Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 658 Lấy Vợ Tuyệt Sắc

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22

Quân Ly ngước mắt, trong cặp mắt yêu dị màu đỏ mang theo vẻ tà ác.

“Ta tới đây, phát hiện rất nhiều thứ từng giữ lại, ngươi muốn xem một chút không?”

Nguyệt Dạ khoanh tay, bộ dáng không hứng thú nói :“Ta tới đây vì chuyện núi lửa…”

Mặt không biểu cảm nói xong, Quân Ly đã lay động con thuyền bay tới bên bờ, hắn lên bờ đi vào một thông đạo.

Nguyệt Dạ c.ắ.n môi, cuối cùng bất đắc dĩ nhảy xuống lưng Băng Linh Huyễn Điểu, đi theo Quân Ly.

Thông đạo rất quanh co, uốn lượn hỗn độn, không biết đi thông tới đâu, nhưng có Quân Ly dẫn đường, không tới vài bước đã tới ngay chỗ ở.

Ánh lửa thiêu đốt xa xa, nham thạch nóng chảy chậm rãi chảy vào, nếu tới muộn một hai ngày, sợ rằng ở đây sẽ bị nham thạch nóng chảy bao phủ hoàn toàn.

Trong phòng bị phá hủy, bàn chén bị đập vỡ .

Quân rời b.úng ngón tay, hai đốm hỏa linh trước sau bay vào, một trái một phải chiếu bên cạnh hắn.

Hắn chậm rãi đi tới trước vách tường, trên vách tường, một chiếc rèm nghiêng lệch xuống, hắn duỗi tay kéo một chút, rèm liền chậm rãi rơi trên mặt đất.

Hình ảnh trên vách tường chậm rãi hiển lộ ra.

Trên vách tường lớn lộ ra một bức họa.

Nguyệt Dạ chậm rãi đi qua, theo ánh hỏa linh thấy rõ hình vẽ, đột nhiên cả người ngây dại.

Rừng hoa đào nở, khói xanh trong chiều tím.

Trong bức họa cô gái tóc đỏ như lửa, mặt như hoa đào, hoảng hốt nhìn dung mạo quen thuộc khiến nàng ngơ ngẩn.

Hóa ra năm đó nàng từng cười như vậy sao?

Cười rực rỡ khiến nàng cũng cảm giác xa lạ, hôm nay nhớ lại vẫn không thể nhớ được chính mình từng có thời gian vui vẻ như vậy.

Nàng kinh ngạc xuất thần nhìn bức vẽ, giọng nói nghẹn trong cổ họng, nhất thời im lặng không nói gì.

“Lúc nhìn đến bức họa, ta lại suy đoán nàng là ai?” Quân Ly đứng ở trước bức họa, vừa nói vừa xoay người lại, nhìn nàng “Ngươi có thấy quen không?”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức né tránh ánh mắt của hắn, thấp giọng nói: “Là Bắc Nguyệt quận chúa.”

Quân Ly thấp giọng cười rộ lên: “Nếu đúng là nàng, Nước Nam Dực tỉ mỉ chuẩn bị hôn lễ, sợ rằng tân nương chỉ có thể là một người c.h.ế.t.”

“Ngươi muốn làm gì?” Nguyệt Dạ đột nhiên ngẩng đầu.

“Ta không thích cảm giác không thể nắm trong tay, cho nên, nàng phải c.h.ế.t.”

“Người trong bức họa là ta!” Nguyệt Dạ không sợ nói, sợ hắn không tin, liền cùng liên lạc với Vạn Thú Vô Cương, nhất thời, tóc đỏ ch.ói mắt như thác nước đổ xuống, tán lạc tại trên vai.

Xa xa ánh lửa chiếu ra vô số tia sáng nhỏ vụn nhảy lên sợi tóc của nàng.

Sắc mặt nàng rõ ràng nghiêm túc.

Quân Ly nhìn chằm chằm nàng suy nghĩ gì đó, sau một lát rời ánh mắt, không nhìn nàng, cũng không nhìn bức vẽ.

“Quân Ly, nếu ngươi xuống tay với Bắc Nguyệt quận chúa, ta thề không c.h.ế.t không tha ngươi”

“Người không liên quan, ngươi nghĩ rằng ta sẽ ra tay sao?” Quân Ly lạnh lùng hỏi.

Trong lòng lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng đề phòng nhìn hắn, dù sao hiện tại đối địch với nhau, bởi vì nàng đúng là người trong bức họa mà muốn g.i.ế.c nàng, điều này cũng không có gì thắc mắc.

“Ngươi muốn g.i.ế.c ta cũng không sao, nhưng có chuyện ta muốn biết!”

