Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 657 Lấy Vợ Tuyệt Sắc
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22
Mấy ngày kế tiếp, bình tĩnh khó tin.
Vốn vẫn đề phòng Yểm có thể tùy thời xuất hiện, song liên tiếp qua bảy tám ngày, trong Thành Lâm Hoài cũng gió êm sóng lặng.
Hôn lễ của Bắc Nguyệt quận chúa sau ba ngày nữa, ánh mắt của nàng hồi phục, Hoàng thượng mừng rỡ thiết yến trong cung, để Chiến Dã tự mình đến yêu cầu Nguyệt Dạ tiến cung, tiếp nhận phong thưởng.
Nàng không có hứng thú với tặng phẩm, huống hồ gần đây một lòng tiến vào Vạn Thú Vô Cương, nào có tâm tư tham gia cung yến? Bởi vậy liên tiếp mấy lần cự tuyệt.
Cao thủ đều có cổ quái, huống hồ nàng đúng là cao thủ lánh đời, cho dù Hoàng thượng không giận cũng không nói thêm gì, chỉ sai người đem tặng phẩm tới.
Bắc Nguyệt quận chúa cũng tự mình tới, Lạc Lạc cũng đến cũng bị từ chối, không tiếp khách chính là không tiếp khách, không vì thân phận người tới mà đặc biệt phá lệ.
Cả Thành Lâm Hoài, có thể nhìn thấy nàng trừ Phong Liên Dực thì chỉ có Chiến Dã.
Gần đây hai ngày, Thành Lâm Hoài xảy ra một chuyện, phía tây ngoại ô một thôn trang xảy ra động đất, c.h.ế.t mấy dân chúng, phòng ốc gia viên cũng bị bị phá hủy.
Chiến Dã tự mình dẫn người đi cứu viện, động đất ở thời đại này vốn không phải t.a.i n.ạ.n hiếm thấy, nhưng Chiến Dã sau khi trở về lại vội vã đến Tỏa Nguyệt Lâu gặp nàng.
Nàng hiện tại không hề có quan hệ với Nước Nam Dực, mặc dù đồng tình dân chúng chịu khó khăn, nhưng chuyện đã xảy ra, nàng muốn hỗ trợ đều không có biện pháp giúp, cho nên biết Chiến Dã tìm nàng nhất định có ẩn tình khác.
Cho nên dù bận rộn cũng dành thời gian gặp hắn.
Chiến Dã vừa vào cửa, nàng liên phát hiện trên trán hắn đều là mồ hôi lạnh, trên người vẫn mặc quân trang, phía trên giữ lại bùn đất cùng vết m.á.u sau tai nạn, hắn là vội vàng trở về gấp.
“Rốt cuộc là sao lại thế này?” Nguyệt Dạ đang cầm chén trà, vài đêm ngủ không ngon nên hơi xanh xao.
“Không phải động đất.” khuôn mặt lãnh khốc tuấn lãng lần đầu tiên lộ ra vẻ bối rối, giọng nói Chiến Dã khô khốc,“Là núi lửa!”
“Nơi đó sao lại có núi lửa?” Nguyệt Dạ biết thôn trang kia nàng từng đi ngang qua, thanh sơn lục thủy, cây cối thành ấm, với kiến thức của nàng thì nơi đây căn bản không thể xuất hiện núi lửa.
“Ta là người thứ nhất chạy tới thôn, lúc ấy dân chúng cũng vì sợ hãi trốn ra, chỉ có ta đi vào, chứng kiến cái khe chưa khép lại, phía dưới…… đúng là nham thạch nóng chảy!”
Nguyệt Dạ sắc mặt biến đổi, Chiến Dã là người không biết nói dối, nhìn bộ dáng hắn rõ ràng hết sức khiếp sợ.
Nàng đầu óc chuyển nhanh, trong nháy mắt liên tưởng đến biển lửa khôn cùng dưới tòa tháp thứ bảy trong Học viện Linh Ương!
Nàng nhớ kỹ lần đầu tiên cùng Chiến Dã đi vào, từ biển lửa chạy đến dưới đất âm lãnh có một thành thị xưa chìm trong đáy nước.
Nghe nói năm đó nơi đây cũng là thành trì phồn hoa, nhưng trong vòng một đêm biến mất.
Bởi vì có biển lửa bên ngoài cho nên Nguyệt Dạ cũng đoán, tòa thành kia thị giống đảo bên bờ Địa Trung hải, vì núi lửa bộc phát mà chìm vào đáy biển.
Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên lạnh cả người, chén trà tay mơ hồ run rẩy.
Liếc Chiến Dã một cái, nàng biết trong lòng hắn khẳng định cùng ý tưởng với nàng.
Biển lửa khổng lồ dưới tòa tháp thứ bảy quá kinh người, vô biên vô hạn rộng lớn, một khi bộc phát thì Thành Lâm Hoài……
“Đúng là trời muốn diệt Nước Nam Dực sao?” Chiến Dã cười khổ một tiếng.
