàng thư các của Điện Quang Diệu có không ít thứ tốt.

Ngẩng đầu, ánh mắt tiếp xúc tới chỗ Mặc Liên vừa đứng đọc sách, sách hắn xem vẫn đặt ở đó.

Trong lòng đột nhiên tốt hơn, Mặc Liên sẽ xem sách gì? Trong lòng nàng vẫn có ấn tượng với mấy đặc trưng của Mặc Liên: Đơn thuần dễ bị lừa, cường giả không thể là địch, rất nghèo không có tiền, mù chữ.

Một người từ nhỏ không nhìn thấy sẽ có học vấn phong phú sao?

Đương nhiên ngoại trừ chữ nổi.

Cho nên ngay từ đầu nhìn thấy Mặc Liên ở trong Tàng thư các rất có thiện cảm, hắn muốn Bắc Nguyệt quận chúa hồi phục thị lực nên mới đến, nhưng hắn sẽ xem sách gì đây?

Đi tới trước giá sách, cầm sách hắn xem ra. Nhìn mặt bìa là một quyển d.ư.ợ.c kinh, nhưng khi nhìn thấy sách Nguyệt Dạ lại không nhịn được cười rộ lên.

“Đồ đần, sách cũng cầm ngược……” Khóe miệng hơi mỉm cười, mở sách vở ra, một đồ vật đột nhiên từ bên trong rơi ra.

Nguyệt Dạ tay mắt lanh lẹ, lập tức tiếp được, là một khối t.ử ngọc tròn, phía trên khắc hoa Cát cánh tinh tế, cánh hoa nửa mở, vài mảnh lá cây phụ trợ, như là tùy thời sẽ nở rộ.

Nhìn thấy t.ử ngọc, trong lòng nàng đột nhiên nhói một cái, lập tức không tiếng động nắm thật t.ử ngọc trong lòng bàn tay.

“Mặc Liên, ta chưa từng trách ngươi.” Thấp giọng thì thào nói.

Tưởng tượng bộ dáng Mặc Liên đứng ở chỗ này cẩn thận bỏ t.ử ngọc vào trang sách, đột nhiên trong lòng dâng lên áy náy.

Bên ngoài ánh mặt trời chậm rãi nghiêng, từ từ, tro bụi trong ánh sáng mờ ảo chậm rãi biến mất.

Nguyệt Dạ vẫn đợi trời hoàn toàn tối mịt mới trả sách vở lên giá, sau đó thu hồi t.ử ngọc, lặng yên không một tiếng động ra khỏi Tàng thư các.

Nàng từng sống ở Hồng Liên điện nên rất quen thuộc. Mỗi lần đến một chỗ, việc làm trước hết của nàng là nhớ kỹ địa hình chỗ đó.

Bởi vậy muốn ẩn thân đi vào hoàn toàn không cần tốn nhiều sức.

Bên trong trừ mấy thị nữ quét dọn thì không có bất kỳ ai, Nguyệt Dạ thuận lợi tiến vào trong phòng.

Nhớ tới lúc hôm nay gặp nhau ở trên đường, thiên đại Đông nhi mang người cầm vài tập hồ sơ, đại khái chính là tư liệu Mạnh Kỳ Thiên cho cô ấy đi.

Trong Điện Quang Diệu ít có người có thể vào, hồ sơ này cấp cho Mặc Liên nhìn, cho nên thiên đại Đông nhi hẳn là sẽ không giấu kỹ.

Nguyệt Dạ đi thẳng đến trước bàn, quả nhiên nhìn thấy vài tập hồ sơ, nàng như nhặt được chí bảo, lập tức đi qua, vừa mới cầm hồ sơ lên, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng từ trong trong phòng truyền đến.

“Ngươi là ai?”

Nguyệt Dạ khóe miệng giương lên, bị phát hiện cũng không trách, thiên đại Đông nhi sớm đã có cảnh giác, nhận thấy có người xông tới thì sao lại không phòng bị chứ?

Có điều không ngờ mới một năm không gặp, bản lĩnh ẩn giấu hơi thở của cô ấy lại lợi hại như vậy!

Có lẽ vì trở thành tân nhiệm Hồng Liên của Điện Quang Diệu, cho nên Mạnh Kỳ Thiên cho cô ấy không ít thứ tốt đi!

Tuy nhiên đã tìm được thứ mình muốn rồi cũng không cần tiếp tục ở lại.

Nguyệt Dạ cầm hồ sơ, xoay người đi ra ngoài.

“Điện Quang Diệu là chỗ ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?” Thiên đại Đông nhi quát lạnh một tiếng, đột nhiên từ trong nội thất lướt ra.

Một cơn gió mạnh xẹt qua! Trong phòng ngọn đèn dầu sáng ngời cũng lay động một chút!

Nhìn thấy người đến không ra tay mà chỉ cầm tài liệu về đôi mắt của Bắc Nguyệt quận chúa thì thiên đại Đông nhi giật mình.

Trong lòng dâng lên hy vọng khiến nàng càng không muốn thả người kia đi.

Nhưng tốc độ của nàng nhanh cũng không thể sánh được Nguyệt Dạ tốc độ luôn luôn kinh người?

Nàng mới ra thì Nguyệt Dạ đã rời khỏi phòng!

Thiên đại Đông nhi nhíu mi tâm, đột nhiên hai tay kết ấn, lòng bàn tay tạo thành chữ thập, quát khẽ một tiếng.

Trong viện tiếng ầm ầm vang lên!

Núi lở đất nứt, tường viện khuynh đảo, trên mặt đất thổ nhưỡng như núi non đột nhiên dâng lên đứng sừng sững trước mặt!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.