Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 661 Hôn Lễ Hoành Tráng

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22

Yểm nóng nảy, bắt đầu chất vấn: “Ngươi thật tẻ nhạt? Không cho ta g.i.ế.c người coi như xong, lại còn không đ.á.n.h với ta, vậy ngươi nói chúng ta rột cuộc muốn làm cái gì?”

Quân Ly ngẩng đầu, thản nhiên nói một câu: “Tới rồi.”

“A?” Yểm không rõ lý do, trong đầu đầy nghi vấn cùng không cam lòng, không thể làm gì khác hơn là cũng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của hắn.

Xa xa dưới trời quang, một màu tuyết trắng trong suốt đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đã đến gần, chính là một con Băng Loan Điểu màu tuyết trắng, trên lưng chim có thiếu nữ mặc y phục đỏ trang điểm xinh đẹp đứng đón gió.

“Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc…” Yểm thì thào nói, hai mắt nhìn thẳng “Hắc t.ử, có cảm giác quen quen hay không?”

“Băng Linh Huyễn Điểu.” sau khi Quân Ly trả lời hắn liền đi tới phía trước, vừa vặn Băng Linh Huyễn Điểu cũng tới gần, cô gái kia nhìn hắn một cái nhẹ nhàng nhảu khỏi lưng chim.

Trước khi rơi xuống, Quân Ly vốn định bắt tay nàng, song thoáng chớp mắt, bóng dáng yêu hồng lại lắc mình lên trước hắn.

“Hóa ra là ngươi!” Yểm dùng ô đỏ nhẹ nhàng xòe ra, ôm lấy Hoàng Bắc Nguyệt mảnh khảnh kéo tới trước mặt mình “Ngươi cố ý mặc xinh đẹp như vậy để hợp đôi cùng bổn đại gia sao?”.

Cả người hắn yêu hồng, cùng giá y màu đỏ của nàng thật đúng là vừa vặn xứng đôi.

Tuy nhiên, không ngờ hắn nhập ma vẫn tự kỷ như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ nhìn hắn “Ngươi suy nghĩ nhiều quá.” Lập tức vượt qua hắn, đi tới trước mặt Quân Ly, thần sắc lạnh nhạt nhìn hắn “Ta tới.”

Yểm quay đầu, nhíu mi nhìn bọn họ.

Quân Ly không nhiều lời, chỉ nhẹ nhàng cầm tay nàng nói một câu: “Đi thôi.”

“Trước khi đi, ta có chuyện muốn hoàn thành.” Nàng đứng bất động.

Quân Ly nhẹ nhàng liếc nàng, trong ánh mắt không chứa bất cứ tâm tình gì.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, trang phục trang điểm đẹp, nàng biết mình giờ phút này đẹp thế nào, có Yểm ở đây, nàng cũng không thua kém nhiều.

Tuyệt sắc khuynh thành, có thể khiến bất cứ kẻ nào động dung.

Trang sức màu đỏ diễm lệ, nàng nhẹ nhàng cười nói với hắn: “Sau khi hoàn thành chuyện này, ta nghĩ ta không còn vấn vương điều gì với nước Nam Dực  nữa.”

Quân Ly chuyển mắt thản nhiên nói: “Cho ngươi một canh giờ.”

“Đa tạ.” Hoàng Bắc Nguyệt cười dịu dàng, quay đầu đi, nhìn thấy ánh mắt Yểm vẫn kỳ quái nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt của nàng cong lại, ý cười dư dật, “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Yểm bĩu môi “Nhìn tới nhìn lui, ta thấy ngươi cũng dễ nhìn.”

“Yểm các hạ dáng vẻ khuynh quốc, thiên hạ vô song.” Hoàng Bắc Nguyệt không keo kiệt ca ngợi hắn, khen hắn hai câu cũng không mất gì, khiến hắn cao hứng một chút thì sao lại không làm?

Nàng trước kia một mực nghĩ đến cảm thụ của hắn, muốn hắn vui một lần đều không có cơ hội.

Quả nhiên, nghe được câu khích lệ của nàng, Yểm lập tức hết sức hưởng thụ cười rộ lên, không hề có bộ dáng khiêm nhường.

Hoàng Bắc Nguyệt nhân cơ hội nói: “Yểm các hạ, mời ngươi giúp một việc được không?”

“Nói nghe xem.” Tâm tình của hắn tốt, thương lượng cái gì cũng được.

“Có thể cùng ta đi tham gia hôn lễ của Bắc Nguyệt quận chúa không, ta muốn đưa một phần hạ lễ cho nàng.”

Yểm không cự tuyệt, dù sao trong lúc rãnh rỗi, đi theo nàng một chuyến cũng không sao, có điều hắn sẽ thu một ít lợi tức khác là được.

Quân Ly không ngăn cản, hai người một trước một sau bay theo hướng Thành Lâm Hoài.

Trên đường gió ào ào, nhưng y phục trên người Yểm không bị quấy nhiễu chút nào, chỉ hơi đong đưa, vừa đúng mỹ cảm.

