Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 655 Thuật Di Dời
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22
Giọng nói âm nhu, tinh tế quỷ dị, lúc truyền vào tai Nguyệt Dạ khiến nàng ngẩn ra.
Bọn họ chậm rãi bay gần, nhìn thấy trong Tỏa Nguyệt Lâu mọi người nằm ngổn ngang, hết thảy viện bị hủy, vài tòa phòng cũng sụp đổ, chỉ có Yểm dưới chân Tỏa Nguyệt Lâu vẫn bình yên vô sự.
Nguyệt Dạ khiếp sợ nhìn một màn này không thốt lên lời.
Từ khe hở mặt đất xuất hiện đóa hoa màu đỏ không khó nhận ra người gây họa là ai.
Nhưng nàng không dám tin tưởng, bảy năm làm bạn cùng hắc thủy cấm lao, nàng lại không hiểu rõ hắn sao?
Không khó nhận thấy có người tới gần, Yểm rời cây dù đỏ một chút, dưới dù đỏ,, đôi mắt yêu mỵ màu đỏ tà tà nhìn nàng.
Nguyệt Dạ định hô tên của hắn, song hắn lại mở miệng trước, hơi châm chọc nói: “Lại thêm một tên tới chịu c.h.ế.t.”
Nàng cả người chấn động, chưa kịp suy nghĩ nhiều, sau lưng cũng cảm giác gió mạnh xẹt qua, nàng theo bản năng lóe sang bên cạnh, vô số hoa hồng bay qua bên người nàng.
Hoa hồng bay vào trong tay Yểm, chậm rãi ngưng tụ thành lưỡi hái thật lớn, hắn nắm trong tay “C.h.ế.t tiệt, dám cản đường của đại gia! Giải quyết ngươi thì có thể đi đi!”
Lưỡi hái xẹt thành hình trăng khuyết giữa không trung, đột nhiên hướng tới chỗ nàng!
Tốc độ quá nhanh, Nguyệt Dạ lập tức lấy Tuyết Ảnh Chiến Đao ngăn lại, lực c.h.é.m g.i.ế.c thật lớn khiến nàng cùng Băng Linh Huyễn Điểu không chịu nổi, cùng nhau bị c.h.é.m mạnh xuống phía dưới!
Nguyệt Dạ c.ắ.n răng, gầm nhẹ một tiếng hất lưỡi hái, cả giận nói: “Yểm! Ngươi điên rồi sao?”
“Nha đầu thối vậy mà biết tên của bổn đại gia!” Yểm quệt miệng, môi đỏ mọng so với hoa hồng bên cạnh còn kích thích hơn, nếu không phải sắc mặt có chút tái nhợt, giờ phút này Yểm thật sự là yêu nghiệt vô song, hồ ly tinh nhìn thấy hắn cũng phải bái phục chịu thua kém, xấu hổ muốn c.h.ế.t!
Tuy nhiên hiện tại hắn đang nổi điên, căn bản không để nàng vào mắt.
Lưỡi hái một kích không trúng, hắn không chịu buông tha, một tay nắm cây dù, một tay nắm lưỡi hái, bóng dáng thoáng một cái, lưỡi hái lóe lên ngay đỉnh đầu Nguyệt Dạ.
Không xong!
Nàng giơ Tuyết Ảnh Chiến Đao lên chống cự, nhưng tốc độ hắn quả thực quỷ dị đến mức suy nghĩ cũng theo không kịp!
Leng keng…
Lưỡi hái đột nhiên c.h.é.m lại.
Cánh tay nàng suýt bị c.h.é.m đứt, nhưng hai tay vẫn nắm c.h.ặ.t chuôi đao, c.ắ.n răng giằng co cùng hắn.
“Trong hắc thủy cấm lao làm bạn bảy năm, ta là Hoàng Bắc Nguyệt!”
Hắn hạ mắt xuống, chạm vào mắt nàng, hắn đột nhiên nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ta nhớ ra rồi!”
Nguyệt Dạ vui mừng, may mà hắn không mất đi bản thân giống Quân Ly, hắn không có đổi thành Yểm nguy hiểm nặng nề trước kia.
Trên mặt vừa xuất hiện nụ cười may mắn, hắn đột nhiên địa lần thứ hai huy đao! Lấy tốc độ cùng lực độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai chụp mạnh xuống!
“Ha ha ha! Ta lừa gạt ngươi, ngươi lại tin thật! Đứa ngốc!” Tiếng cười của Yểm bừa bãi kiêu ngạo vang vọng giữa không trung.
Nguyệt Dạ nhanh ch.óng rơi xuống, may là có Băng Linh Huyễn Điểu, lúc nàng sắp nện xuống đất đã liều mạng đập cánh xẹt qua mặt đất.