“Là về biển lửa sao?” Quân Ly dương môi, không chờ nàng đặt câu hỏi liền đưa ra đáp án “Ngươi phỏng đoán đúng.”

Hít vào một hơi, Nguyệt Dạ khiếp sợ “Ngươi có thể điều khiển mảnh biển lửa này?”

Nàng vẫn đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của hắn, tưởng rằng chỉ có thực lực k.h.ủ.n.g b.ố, không ngờ hắn vẫn cất giấu sức mạnh vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố.

Cho nên hắn có thể khiến thiên hạ rung chuyển, hạo kiếp tai họa, bởi vì hắn có năng lực hủy thiên diệt địa!

“Tại sao xuống tay với Nước Nam Dực? Quốc gia này không có chỗ nào đắc tội ngươi.”

Nghĩ đến núi lửa hủy diệt thôn trang vô tội, trên người Nguyệt Dạ đột nhiên lệ khí tăng vọt, nắm c.h.ặ.t nắm tay run rẩy.

Quân Ly chậm rãi xoay người, cười khẩy nhìn nàng: “Hoàng Bắc Nguyệt, ta làm như vậy chỉ muốn dẫn ngươi tới đây.”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, lập tức mắng: “Mẹ kiếp, khốn nạn!”

Nàng cảm giác sau khi tới đây, phong thái phong nhã mưa dầm thấm đất, cầm kỳ thi họa, thi thư lễ nghi, khai trí nàng sẽ không nói những lời thô tục nữa.

Không ngờ lúc mấu chốt vẫn lưu loát mắng ra miệng.

Song người bị mắng lại cười rộ lên “Ta có thừa cách khiến ngươi phẫn nộ mà không cần phải đ.á.n.h ngươi.”

“Mẹ kiếp, khốn nạn”

Hai mắt nàng cũng hung hăng trợn tròn, tức giận công tâm, vừa há miệng cũng chỉ có thể mắng c.h.ử.i người.

Quân Ly thản nhiên liếc nàng một cái, mang theo nụ cười đắc thắng.

“Có cái gì hướng về ta, hại người vô tội thì có bản lĩnh gì?”

“Ngươi? Ngươi muốn làm gì? g.i.ế.c ta? Phụng bồi đến cùng! Ta Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dễ c.h.ế.t như vậy!” Nàng ác độc nói, khóe miệng mỉa mai nhếch lên, đúng là vẻ tự tin trước sau như một “Quân Ly, đấu đến cùng, hươu c.h.ế.t vào tay ai còn chưa biết đâu!”

“G.i.ế.c ngươi?” Khinh thường cười một tiếng “Chủ nhân của Vạn Thú Vô Cương hẳn phải c.h.ế.t! Tuy nhiên trước đó, ta muốn làm một chuyện.”

“Chuyện gì?” Liếc hắn mà trực giác nói cho nàng biết không có chuyện gì tốt, tuy nhiên nếu bàn điều kiện, nàng cũng nguyện ý nghe.

Quân Ly ngẩng đầu nhìn cuộn tranh trên tường, trầm mặc một cái mới chậm rãi mở miệng, nói ra một câu mà nàng vắt óc cũng không nghĩ ra được.

“Gả cho ta.”

Nguyệt Dạ hoàn toàn sợ ngây người, trên mặt giống như đeo một cái mặt nạ thủy tinh, từng mảnh vỡ vụn bong ra, chỉ còn lại vẻ mờ mịt cùng khiếp sợ.

Một câu nói rất bình thản, nàng tin rằng lúc hắn nói những lời này thì trong lòng cũng không d.a.o động, song lại khiến lòng nàng rối loạn.

“Nực cười!” Hồi lâu trầm mặc, Nguyệt Dạ rốt cuộc cười khẩy để che giấu nội tâm bối rối “Ta vì sao phải gả cho ngươi? Vì Nước Nam Dực sao? ta hiện tại không phải Bắc Nguyệt quận chúa, Nước Nam Dực liên quan gì đến ta!”

Quân Ly không nói chuyện, chỉ biểu lộ xa cách lạnh lùng nhìn nàng.

Nguyệt Dạ liếc hắn một cái, nói: “Lời đã nói hết, ta đi!”

Nàng xoay người rời đi, hắn cũng không ngăn trở, lạnh nhạt giống như chưa xảy ra chuyện gì.

Nguyệt Dạ đi tới cửa, đột nhiên dừng bước, nàng đỡ lấy vách tường, một luồng nóng rực đột nhiên đập vào mặt.

Lòng nàng trĩu nặng, chậm rãi ngẩng đầu, trong thông đạo bình tĩnh đột nhiên chấn động, sau đó, nham thạch nóng chảy như ác long rít gào điên cuồng xông vào.

