Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 654 Thuật Di Dời

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22

Chờ lúc nàng khôi phục, Băng Linh Huyễn Điểu đã đáp xuống viện.

Nàng cười khổ vỗ vỗ cánh hắn, từ phía trên trượt xuống, rơi xuống mặt đất, chỉ nghe tiếng đàn thong dong vang lên.

Như sương như khói, giống một bàn tay nâng lòng của nàng, chậm rãi chìm vào trong hồ nước ôn lương.

Tiếng đàn này sạch sẽ xuất trần, giống như không có liên hệ gì với thế giới này, khiến nàng cảm xúc kích động của nàng dần dần bị trấn áp xuống.

Nghe tiếng đàn, nàng chậm rãi tới bên ngoài phòng của hắn, nhẹ nhàng duỗi tay đẩy cửa ra.

Tay áo tuyết trắng tràn vào ánh sáng cùng trong gió nhẹ, bay lững lờ như mây trôi.

Người đ.á.n.h mười ngón thon dài, nét mặt như tuyết, ánh mắt như ngọc, lúc nàng mở cửa, ngẩng đầu mỉm cười với nàng, trong nháy mắt thành trì rơi vào tay giặc, thiên quân vạn mã bị hủy diệt.

Nguyệt Dạ đứng ở cửa, ngược sáng nên màu da tuyết trắng trong suốt.

Hai mắt như nước hồ mùa thu, ánh lên trong suốt.

Tiếng đàn chậm rãi kết thúc, trong âm điệu càng ngày càng nhẹ chậm, nàng khàn giọng hỏi: “Tại sao ta không nghĩ phạm sai lầm, nhưng lại luôn thương tổn người khác?”

Đầu ngón tay hắn đình chỉ lưu động, kết thúc im bặt, bắt nguồn từ lúc hắn nhìn thấy thần sắc d.a.o động trong ánh mắt của nàng.

Kiên cường như nàng cũng bắt đầu hoài nghi mình sao?

“Ai cũng có thứ mà bản thân liều mạng bảo vệ, nàng cũng có, nàng sẽ không tiếc thương tổn bản thân mà nỗ lực hết thảy.”

“Ta có.” Nguyệt Dạ chậm rãi gật đầu.

Phong Liên Dực mỉm cười đứng lên, ôm nàng đi vào nội thất, nhẹ nhàng đặt trên giường.

“Nàng mệt rồi, ngủ sâu một giấc, tỉnh lại sẽ tốt hơn.”

“Dực!” Nguyệt Dạ run rẩy kéo tay hắn đang giúp chính mình đắp chăn, ngước mắt nhìn hắn “Có cách nào để ta không thương tổn chàng không?”

“Nàng sẽ không làm tổn thương ta.”

“Nhỡ có thì sao?”

“Có hai cách có thể khiến nàng không làm tổn thương ta, một là ta c.h.ế.t, hai là ta không còn yêu nàng. Nàng thấy cái nào dễ hơn?” Hắn dịu dàng cười hỏi, vẻ mặt sủng ái.

“Cách thứ hai.” Nàng không câng nghĩ ngợi thốt ra, tiềm thức đã cảm thấy nếu hắn c.h.ế.t thì sẽ làm nàng tuyệt vọng muốn c.h.ế.t.

Vẻ mặt hơi ngưng tụ, hắn cười khổ mà nói: “Lựa chọn của nàng khiến ta thương tổn.”

“Ta không hy vọng chàng c.h.ế.t……”

“Ta đau khổ thoát khỏi đoạn tuyệt tình ái là tại sao? Nguyệt, nhìn đôi mắt của ta, nhìn trái tim của ta, nàng không rõ sao? Duy nhất có thể gây tổn thương ta là mất đi nàng.”

Hắn nói xong liền vội vã đứng lên, nàng muốn đứng lên theo, nhưng hắn lại đột nhiên phất tay áo, một làn gió thơm mang theo vị ngọt qua, nàng mềm mại ngã xuống.

Hắn biết những lời này chỉ là lúc tâm tình nàng cực kỳ xấu mới nói ra, nàng rất ít khi yếu ớt như vậy.

Mặc kệ người mạnh mẽ cỡ nào, một khi xuất hiện cảm xúc bi thương đều rất dễ gục ngã.

