Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 660 Hôn Lễ Hoành Tráng

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22

“Nói cái gì?” Hắn bình tĩnh hỏi.

Tay rời khỏi tư liệu, nàng đi tới bàn ngồi xuống, một tay chống cằm, thản nhiên nói: “Trước kia ta không biết mình vĩ đại như vậy, có thể cứu nước Nam Dực  mà trả giá hết thảy. Ta tưởng ta luôn là người m.á.u lạnh ích kỷ, làm như vậy hình như là phản bội chính mình, ngươi có thấy thế không?”

“Ta…”

“Thực xin lỗi.”

Trước khi hắn nói ra bất cứ lời gì, nàng đã nặng nề tung ba chữ kia đến, như một bức tường dày che ở trước mặt hắn, khiến hắn không tới được.

Phong Liên Dực kinh ngạc ngẩng đầu, nhiều sách chất thành núi che chắn nàng, căn bản là không nhìn thấy vẻ mặt của nàng.

Trong nháy mắt, trái tim và đầu óc hắn trống rỗng, không hề có cảm giác gì.

Hắn biết đây không phải là c.h.ế.t lặng, mà là một loại cảm giác khác.

Sau khi nghe nàng nói, hắn không nói gì, xoay người đi, chờ hắn mở cửa đi tới trong viện mới cảm giác trong lòng đau đớn nghiêng trời lở đất.

Trước mắt mơ hồ, lúc hắn đi xuống cầu thang suýt vấp ngã xuống.

A Tát Lôi như gió lốc xông tới đỡ lấy hắn, cười hì hì hỏi: “Bệ hạ nghĩ cái gì mà xuất thần như vậy? Vương chúng ta không làm chuyện gì xấu với ngài chứ?”

Chuyện của Hoàng Bắc Nguyệt cùng Phong Liên Dực bọn họ đã sớm hiểu trong lòng, nếu vương thích thì bọn họ ủng hộ đến cùng.

Bởi vậy lúc này trên mặt A Tát Lôi lộ nụ cười chế nhạo.

Phong Liên Dực kinh ngạc cúi đầu, nhìn hắn một cái, thản nhiên cười nói: “Tình yêu của nàng đúng là một thanh kiếm sắc, một khắc yêu thương nàng cũng nên chuẩn bị sẵn sàng tùy thời bị đ.â.m, bị thương, bị g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Nói xong, hắn đẩy A Tát Lôi ra, bước nhanh đi.

“Kiếm sắc?” A Tát Lôi vuốt đầu suy tư hồi lâu cũng không nghĩ ra được, rơi vào đường cùng chỉ có thể vào thư phòng.

“Vương?” A Tát Lôi đi tới bàn mới nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt vẫn ngồi ở ghế không nhúc nhích, trong lòng chột dạ, đang muốn hỏi, đã thấy nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, thần sắc bình thường.

“Làm sao vậy?”

“Vừa rồi nhìn thấy Tu La vương đi ra ngoài, giống như bị kích thích không nhỏ, không ngờ Tu La vương luôn luôn bình tĩnh lại lộ ra loại vẻ mặt này.”

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên liếc hắn, nói: “Ta cảm giác thân là nữ t.ử mà thật sự xấu hổ trước mặt ngươi.”

“Vì sao?” A Tát Lôi khó hiểu hỏi.

“Ngươi trong lòng mạnh mẽ đến kỳ lạ, khiến ta xấu hổ vô cùng.”

A Tát Lôi thẹn thùng, ha ha cười, nói: “Vương thiệt là, chính ngài không có thứ gì cũng không thể ghanh tị với ta như vậy chứ!”

Hoàng Bắc Nguyệt cười ‘Khì khì’ một tiếng, cúi đầu, không ai nhìn dưới cặp kia mang theo ý cười ẩn giấu khổ sở bi thương.

Ba ngày kế tiếp bình thản trôi qua, đảo mắt tới hôn lễ của Bắc Nguyệt quận chúa.

Sáng sớm, muôn người trong Thành Lâm Hoài đều đổ xô ra đường, vui mừng tấu nhạc, trời không sáng mà bắt đầu tấu vang, từng nhà cũng mở cửa, hai bên ngã tư đường treo đầy đèn l.ồ.ng tiên hoa, đường đi trải t.h.ả.m đỏ từ phủ trưởng công chúa tới cửa hàng của gia tộc Bố Cát Nhĩ  bên ngoài thành.

Mười dặm màu đỏ, hôn lễ thật thịnh thế!

Trong phủ Trưởng Công chúa, sáng sớm bận tối mày tối mặt, so sánh với nơi náo nhiệt này, Tỏa Nguyệt Lâu lạnh giá hơn nhiều.

Hoàng Bắc Nguyệt sáng sớm rời giường, tắm rửa thay quần áo, ngồi trước bàn trang điểm, để Hồng Chúc cùng A Lệ Nhã trang điểm trang phục.

Tóc vấn chập trùng, từng lọn tóc mai hôn má hồng, mi như vẽ, rửa mặt trang điểm.

Gài đóa hoa tôn lên khuôn mặt, la quần thêu uyên ương song song.