Thông đạo hoàn toàn sụp đổ cũng không cản được khí thế của cự long tiến vào.

Nguyệt Dạ vội vàng lui về phía sau, trước người dựng lên từng bức tường băng thẳng đứng, vô số tường băng tiếp xúc đến lửa cháy không phải bị đụng vỡ mà là bị hòa tan!

Không thể nào!

Lửa bình thường làm sao lợi hại như vậy?

Không kịp nghĩ nhiều, nham thạch nóng chảy phá mở mấy chục bức tường băng liền từ đỉnh đầu nàng ập xuống.

Nàng biến ảo bắt tay mở kết giới, song áp lực thật lớn trên đỉnh đầu lại khiến sắc mặt nàng càng khó coi!

Ngay cả nàng ngăn cản nham thạch nóng chảy cũng khó khăn như vậy, vậy cả tòa Thành Lâm Hoài……

Trong lòng bấn loạn, một tay từ phía sau lưng vươn đến, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.

Như một ông già tập tễnh đi trên đường, hắn mạn bất kinh tâm giơ tay là có thể ngăn cản được ông lão đang bước đi.

Nham thạch nóng chảy như sủng vật được huấn luyện nghiêm túc, im lặng trước lòng bàn tay hắn, dịu ngoan cùng e ngại lui về phía sau.

Nguyệt Dạ đầu đầy mồ hôi, nhìn thông đạo quanh co trước mắt hoàn toàn bị tổn hại, bị dung nham cuồn cuộn bao phủ, giống cảnh rộng lớn khôn cùng bên ngoài biển lửa.

Cảnh tượng như vậy rất tráng lệ, rất kinh người, tựa như nàng năm đó không kiêng kị mà đi ngang qua Thái Bình Dương. Lúc cúi đầu nhìn phía trước là nước biển, phía sau là nước biển, bên trái bên phải cũng là nước biển…… Đập vào mắt đều là hải vực mịt mờ!

Đường chân trời ở xa xôi vĩnh viễn không tới được…

Từng gặp quang cảnh như vậy, nàng mới biết chính mình nhỏ bé thế nào, không biết trời cao đất rộng mà chống lại trời.

Hôm nay, nàng chợt nhớ tới tâm tình ngày đó, cảm giác thê lương, cả trái tim như chìm vào trong nước biển, vừa cay đắng vừa chua xót…

Nàng vô lực nhìn, mà Quân Ly đứng ở phía sau dễ dàng xuyên qua kết giới, đưa tay khoát lên trên vai nàng.

“Thế nào? cảnh tượng như vậy rất đẹp phải không?”

Nguyệt Dạ hít sâu một hơi mới nhịn được ý định ra tay với hắn “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Ta biết ngươi thích bàn điều kiện, điều kiện của ta vừa rồi đã nói rõ, đáp ứng hay không tùy ngươi.”

Thân thể cứng đờ, nàng mím môi, hỏi: “Tại sao?”

Quân Ly dương môi cười, giọng nói đột nhiên trầm thấp, “lúc nhìn thấy bức họa kia, ta nghĩ, trước kia ta rốt cuộc thích ngươi đến nhường nào?”

“Ta suy nghĩ thật lâu ở đây, cuối cùng hiểu ra một việc, ngươi biết là cái gì không?”

“Cái gì?”

Quân Ly nói: “Mặc kệ ta thích ngươi thế nào, ngươi cũng sẽ không lựa chọn ở cùng ta.”

“Ta trước kia chưa bao giờ biết ngươi cũng thuộc dạng tình trường nhi nữ.”

“Ngươi sai rồi, ta hiện tại không phải người tình trường nhi nữ.”

“Vậy vì sao ngươi muốn kết hôn với ta?”

“Bởi vì…” Quân Ly dừng một chút, lập tức thản nhiên nói: “ta không muốn nói lý do.”

“Ngươi……”

“Ta cho ngươi ba ngày, ba ngày sau là hôn lễ của Bắc Nguyệt quận chúa, nếu ngươi muốn Nước Nam Dực vĩnh viễn hưởng thái bình thì mặc giá y tới tìm ta.”

Quân Ly nói xong, liền đẩy nhẹ nàng đi phía trước, khiến nàng khó khăn lắm đứng ở bên cạnh nham thạch nóng chảy.

Địa ngục lửa vô biên vô hạn.

Trong màn hào quang, đáy mắt nàng lóe sáng như ẩn như hiện, mà người phía sau vẻ mặt lạnh lùng, nhẹ nhàng liếc nàng một cái, sau đó biến mất.

Bức họa trên tường cũng biến mất theo hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.