Nhưng vừa rồi sức mạnh c.h.é.m xuống khiến tay trái nàng tê liệt, giờ phút này ngay cả chuôi đao cũng không cầm được.
Môi c.ắ.n nát, nàng không cam lòng ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn.
“Nhìn cái gì vậy? Bổn đại gia biết Hoàng Bắc Nguyệt là muốn g.i.ế.c cô ta! Nha đầu thối ngươi dám tự nhận là cô ta thì ngay cả ngươi ta cũng g.i.ế.c”
“Không ngờ ngươi quên cả điều này.” Nguyệt Dạ thê lương cười rộ lên.
Nghe ngữ điệu của nàng có vị trào phúng, Yểm nhíu mày hỏi: “Nha đầu thối ngươi có ý gì?”
Nguyệt Dạ không giải thích nhiều, chỉ lấy Vạn Thú Vô Cương từ nạo giới ra, nắm trong lòng bàn tay cuốn lại để hắn nhìn.
“Đây là cái gì không cần ta nói chứ?”
“Vạn Thú Vô Cương!” Yểm hung hăng nhìn chằm chằm hắc ngọc trong tay nàng, sát khí trong mắt đột nhiên nặng vài phần “Nha đầu thối, ngươi lấy nó ở đâu”.
“Hỏi làm gì? Hiện tại Bắc Nguyệt quận chúa chỉ là một cái xác không mà thôi, ta mới là Hoàng Bắc Nguyệt thực sự!” Nguyệt Dạ híp mắt cười khẩy, “Mà nay ta dựng lại linh thể từ Thất Phá Đan của Hiên Viên Cẩn, điều này ta và ngươi hiểu rõ đúng không?”
Yểm hoảng hốt nghĩ, Hiên Viên Cẩn, Thất Phá Đan……
Trong óc, những trí nhớ quả thật như ẩn như hiện, nhưng mỗi khi hắn muốn nhớ lại thì hình ảnh lại nổ tung, khiến hắn không thể kích động!
“Ngươi là Hoàng Bắc Nguyệt, ta g.i.ế.c ngươi là được!” Yểm tràn ngập lệ khí nói, lưỡi hái cuốn tới, công kích nàng một lần nữa.
Nguyệt Dạ vừa vuốt vết m.á.u ở khóe miệng, đứng lên, trong hắc khí của Vạn Thú Vô Cương, một ánh chớp lóe ra, kéo dài tới!
“Roi Lôi Thần!” Ánh chớp bùng lên, hắc khí mơ hồ hỗn loạn theo roi vung lên, không khí bốn phía rõ ràng đều bị ảnh hưởng lưu động.
Yểm ngẩn ra, lưỡi hái bị Roi Lôi Thần cuốn lấy, hắn muốn kéo trở về nhưng nha đầu này khí lực bỗng nhiên tăng mạnh, nắm c.h.ặ.t không buông tay!
Thừa dịp giằng co, Nguyệt Dạ nghiêng người bay lên một cước, đá eo hắn, song chưa tới gần liền có vô số hoa hồng hiện lên chặn chân nàng lại.
“Không biết tự lượng sức mình!” Yểm khinh miệt nhìn nàng, lưỡi hái đột nhiên thu nhỏ lại, thoát khỏi Roi Lôi Thần, trong nháy mắt lại biến lớn.
Ánh mắt Nguyệt Dạ chợt lóe, thân thể đột nhiên đẩy ra, Roi Lôi Thần cũng biến ảo mấy chục góc độ khác nhau, vứt hướng tới Yểm!
Hắn vận dụng lưỡi hái như bay, roi góc độ xảo quyệt cũng không đến gần hắn được!
“Ha ha ha! Nha đầu thối có chút thực lực!”
“Quá khen!” Nguyệt Dạ hung hăng nói, một chưởng chụp vào n.g.ự.c Yểm nhưng lại bị hoa hồng ngăn trở!
Trong ánh mắt chợt lóe vẻ giảo hoạt, tay kia vừa chuyển, Roi Lôi Thần rút vào eo bụng hắn!
Yểm thẹn quá thành giận, chưa từng gặp nha đầu nào giảo hoạt trong chiến đấu như vậy, là hắn nhất thời khinh thường .
Tay phải xoay ngược lại, cầm roi của nàng, một đám dây theo tay nàng lan tới vai trái, nàng nhẹ nhàng cau mày.
Dây này sẽ mọc rễ chui vào trong quần áo và da thịt, đ.â.m sâu vào trong.
Nàng cực kỳ hoảng sợ, vội vàng triệu tập nguyên khí Vạn Thú Vô Cương ngăn cản, nhất thời sơ sót Yểm, chỉ nghe một tiếng cười khẩy trên đỉnh đầu, trên n.g.ự.c liền nặng nề bị đ.á.n.h trúng!
