Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 648 Phù Du Nửa Tấc

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21

Nguyệt Dạ dừng bước chân lại, bất đắc dĩ lui về phía sau từng bước, đất dưới chân nghiêng  suýt khiến nàng đứng không vững!

Hừ, thật sự muốn ra tay sao?

Bỏ tài liệu vào nạp giới, nàng nhếch khóe môi, nếu vậy hôm nay xem thực lực của thiên đại Đông nhi rốt cuộc phát triển đến tình trạng gì đi!

Tiếng xé gió hùng hậu sắc bén thẳng thấu phía sau lưng!

Nguyệt Dạ nhẹ nhàng xoay thân, dưới chân giẫm băng tuyết hướng một bên khác.

Thân thể của nàng chuyển trở lại, trong lòng thiên đại Đông nhi vẫn mong chờ nhìn thấy tướng mạo của nàng, lúc nhìn rõ thì thất vọng.

Nàng tưởng rằng……

Trong lòng chua xót, biết Hoàng Bắc Nguyệt trước kia sẽ không còn trở về, thiên đại Đông nhi khẽ quát một tiếng, một thanh huyền hoàng kiếm xuất hiện trong tay, trên kiếm nguyên khí thổ lượn lờ, theo động tác của nàng, bùn đất từ mặt đất chất lên, khí thế như dời sông lấp biển.

“Ngươi tưởng chỉ có ngươi có thể khống chế nguyên khí thổ sao?” Nguyệt Dạ khẽ cười một tiếng, không lấy ra v.ũ k.h.í, một tay kết ấn, trong không khí chợt hiện lên ánh sáng bùa chú.

Trong lúc đó, núi đất đè vào đỉnh đầu nàng lập tức sụp đổ tan tành.

Thiên đại Đông nhi ngẩn ra, lạnh lùng nói: “Không ngờ là một vị cao thủ thuộc tính thổ!”

Vừa rồi cảm giác tốc độ nàng cực nhanh, năng lực ẩn giấu hơi thở mạnh như thế, nhất định là nguyên khí phong, không ngờ lại đọ sức cùng cao thủ phòng ngự thuộc tính thổ!

Thật sự ngoài ý muốn.

“Cùng là thuộc tính thổ, ngươi có thể là đối thủ của ta sao?” Nguyệt Dạ nhếch môi, có chút khiêu khích nói.

“Hừ! Đừng xem thường người khác!” Thiên đại Đông nhi rất nhanh vung kiếm, niệm ngự thú quyết, trong núi đất khuynh đảo, một con thú thật lớn nguyên khí thổ rống lên!

Thiên đại Đông nhi triệu hồi thú - Cự Tê Giáp Long!

Trước kia đã lĩnh giáo lực phòng ngự cùng lực công kích đều rất mạnh mẽ!

Tuy nhiên bị bại một lần sẽ không bại lần tiếp theo, hình thành một tòa lá chắn nguyên khí thổ không gì phá nổi!

Tay Cự Tê Giáp Long bị ngăn lại, phản chấn trở về!

Thiên đại Đông nhi nhíu c.h.ặ.t mi lại, cánh tay mơ hồ tê dại, không ngờ người này thực lực lợi hại như vậy!

Trong đầu đang nghĩ tới, đột nhiên người trong lá chắn phi thân nhảy lên, bóng dáng linh hoạt mạnh mẽ  như chim én lướt qua mặt hồ.

Trong không khí mấy động tác biến ảo, hai chân liên tục đá đến chỗ nàng!

Kiếm trong tay Thiên đại Đông nhi lập tức biến thành một tấm chắn thật lớn màu đất, ngăn trở quanh người!

Một chân Nguyệt Dạ nặng nề đá vào trong tấm chắn, trên chân tự nhiên có nguyên khí thổ bảo vệ, nhưng một đá vẫn cảm giác đập vào thép nguội, đau đến mức nàng lặng lẽ hít một hơi khí lạnh.

“Võng trói buộc! trận pháp kết thổ hình xà!”

Trên tấm chắn lóe sáng, tiếng nói thiên đại Đông nhi lạnh lùng vang lên.

Vô số nguyên khí thổ hình thành con rắn chui ra trên tấm chắn, cuốn c.h.ặ.t lấy chân Nguyệt Dạ!

Hình như có chút khinh địch…

Uy lực trận pháp kết thổ hình xà mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng.

Nguyệt Dạ lấy nguyên khí thổ ngăn cản, kết quả tất cả nguyên khí thổ đ.á.n.h lên hình con rắn đất lại khiến thân thể nó lớn mạnh hơn.

Loại thuật pháp quỷ dị này, chắc là Mạnh Kỳ Thiên đưa cho.

Trở thành Hồng Liên của Điện Quang Diệu, quả thật có không ít thứ tốt.

Nguyệt Dạ nghĩ, không hoảng hốt bất loạn cười với thiên đại Đông nhi, người sau giật mình một cái, nàng đã bị trói buộc, vì sao còn có thể cười được?

Loại tươi cười tự tại này hoàn toàn sỉ nhục nàng!

Ngón tay phía sau tấm chắn căng thẳng, hình xà cũng theo của nàng động tác căng thẳng. Sau đó nhấc chân nàng giữa không trung!

