Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 652 Thuật Di Dời
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21
Tiêu Linh không có nội lực cơ hồ bị luồng uy áp áp này khiến lục phủ ngũ tạng vỡ vụn!
“Hiểu chưa?” Nguyệt Dạ không kiên nhẫn hỏi lại một lần.
“Hiểu, hiểu rồi” Tiêu Linh vội vàng gật đầu, thấp giọng khóc hu hu.
“Trở về đối xử tốt với mẫu thân ngươi.” Nguyệt Dạ vừa dứt lời đột nhiên rời đi, thuận đường trở lại Lưu Vân Các giải quyết người mà Tiêu Linh mang đến.
Không muốn g.i.ế.c Tiêu Linh vì nể tình Phương di nương, bài học này đủ để ả nhớ cả đời!
Nhưng ngoài ý muốn là hiện nay Chiến Dã đã từ từ cầm quyền, sau khi hắn nắm quyền vài lần cải cách đã từ từ tước quyền những người bảo thủ, không có quyền thế lớn như An Quốc công, vậy mà lão ta vẫn dám cùng Tiêu Linh gây bất lợi cho Bắc Nguyệt quận chúa.
Xem ra năm đó nàng g.i.ế.c Tiết mộng, dùng kế phế đi Tiết Triệt, An Quốc công vẫn ghi tạc trong lòng!
Lão gia hỏa kia thích mang thù như vậy, chán sống rồi chăng?
Mang theo cặp mắt của Tiêu Linh bay nhanh về Tỏa Nguyệt Lâu. Yểm từ chỗ Hồng Chúc biết nàng muốn thi triển ‘Thuật Di Dời’ giúp Bắc Nguyệt quận chúa hồi phục thị lực liền ở trong phòng chờ Nguyệt Dạ trở về.
Nguyệt Dạ đẩy cửa vào, nhìn thấy Yểm thì ngẩn ra, lập tức cười nói: “Sao ngươi lại tới đây?”
Yểm khoác một ngoại bào màu đỏ, nghiêng người dựa vào giường Bắc Nguyệt quận chúa ngủ say, động tác khêu gợi khiến Hồng Chúc không tiện nhìn.
“Thuật Di Dời? Đúng là có người nghĩ biện pháp như vậy.”
“Nói thế thì ngươi đã sớm biết Thuật Di Dời là biện pháp khả thi?”
Yểm không thừa nhận, có điều hắn chỉ trầm mặc, dường như đồng tình.
Nguyệt Dạ không tức giận, chỉ cười nói: “Ngươi đã biết thì ta cũng yên tâm hơn nhiều.”
“Ngươi yên tâm cái gì? Thi hành Thuật Di Dời, chỉ cần có chút sai lầm có thể chính ngươi sẽ gánh hậu quả!” Yểm tức giận đ.ấ.m vào gối mềm trên giường.
Không thể không nói, lúc hắn tức giận, bộ dáng thật ngây thơ.
Nguyệt Dạ sắc mặt nghiêm túc “Yểm, ta nghiêm túc mới quyết định như vậy, cũng không phải nhất thời xúc động.”
Nhìn sắc mặt kiên định của Nguyệt Dạ, Yểm lẩm bẩm: “Ngươi không hề hiểu rõ thuật này.”
“Từ từ sẽ hiểu.” Nguyệt Dạ giơ giơ tài liệu từ Điện Quang Diệu ra, cười tủm tỉm nói, “Ngươi cứ yên tâm, không dám nói ngoa nhưng đối với những thuật pháp trên đời, không có người thứ hai quen thuộc hơn ta”
Bởi vì Vạn thú Vô Cương chính là pháp bảo hình thành từ tập hợp pháp thuật cấp cao. Đối với bùa chù, vận dụng chú thuật yêu cầu rất nghiêm ngặt, cho nên nhiều năm qua, nàng cũng coi là một cao thủ.
Nàng cũng nói như vậy, Yểm tự nhiên không thể nói gì, nhắc nàng vài câu liền trở về nghỉ ngơi.
Nguyệt Dạ lắc đầu cười cười, Yểm mặc dù thích làm ngược lại nàng, tuy nhiên cũng bởi vì quan tâm nàng.
Trước kia lo lắng hắn từ hắc thủy cấm lao đi ra biến thành kẻ địch của mình, hiện tại cũng yên tâm, ma tính người này đang chậm rãi mất đi.
Liếc nhìn Bắc Nguyệt quận chúa ngủ say trên giường, trong lòng Nguyệt Dạ lặng lẽ dự định, dặn dò Hồng Chúc đi tìm Chiến Dã, nói tình huống của Bắc Nguyệt quận chúa cho hắn biết, bảo hắn không nên lo lắng, hai ngày nữa sẽ đem quận chúa bình yên vô sự trở về.
sau lúc Hồng Chúc đi, nàng để đám người A Tát Lôi thay nhau canh giữ ở bên ngoài, chính mình mới an tâm đi trong thư phòng, nghiên cứu cấm thuật - Thuật Di Dời trong tài liệu.
Sau một hồi nghiên cứu phát hiện Thuật Di Dời bị liệt vào cấm thuật quả thật là danh bất hư truyền, ký hiệu phức tạp đủ để nàng váng đầu.