“Ngươi đừng lo lắng, tin tức này không nên để lộ, ta đi xuống phía dưới tòa tháp thứ bảy xem một chút xem biển lửa có khác thường hay không.” Nguyệt Dạ đặt chén trà xuống, giọng nói tỉnh táo có tác dụng trấn an, khiến Chiến Dã cũng chậm rãi tỉnh táo lại.
“Ta với ngươi cùng đi.”
“Không cần.” Nguyệt Dạ lắc đầu, đột nhiên hỏi: “Chiến Dã, khả năng rời đô của Nước Nam Dực có bao nhiêu?”
“Long mạch ở đây, ngai vàng không thể rời, cựu thần sẽ liều c.h.ế.t phản đối, huống hồ đại sự rời đô thì cũng phải mất từ 5 đến 6 năm.”
“Nếu núi lửa bạo phát thì không thể làm gì được” Nguyệt Dạ kích động nói, tuy nhiên thay đổi suy nghĩ, một đại quốc mênh m.ô.n.g, đột nhiên dời đô sẽ khiến lòng người hoang mang rối loạn.
Thành Lâm Hoài đúng là vị trí ngai vàng của Nước Nam Dực, nếu bị núi lửa hủy diệt, lòng dân sao yên ổn được?
Hôm nay diệt Nước Đông Ly, Nước Tây Nhung cũng quy hàng, dư nghiệt của dân chúng hai nước cùng cựu thần vẫn còn rục rịch, một khi mất lòng dân thì khó mà giữ được Nước Nam Dực.
Chiến Dã là thái t.ử được bồi dưỡng từ nhỏ, Nước Nam Dực vĩnh viễn là thứ quan trọng nhất trong lòng hắn, nếu không hắn sẽ không bối rối đến tìm nàng như vậy.
Nhưng núi lửa bộc phát, thành thật mà nói, nàng không có năng lực ngăn cản…
Quốc gia này, thành trì này có rất nhiều người, lúc nàng đi tới thế giới này, trong vòng một đêm bị núi lửa chôn thì nhiều người như thế biết phải làm sao?
Mang theo tâm tình nặng nề, nửa đêm Nguyệt Dạ đột nhập vào phía dưới tòa tháp thứ bảy.
Sóng nhiệt đập vào mặt, dường như càng mãnh liệt hơn trước, đẩy mở cửa đá, nàng tựu lập tức không chịu nổi, bố trí kết giới nguyên khí băng quanh thân thể mới dám đi tới trước.
Biển lửa bốc lên một từng đợt sóng lớn, nặng nề đập vào bờ đá, hòn đá bị lửa thiêu hơn nửa, không mất bao lâu sẽ tràn đến cửa đá.
Chứng kiến tình cảnh như thế, Nguyệt Dạ nhíu mày lại c.h.ặ.t hơn.
Vì sao biển lửa vốn bình tĩnh lại đột nhiên trở nên táo bạo như vậy?
Chẳng lẽ vì Linh tôn rời đi sao?
Khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay trên biển lửa, thỉnh thoảng né tránh sóng lửa nên tốc độ bay rất chậm.
Thật vất vả tới cửa đá bên kia của Linh tôn, đầu Nguyệt Dạ đầy mồ hôi.
Cửa đá không đóng, nham thạch nóng chảy trong biển lửa đã trướng lên, chảy ngược vào cửa.
Từ bên ngoài nhìn, toàn bộ đường đi bên trong bị lửa thiêu đốt, ánh lửa đỏ bừng chiếu sáng nơi vỗ đen nhánh u ám.
Từ nơi này không thể tiến vào.
Nguyệt Dạ bay một vòng bên ngoài cửa đá, thay đổi phương hướng tiếp tục bay đi phía trước.
Lúc đầu cứu Hồng Chúc tạo ra lỗ thủng trên vách núi vẫn còn đó, lỗ hổng rất nên lửa không cháy vào được.
Từ chỗ cao bay vào, trong nháy mắt, một sóng lớn phía sau đột nhiên chụp lại, nàng bay nhanh nên mới tránh thoát sóng lửa hung hiểm.
Lúc quay đầu nhìn lại lỗ hổng đã bị lửa che lấp.
Nàng cả kinh, tiềm thức nhìn về phía trước, quả nhiên ở chính giữa ao lửa có một con thuyền, Quân Ly nhẹ nhàng đứng, vạt áo khẽ nhúc nhích tựa như thần.
Hắn quả nhiên ở đây…
Trí nhớ năm đó lại một lần nữa hiện lên, lúc lần đầu tiên thấy Quân Ly, bị hắn đ.á.n.h cho suýt hủy dung, không đ.á.n.h chỗ khác, chỉ đ.á.n.h vào mặt khiến nàng hận nghiến răng nghiến lợi.
Hôm nay gặp lại, hắn đã không phải Linh tôn năm đó mặt mày như họa, thanh lạnh cao ngạo, mà là ma thú có thể tùy tiện khiến đại lục rung chuyển.
Nguyệt Dạ đứng ở trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, từ trên cao nhìn xuống bao quát hắn.
“Quả nhiên là ngươi.”