Tay A Lệ Nhã khéo léo vẽ một đóa mẫu đơn tinh sảo giữa trán, cầm lấy lăng kính đến gần cho nàng xem, nhỏ giọng hỏi: “Đẹp không Vương?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn gương cười, tuyệt sắc như thế khiến chính mình cũng cảm giác xa lạ.

“Tùy tiện là được.” Nhìn trang điểm đã ổn, trên tóc không nên gài nhiều, thuận tiện đeo một tán hoa xinh xắn.

La quần màu đỏ ch.ót kéo lê ra đất, tươi đẹp vui mừng.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn lại, không do dự dùng ánh chớp c.h.é.m đứt làn váy rườm rà trên mặt đất.

Tầng tầng lớp lớp giá y quá phiền toái, bên trong mười mấy tầng sa, không biết A Lệ Nhã tìm giá y rườm rà như vậy ở đâu.

“Vương, không đợi đội ngũ đón dâu tới đón sao?” A Lệ Nhã khóc mấy đêm, giờ phút này tiếng nói đã sớm khàn.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nếu tới rước dâu thật, cả Thành Lâm Hoài sẽ rối loạn, tự mình đi thôi.”

A Lệ Nhã chạy theo nàng, muốn cùng nhau đi, lại bị Hồng Chúc ngăn lại.

“A Lệ Nhã muội muội, ta đi theo chủ nhân là được, không cần lo lắng.”

Hai người này thân thủ đều là số một số hai, sau khi nói xong, Băng Linh Huyễn Điểu xuất hiện, hai người liền song song rời đi.

Một chút đỏ tươi ở giữa không trung tươi đẹp biết bao.

Rừng rậm mênh mang, liếc mắt nhìn đều thấy xanh ngát không tới cuối, một trận gió xẹt qua bầu trời, rừng rậm nhất thời như sóng biển nhấp nhô.

Cuối biển rừng, hai bóng dáng màu đỏ đen bay v.út qua bầu trời, cuối cùng rơi vào trên một cây đại thụ.

Đen quỷ dị, đỏ đẹp đẽ, hai người đối lập mãnh liệt, nhưng cũng không ảnh hưởng tới chuyện bọn họ đồng hành.

Sau khi bóng dáng yêu hồng an định, tay trái giương lên, trong tay liền xuất hiện một cây dù màu đỏ, hắn chậm rãi xòe ra, chống đỡ ánh sáng trên đầu, ai oán nói: “Dọc đường đi không cho g.i.ế.c người, rốt cuộc làm sao mới được g.i.ế.c?”

“G.i.ế.c kẻ yếu thì có gì khoái?”

Hai người này đúng là Yểm cùng Quân Ly, hai con ma thú có thể khiến thiên hạ rung chuyển, giờ phút này đang tranh luận một vấn đề có thể g.i.ế.c người hay không.

“Bổn đại nhân thích ngửi mùi m.á.u, không giống ngươi?” Yểm mị hoặc l.i.ế.m l.i.ế.m môi, hành động tương đương gợi cảm.

Nhưng yêu mỵ thế nào thì Quân Ly cũng không nhìn qua, Yểm bắt đầu vô tình cười nhạo hắn: “Hắc T.ử (nốt ruồi đen), ngươi thật tẻ nhạt, ngươi nói xem ngoài việc mỗi ngày ngăn ta g.i.ế.c người, ngăn ta chạy loạn, rốt cuộc ngươi còn thích gì nữa?”

Hắc T.ử là Yểm đặt biệt danh cho Quân Ly, hắn tựa hồ có cảm giác bài xích gọi thẳng tên người khác.

Hoàng Bắc Nguyệt ở trong miệng hắn là Nha đầu thối, Phong Liên Dực là đồ quỷ sứ chán ghét, Mặc Liên là tiểu hỗn đản, Quân Ly là Hắc Tử.

“Có liên quan gì đến ngươi.” Quân Ly thản nhiên nói, đột nhiên ngước mắt liếc nhìn bầu trời xanh biếc.

Yểm vẫn lải nhải oán giận, ăn không ngon, chơi không vui, g.i.ế.c người cũng không lưu loát.

Quân Ly lựa chọn bỏ ngoài tai tất cả những lời hắn nói, hỏi: “Ngươi thật sự không nhớ rõ Hoàng Bắc Nguyệt?”

Yểm chống ô nhỏ màu đỏ, làm một động tác ngoái đầu lại, yêu nghiệt cười “ai bảo ta không nhớ rõ cô ta?”

“Ngươi nhớ kỹ?”

“Đương nhiên.” Chiếc dù đỏ chậm rãi xoay tròn trong tay, hắn che miệng cười “Thì tính sao? Nhớ kỹ sẽ không thể g.i.ế.c cô ta được? Cẩn nhi ta cũng g.i.ế.c, huống chi là cô ta?”

Quân Ly từ chối bình luận, trầm mặc.

Yểm nhớ ra cái gì đó, đột nhiên quay đầu lại kích động nói: “Ta nhập ma trước ngươi, ma tính ngươi lớn, về phần thực lực còn chưa thử, không bằng hiện tại đ.á.n.h một hồi, thế nào?”

“Không hứng thú.”

“Hắc Tử, ngươi không phải là sợ chứ?”

Quân Ly khinh thường hừ nhẹ một tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.