Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 653 Thuật Di Dời
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21
Trong nháy mắt hơi thở nghẹn trong cổ họng, trống n.g.ự.c nhanh đến khó tin.
Bước chân vội vã đi vào, Bắc Nguyệt quận chúa nằm trên giường, phía trên áo lót màu trắng cũng vẽ đầy ký hiệu, một chiếc gương tròn đặt trên n.g.ự.c nàng.
Trên mặt đất một bình sứ vỡ nát, rơi ra hai khối m.á.u chảy đầm đìa, đúng là con ngươi Tiêu Linh mà hôm qua nàng mang về.
Bởi vì vật trả giá cho Thuật Di Dời cùng người thi triển ở một chỗ sẽ sinh ra liên lạc, là việc tốt để thi hành Thuật Di Dời, bởi vậy nàng đặt bình sứ trên giượng.
Nàng đi tới bên giường, nhìn sắc mặt Bắc Nguyệt quận chúa an tường ngủ, n.g.ự.c thở phập phồng cũng biết cô ấy bình yên vô sự.
Ánh mắt nhìn xung quanh phòng, rốt cuộc thấy bên kia giường, một mảnh góc áo yêu hồng.
Nàng lập tức nhảy qua, đời này có thể nói, nàng tuyệt đối không muốn thấy một màn như vậy.
“Yểm!”
Nam nhân yêu nghiệt vẻ mặt tái nhợt ngã bên giường, hai mắt đóng c.h.ặ.t, sợi tóc bừa bộn tỏa ra, trên quần áo đều là m.á.u, hắn là người trọng hình thức, chưa bao giờ để mình chật vật như vậy.
Như vậy sẽ không đẹp!
Mười đầu ngón tay đều có vết thương, đã ngưng kết thành sẹo.
Nguyệt Dạ nâng hắn dậy, nhẹ nhàng lay động thân thể hắn “Yểm! Yểm!”
Mặc dù hơi thở yếu ớt, nhưng gọi thế nào cũng không có bất kỳ hồi đáp nào.
Tựa như trước kia ở trong hắc thủy cấm lao giận dỗi nàng, hắn trốn đi, mặc kệ nàng gọi thế nào hắn cũng không lên tiếng.
“Ngươi đừng giận dỗi, ta sai rồi còn không được sao?”
Hồng Chúc cùng đám người A Tát Lôi đi theo vào thấy một màn như vậy đều cả kinh trợn mắt há miệng, không thốt lên lời.
Hồng Chúc nhìn ký hiệu chung quanh, kinh hô: “Đây là Thuật Di Dời!”
Nguyệt Dạ đột nhiên cúi đầu, chôn mặt vào vai hắn, “Nó lấy đi của ngươi cái gì?”
Hồng Chúc cúi đầu nhìn thấy bình sứ vỡ nát trên mặt đất, thoáng cái hít vào một luồng lương khí “Không phải hai mắt thì là cái gì?”
Trái tim như chìm vào đáy cốc, Nguyệt Dạ dùng tiềm thức thăm dò mạch đập của Yểm, trừ chút suy yếu thì không có chỗ gì bất thường.
Dù vậy nhưng nàng không thể thực sự an bình được.
Nếu thi hành Thuật Di Dời, hai mắt của Tiêu Linh không có tác dụng thì Yểm rốt cuộc mất đi cái gì?
Trừ ngón tay thì toàn thân hắn bình yên vô sự, nội tạng vẫn tốt, nàng thật sự không hiểu rốt cuộc hắn bị làm sao?
“Yểm?” Liên tục kêu nhiều lần, hắn tựa như ngủ thiếp đi, không hề đáp lại, Nguyệt Dạ dùng rất nhiều cách, kể cả lấy nguyên khí bản thân đưa vào người hắn, nhưng mỗi lần đi vào đều hoàn toàn bị bài xích ra.
Thân thể của hắn không tiếp thụ bất cứ quấy nhiễu gì từ ngoại giới, bất giác ngủ say.
Rốt cuộc là tại sao lại thế này?
Thử nhiều cách không có tác dụng gì, Nguyệt Dạ đành buông tha, nàng không biết thuật chuyển sinh, xem ra phải tìm cơ hội nói chuyện với Mạnh Kỳ Thiên.
“Chủ nhân, cô ấy tỉnh dậy.” Nhìn thấy nàng nhíu mày suy nghĩ sâu xa, Hồng Chúc cũng không dám lớn tiếng.
Nguyệt Dạ ngẩng đầu, nhìn thấy Bắc Nguyệt quận chúa ngủ trên giường động đậy, sau đó lông mi cong dài chậm rãi mở ra, lộ ra ánh nhìn trong suốt.
Đại khái là chưa quen ánh sáng xung quanh, lúc nàng mở mắt ra liền lập tức nhắm lại.
Lặng im hồi lâu mới cẩn thận mở to mắt, mờ mịt nhìn chung quanh.
Hồng Chúc đứng ở trước mặt nàng, mỉm cười với nàng.
Bắc Nguyệt quận chúa rụt thân thể, nhỏ giọng hỏi: “Đây, đây là đâu? Đôi mắt của ta……”
Đợi nàng chậm rãi thấy rõ tình huống trong phòng, trên vách tường cùng sàn nhà đầy huyết chú quái dị khiến nàng sợ đến tái mặt, thân thể cuộn lại, cuống quít lui về phía sau.