Chống cây dù đỏ như tản bộ bên hồ, nhàn nhã vô cùng.

Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm bội phục, cảnh giới như vậy muốn hao phí rất nhiều nguyên khí, nàng cũng không thể tùy tiện đùa giỡn như thế, vậy mà hắn lại rất tùy ý.

Quả nhiên, ma thú đều là nghịch thiên.

“Nha đầu thối.” Yểm tản mạn hỏi “Ngươi mặc thành như vậy là muốn làm gì?”

“Thành thân cùng Quân Ly” Hoàng Bắc Nguyệt không e dè nói.

Yểm đột nhiên dừng lại, vẻ mặt trầm lạnh: “Ai cho phép?”

“Ta nguyện ý.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạo “Ta gả cho người nào còn cần chỉ thị của ai sao?”

Yểm nhất thời không nói được cần xin chỉ thị người nào, nhưng vẫn mạnh miệng hỏi: “Hắn có điểm gì tốt? Ngươi để mắt đi đâu vậy?”

“Ta cũng không biết hắn tốt ở điểm nào, nhưng ta vẫn cứ gả cho hắn.” Vì nước Nam Dực , nhưng lời này nàng chỉ lặng lẽ nói trong lòng.

Kế tiếp trên đường, Yểm rất buồn bực, hắn vừa khuynh quốc vừa khuynh thành, mà mỹ nhân bên cạnh lại muốn gả cho người khác! Mặc kệ thế nào đều không khoa học!

Muôn người đều đổ xô ra đường cái của Thành Lâm Hoài.

Hai người cùng nhau bay v.út đến trên không thành thị, lấy kết giới ẩn giấu bóng dáng, ánh mắt quét một vòng xuống phía dưới, rất nhanh thấy giờ phút này tân nương được nghênh ra khỏi phủ trưởng công chúa, đi tới trước quảng trường của gia tộc Bố Cát Nhĩ.

Nơi đây đã sớm chật ních dân chúng.

Lần này hôn lễ long trọng, thái hậu, Hoàng thượng cũng có mặt, trước quảng trường, trên khán đài đều có quân đội sâm nghiêm hộ vệ và cao thủ ẩn núp.

Bên cạnh Đế vương là Thương Hà Viện trưởng cùng một đám cao thủ.

Hoàng thân quốc thích, vương công quý tộc, sứ thần mỗi nước đều tề tụ

Ánh mắt đảo qua từng người trên khán đài, nhưng không nhìn thấy Phong Liên Dực, Hoàng Bắc Nguyệt thầm nghĩ kỳ quái, vì sao hắn không có mặt? Hiện tại đi đâu?

Nhưng nghĩ nhiều cũng vô dụng, nàng âm thầm thu liễm tinh thần, từ nạp giới lấy ra một cây tiêu, dạo một vòng trong tay.

“Yểm các hạ, muốn mượn thuật hoa bay hoa lệ của ngươi một lát.”

Yểm suy nghĩ, hiểu ý của nàng, lập tức cười nói: “Cho ngươi mượn cũng được, nhưng ta có lợi gì đây?”

“Ngươi muốn thứ tốt gì?”

“Ta thích nhất tiểu mỹ nhân, không bằng ngươi…”

Con ngươi lấp lánh vừa chuyển, trầm bổng gợn sóng, Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Ngươi nếu có thể khiến Quân Ly đồng ý thì ta không vấn đề gì.”

“Ha ha ha! Ta thích người thống khoái!” Yểm cười ha hả, vui vẻ đồng ý.

Chiêng trống vang trời, tân nương đã nghênh đến.

Lạc Lạc nhảy khỏi lưng ngựa, khí vũ hiên ngang đi tới trước kiệu hoa, nắm tay tân nương đi tới.

Hắn trưởng thành, nhìn thấy vẻ thành thục trên mặt, trong lòng thoáng được an ủi.

Trai tài gái sắc, ông trời tác hợp, nhìn thấy bọn họ dắt tay đi lên bậc thang, dân chúng trên quảng trường nhất tề hoan hô.

Hoàng thượng chủ trì hôn lễ, nghi thức long trọng, lễ quan tuân thủ nghiêm ngặt, mỗi lần hành lễ đều tấu hỉ vui.

Hoàng thượng thật cao hứng, nhìn mà cảm giác như chính bản thân cùng người yêu thành thân. Nét mặt toả sáng, vẻ mặt tươi cười, mơ hồ có thể thấy trong ánh mắt có một tầng nước hơi mỏng. Người có tình sẽ thành thân thuộc.

Trong giờ phút này có chăng hắn đang tưởng tượng chú rể là hắn, tân nương đúng là trưởng công chúa Huệ Văn…

Vài chục năm chấp niệm không chịu tiêu tan, thật đáng sợ.

Nghi thức trôi qua, giữa không trung đột nhiên vang lên tiếng tiêu du dương.

Trên quảng trường tiếng hoan hô rung trời, tiếng tiêu vốn hẳn bị bao phủ, nhưng bất thường ở chỗ ai cũng nghe được, giống như tiếng vọng ở trong đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.