Lúc nàng thanh tỉnh sẽ không nói với hắn như vậy, bởi vì nàng hiểu, ở trong lòng hắn, nàng xếp vị trí thứ nhất, vĩnh viễn không thể nghịch.

Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà khiến nàng khổ sở như vậy?

“Ảnh Hoàng.” Hắn đối nhẹ nhàng gọi một tiếng vào hư không.

Không có động tĩnh, chỉ thấy rèm cửa sổ bị phất một chút, một bóng người m.ô.n.g lung gật đầu với hắn, sau đó biến mất.

Phong Liên Dực quay đầu nhìn dung nhan nàng ngủ say, không nhịn được đau lòng.

Nguyệt, ta có nên mang nàng xa chạy cao bay, rời xa hết thảy nơi này?

Cảm giác không ngủ được an ổn, tác dụng của mê d.ư.ợ.c với nàng mà nói vốn sẽ không có hiệu quả nhiều, huống hồ Phong Liên Dực cũng không hạ d.ư.ợ.c mạnh, chỉ hy vọng nàng ngủ một lát để đầu óc thanh tỉnh một chút.

Quả nhiên, sau lúc tỉnh lại sẽ không hỗn loạn như vậy.

Nguyệt Dạ đưa tay chống cái trán, vừa rồi trong mộng hoảng hốt, nàng thấy một hôn lễ, một hôn lễ rất long trọng.

Tân nương là Bắc Nguyệt quận chúa, nhưng khi nàng xốc khăn voan xoay người lại thì lại hoảng hốt khi thấy đó chính là bản thân nàng.

Gương mặt đó sâm đậm in vào ký ức, không thể quên được.

Trong phòng không ai, nhưng mơ hồ nghe bên ngoài có tiếng người nói chuyện, nàng nhất thời đi xuống giường, lặng lẽ ra ngoài.

Dưới hành lang, Phong Liên Dực đưa lưng về phía nàng, cùng một bóng dáng thấp giọng nói chuyện.

Nàng biết bóng dáng kia, Phong Linh thú Ảnh Hoàng - một trong ‘Ngũ linh’, xuất quỷ nhập thần, bình thường hoàn toàn không nhìn thấy, chỉ khi nó muốn cho ngươi thấy mới lộ ra bóng dáng mơ hồ.

Ảnh Hoàng rất mẫn cảm với không khí lưu động, Nguyệt Dạ vừa tới, hắn liền ngẩng đầu nhìn nàng một cái, Phong Liên Dực có cảm giác mới chậm rãi xoay người lại.

Sắc mặt hắn sao lại nghiêm túc như vậy?

“Làm sao vậy?” Nguyệt Dạ hỏi, nhưng lòng càng ngày càng trầm xuống.

“Nguyệt……”

Phong Liên Dực vừa định mở miệng, trong lòng Nguyệt Dạ lại nghe tiếng Hồng Chúc lo âu kêu gọi: “Chủ nhân, Yểm tỉnh dậy!”

Nguyệt Dạ sửng sốt, không nói hai lời lập tức triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng rời đi.

Ảnh Hoàng liếc nhìn Phong Liên Dực, chờ hắn quyết định, Phong Liên Dực nói “Chúng ta cũng đi xem một chút đi”

Vừa dứt lời, một trận gió nhẹ cuốn qua, tay áo tuyết trắng nhẹ nhàng trong nháy mắt biến mất ở hành lang.

Từ dịch quán đến Tỏa Nguyệt Lâu cũng không xa, lấy tốc độ của Băng Linh Huyễn Điểu không tới hai phút đã đến nơi.

Sắc trời đã tối, ánh sao lờ mờ, một mảnh trăng khuyết đọng ở chân trời, ánh trăng lạnh lùng chiếu tới.

Nguyệt Dạ thật xa chứng kiến nóc Tỏa Nguyệt Lâu, ánh trăng chiếu tới bóng dáng yêu hồng kéo ra một bóng dáng dài.

Cây dù màu đỏ xoay tròn trong tay, bởi vì ánh trăng rất lãnh đạm, mặt của hắn nửa sáng nửa tối, con ngươi màu đỏ lại buông xuống, có chút thương xót nhìn phía dưới.

Môi đỏ mọng khẽ mở, lạnh lùng phun ra mấy chữ: “Con kiến hôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.