Cự Tê Giáp Long nổi giận gầm lên một tiếng, giơ bàn tay thật lớn lên, hung hăng đập về hướng Nguyệt Dạ, dự định đập nát nàng!

Nguyệt Dạ thản nhiên liếc mắt cú đập mạnh của Cự Tê Giáp Long, trong thân thể âm thầm khởi động nguyên khí lôi, thuật pháp thuộc tính thổ không thể vây khốn được nàng.

Tuy nhiên, không đợi động tác của nàng, một luồng ánh chớp màu đen ngoài ý muốn từ xa phóng tới, vừa lúc xuyên qua lòng bàn tay Cự Tê Giáp Long, sau đó nhanh ch.óng cắt đứt trận pháp kết thổ hình xà của thiên đại Đông nhi.

Trên đùi đột nhiên không còn trói buộc, thân thể Nguyệt Dạ lập tức rơi xuống, song không có rơi trên mặt đất đã được một sức mạnh vô hình nhẹ nhàng đỡ để nàng vững vàng đứng lại.

Cự Tê Giáp Long đau gào to.

Mà thiên đại Đông nhi nhìn thấy nguyên khí lôi màu đen xuất hiện thì sắc mặt đã biến đổi, quay đầu nhìn chỗ nguyên khí phóng tới.

Mặc Liên……

Tại sao hắn đột nhiên ngăn cản nàng?

Trong điện Hồng Liên chiến đấu động tĩnh có chút lớn, đã sớm kinh động không ít người của Điện Quang Diệu, Mặc Liên chạy tới cũng là bình thường, tuy nhiên tại thời khắc nguy cấp cứu nàng, nói vậy hắn cũng bí mật trốn ở một nơi xem cuộc chiến.

Biết thực lực của nàng sâu không lường được, thiên đại Đông nhi không phải là đối thủ của nàng, song lúc nhìn thấy nàng ở hiểm cảnh  vẫn không nhịn được ra tay.

Nguyệt Dạ cũng nhìn về phía nguyên khí lôi phóng tới, nhưng bên vách tường sụp đổ chỉ có một bóng dáng hắc ám vội vã xẹt qua.

Trong lòng thở dài một tiếng, tính tình thật không tự nhiên.

“Xem ra bỏ lỡ một trận đ.á.n.h đặc sắc.” Tiếng cười như gió xuân chậm rãi truyền tới.

Mấy cao thủ mặc đồ đen đi tới trước, sau đó mới đến nam nhân vẻ mặt vĩnh viễn tươi cười, tựa hồ rất bình dị gần gũi, chậm rãi thong thả bước đến.

Hôm nay Mạnh Kỳ Thiên đã là thánh quân của Điện Quang Diệu, thân phận địa vị không thể so sánh với trước, nhưng vẫn mặc quần áo màu thanh nhã, có điều bên hông treo một đai lưng màu vàng, nhìn giống đai lưng, kỳ thật Nguyệt Dạ liếc mắt một cái liền nhìn ra đó là một cây roi, là thần khí thượng phẩm, sợ rằng uy lực hơn chứ không kém Roi Hỏa thần.

Điện Quang Diệu thật có rất nhiều đồ tốt!

Vị trí Thánh quân cũng không thay đổi hắn nhiều, chỉ là trước đây vẫn che giấu cẩn thận một chút tinh nhuệ phong mang, lúc này không cần che giấu nữa.

Cặp mắt sắc bén nhìn về phía Nguyệt Dạ, giật mình với tướng mạo hết sức xa lạ của nàng, vừa rồi nhìn nàng ra tay cũng là thuộc tính thổ, không tiết lộ nhiều tin tức lắm về thân phận nàng.

Bởi vậy Mạnh Kỳ Thiên cũng không nắm chắc nàng là ai, có điều vừa rồi thấy Mặc Liên lặng lẽ ra tay...

Lấy tính cách Mặc Liên thì chưa bao giờ sẽ lặng lẽ giúp một người, sau đó vẫn hoảng hốt chạy trốn như vậy.

Trên đời này chỉ có một người sẽ khiến hắn làm như vậy.

Thông minh như Mạnh Kỳ Thiên, tia xa lạ trong mắt chỉ chợt lóe liền cao thâm nheo lại.

Hai tay Nguyệt Dạ khoanh trước n.g.ự.c, nàng cũng là người thông minh, tự nhiên liếc mắt một cái liền biết Mạnh Kỳ Thiên đã nhận ra nàng tới.

“Đã lâu không gặp.” Nụ cười trên khuôn mặt hắn luôn khiến nàng có vài phần cảm giác dối trá.

“Bình an vô sự chứ?.” Nguyệt Dạ thản nhiên nói, liếc mắt mấy cao thủ đang lặng lẽ bao vây mình, bên khóe miệng có ý cười châm chọc.

Biết toàn bộ những người này cộng lại cũng không phải là đối thủ của nữ nhân này, bởi vậy Mạnh Kỳ Thiên ra hiệu để toàn bộ những người đó rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 646: Chương 648 Phù Du Nửa Tấc | MonkeyD