Một đêm không ngủ, suốt đêm nghiên cứu, trời nhanh chuyển sáng, bất giác vậy mà đã ngủ.
Trong mộng không biết thấy cái gì mà đầy m.á.u tươi khiến nàng cả kinh, đầu đầy mồ hôi tỉnh lại.
Thư phòng an tĩnh, ngọn nến đốt tới cuối ngọn gần tắt.
Ngoài cửa sổ trời đã sáng.
Lặng lẽ thở dài một hơi, xem ra đúng là tâm tình quá khẩn trương, suy nghĩ nhiều quá.
Nguyệt Dạ xoa huyệt Thái Dương đứng lên, đại khái ngủ không được ngon giấc, mí mắt nhảy liên tục, giật mình một cái, nàng đột nhiên mở cửa lao ra!
Ngoài căn phòng của Bắc Nguyệt quận chúa, thủ vệ vừa vặn đổi thành A Tát Lôi cùng một thiếu niên ít tuổi nhất, hai người tinh thần chấn hưng đứng, không hề có chuyện gì xảy ra.
Nguyệt Dạ thở hồng hộc đứng trong viện, suy nghĩ nhiều quá, nhất định là suy nghĩ nhiều quá.
“Vương, dậy sớm vậy sao?” A Tát Lôi cười hỏi.
Nguyệt Dạ lau một chút mồ hôi lạnh trên trán, cười gật đầu: “Khổ cực các ngươi, ban đêm không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Vương yên tâm, không có chuyện gì xảy ra cả.”
Nguyệt Dạ đi qua, A Tát Lôi một bên mở cửa, một bên quay đầu lại nhìn nàng nói : “Hồng Chúc đã trở về, cô ấy đã nói cho Thái t.ử Chiến Dã, thái t.ử bảo vương cứ thoải mái làm việc, không cần lo lắng những chuyện khác.”
Cửa phòng không khóa, chỉ cần đẩy một chút sẽ mở, nhưng A Tát Lôi dùng sức đẩy cũng không ra liền nghi hoặc.
“Chẳng lẽ khóa trái từ bên trong?” Người của bọn họ ngày đêm thủ vệ, Bắc Nguyệt quận chúa nếu khóa cửa thì nhất định bọn họ sẽ nghe được động tĩnh.
Cho nên không thể bị khóa! Nhất định là bị thứ gì đó chống đỡ!
A Tát Lôi trên tay âm thầm ngưng tụ nguyên khí đẩy ra, nhìn thấy bộ dáng của hắn, Nguyệt Dạ đã sớm nhíu mi, nghĩ đến cái gì đó lập tức hô: “Đừng đẩy…”
Vừa dứt lời, A Tát Lôi đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, cả người bị một ực lượng phản chấn hất ra.
Lực lượng quá mạnh mẽ, sau khi A Tát Lôi rơi xuống đất trực tiếp nhổ ra một bãi m.á.u.
Mà cánh cửa kia cũng bị lực lượng đ.á.n.h văng ra, tưởng rằng sẽ chứng kiến hình ảnh kinh tâm động phách nên Nguyệt Dạ phản xạ có điều kiện híp mắt lại.
Song, trong phòng rất bình tĩnh, liếc mắt nhìn qua cũng không có chỗ nào bất thường.
Để thiếu niên nâng A Tát Lôi dậy, nàng đi tới cửa.
“Chủ nhân cẩn thận một chút, lực lượng rất khổng lồ.” A Tát Lôi đỡ n.g.ự.c đau nhức, c.ắ.n răng nói.
“Là kết giới.” Nguyệt Dạ đi tới cửa, giơ tay lên, nhẹ nhàng đụng vào một vách tường vô hình.
Không dùng sức mạnh với kết giới thì kết giới cũng sẽ không chủ động công kích.
Cho nên, kết giới này chỉ phòng ngừa quấy rầy mà không chủ động đ.á.n.h người.
Là ai bày kết giới ở bên trong?
“Hồng Chúc, gọi Tiểu Đăng Lung lại đây!” Nguyệt Dạ thử một chút trên kết giới, khuôn mặt bình tĩnh nói.
Kết giới có sức mạnh cường đại như vậy, ngay cả nàng cũng không đ.á.n.h mở được.
Hồng Chúc rất nhanh đem Tiểu Đăng Lung đến. Cô ấy là kết giới sư xuất sắc, vừa nhìn nguyên khí giao động trên kết giới liền cau mày nói: “Là ma thú!”
“Chẳng lẽ là Quân Ly?” Hồng Chúc biến sắc, ý nghĩ đầu tiên chính là do thần nhập ma Linh tôn Quân Ly!
“Mở ra!” Nguyệt Dạ nhăn mặt, nhìn Tiểu Đăng Lung kết ấn, trong đầu đột nhiên trống rỗng, huyệt Thái Dương thình thịch nhảy dựng, cả hai tròng đỏ lên khiến người ta sợ hãi!
Chờ kết giới mở ra một lỗ hổng, Nguyệt Dạ lập tức vọt vào!
Đi qua bình phong, tới phòng ngủ, đập vào mắt là vô số ký hiệu phức tạp, toàn bộ lấy m.á.u tươi viết trên sàn nhà, trên bình phong, trên vách tường, thậm chí trên xà ngang phòng ốc.