Giường lớn như vậy, nàng thoáng cái lùi tới bên bờ, thân thể vừa lệch ra suýt ngã xuống.
Nguyệt Dạ giơ tay lên đỡ nàng, giật mình thấy sau lưng có người, Bắc Nguyệt quận chúa lập tức sợ hãi hô to: “Đừng có g.i.ế.c ta! Van cầu các ngươi!”
Nhìn bộ dáng cô ấy nhu nhược nhát gan như vậy, Nguyệt Dạ đột nhiên cảm giác bi ai, quá khứ nàng cố gắng như vậy, hiện tại cũng liều lĩnh dọn đường cho cô ấy, vậy mà cô ấy vẫn… không hiểu chút nào sao?
Thế lực phía sau cô ấy, đưa mắt cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng không ai sánh vai vai được, ai dám đắc tội thì chỉ có c.h.ế.t.
Yểm vì cô ấy biến thành như vậy, nhưng cứu được ánh mắt của cô ấy chứ không có cách nào cứu được suy nghĩ trong lòng cô ấy.
“Đừng sợ.” Nguyệt Dạ hít sâu một hơi, giọng nói chậm rãi bình tĩnh trở lại “Ta là Hí Thiên, được Thái t.ử Chiến Dã nhờ vả, điều trị mắt cho quận chúa.”
Bắc Nguyệt quận chúa ngẩn ra, chậm rãi ngẩng đầu đ.á.n.h giá nàng.
Thiếu nữ trước mắt cùng tuổi với nàng, tóc đen như mực, làn da trắng nõn, đôi mắt đen nhánh thanh lạnh khiếp người, khí tức cường giả trên người khiến kẻ khác cảm phục giống như vương giả, nhìn mà phát khiếp.
Nghe được cái tên Chiến Dã, nàng lớn gan hơn một chút: “Ngươi thật sự là Hí Thiên?”
“Giọng nói của ta, quận chúa không nhận ra sao?” Nguyệt Dạ cố gắng nói dịu dàng: “Ngươi bây giờ có thể nhìn thấy ta, ít nhất nói rõ ta thật sự giúp được ngươi.”
“Ta thấy” Bắc Nguyệt quận chúa ngượng ngùng gật đầu, ngón tay cẩn thận sờ soạng hai mắt của mình “Ngại quá, vừa rồi ta……”
“Không sao, ngươi có thể nhìn thấy là tốt rồi.” Nguyệt Dạ quay đầu ra hiệu với Hồng Chúc, Hồng Chúc hiểu ý nói: “Quận chúa nếu có thể nhìn thấy, trước hết ta tiễn ngài trở về, để tránh thái t.ử điện hạ cùng thiếu gia Lạc Lạc lo lắng.”
Bắc Nguyệt quận chúa nghe lời gật đầu, tựa vào tay Hồng Chúc rời khỏi giường, bởi vì có thể nhìn thấy nên hắn trong lòng nhảy nhót.
“Hí Thiên đại nhân, cám ơn ngươi! Ta……”
“Không cần cám ơn ta, đây là trách nhiệm của ta.”
Trách nhiệm?
Bắc Nguyệt quận chúa hơi mê hoặc muốn hỏi nàng, nhưng nhìn khí tràng lạnh lùng trên người nàng liền khiếp đảm không dám mở miệng, chậm rãi đi theo Hồng Chúc ra ngoài.
Tới ngoài cửa, nàng mới nhẹ giọng nói: “Ta cảm giác hình như trước kia quen cô ấy”.
Hồng Chúc ngẩn ra, nhìn khuôn mặt Bắc Nguyệt quận chúa giống trưởng công chúa như đúc, dù sao vẫn có vài phần cảm tình, bởi vậy kiên nhẫn nói: “Chủ nhân là người Nước Nam Dực, không chừng trước kia từng gặp quận chúa.”
Bắc Nguyệt quận chúa gật đầu, ngẩng đầu nhìn nắng trên bầu trời, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười vui vẻ.
“Cám ơn nàng!”
Nguyệt Dạ trầm mặc ngồi trên giường, không nói một câu.
A Tát Lôi đã gọi người vào, nâng Yểm lên giường nằm, nhìn nàng trầm mặc, A Tát Lôi không nhịn được nói: “Vương, đây là cấm thuật của Điện Quang Diệu, nói vậy người của Điện Quang Diệu sẽ rất quen thuộc, ta tìm Mặc Liên hỏi thăm, không chừng hắn có cách!”
“Không cần tìm hắn.” Nguyệt Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nàng hiểu Mặc Liên không biết cấm thuật “Ta đi ra ngoài một chút, phái người coi chừng hắn, hắn tỉnh lại liền bảo Hồng Chúc nói cho ta biết.”
A Tát Lôi gật đầu, nhìn nàng đứng dậy đi ra ngoài, bước chân phù phiếm, cho tới bây giờ chưa từng thấy vương thất hồn lạc phách như vậy, hắn có chút đau lòng.
Mà ở bên ngoài, Nguyệt Dạ không nói một lời nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu. Nó không hỏi nàng gì hết, mang nàng tới dịch quán.
