Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 663 Hôn Lễ Hoành Tráng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22
Sắc mặt Chiến Dã xanh mét nói :“Đừng nói lung tung!”
“Ta có không nói lung tung, ngươi trong lòng hiểu rõ, ngươi xem dân chúng đã bắt đầu cúng bái cô ta kia kìa? Đúng là coi cô ta trở thành thần chuyển thế, ký thác tín ngưỡng. Ta thật muốn biết người sau lưng phí công sức lớn như vậy, hao tổn nguyên khí giúp cô ta là ai!”
“Ngươi muốn làm gì?” Chiến Dã âm lãnh nhìn nàng, nếu ả dám làm loạn nước Nam Dực , hắn cũng bất chấp chuyện làm mẫu hậu thương tâm.
Hồng Liên cười khẩy ngẩng đầu nhìn lên không trung nói: “Cao thủ như thế, ta có thể làm gì? Hoàng huynh nhìn ta hung ác như vậy, thật khiến lòng người lạnh ngắt, ta mới là muội muội ngươi.”
“Nếu ngươi biết là muội muội của ta, đừng chọc tức ta, ta có thể khoan thứ ngoại nhân, nhưng thân nhân ta luôn luôn không nể mặt!”
Chiến Dã để lại lời nói tàn nhẫn liền vượt qua ả đi lên, Hồng Liên đứng tại chỗ cười khẩy.
“Được mẫu thân, được huynh trưởng, đây là thân tình sao? thật khiến người ác tâm!” Mặc dù bừa bãi khinh thường, song đáy mắt lại có một tia ủy khuất khổ sở, nhưng vẫn nhanh ch.óng biến mất.
Nhìn hơn trăm họ trên quảng trường cử hành, Hoàng Bắc Nguyệt ở kết giới giữa không trung cũng lắp bắp kinh hãi, chuyện này ngoài dự liệu của nàng.
Yểm chống ô đỏ, chỉ hơi động ngón tay, trên bầu trời hoa hồng đổ xuống tựa như tuyết rơi.
Loại thực lực này, thật sự rất biến thái!
“Có phải đúng như ngươi mong muốn hay không?” Yểm yêu mỵ cười “Thần thoại tái hiện, vạn người quỳ lạy, ha ha ha!”
Hoàng Bắc Nguyệt buông tiêu trúc, thản nhiên hỏi: “Ta nhớ trước đây ngươi triệu hồi hoa ra cũng không phải là hoa Phù Tang.”
Hoa Phù Tang mặc dù màu sáng, nhưng với tính cách hoa lệ của Yểm thì sao có thể thích loại hoa đơn điệu này?
“Ta giúp ngươi hết sức, ta thích nhìn tiểu mỹ nhân cao hứng.” Đôi mắt Yểm đỏ sậm hơi nheo lại, nhìn chằm chằm Bắc Nguyệt quận chúa phía dưới, tấm tắc sợ hãi than.
Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Ta ở bên cạnh ngươi, cũng không cần nhìn người khác chứ.”
Yểm quay đầu, bị nụ cười trong suốt của nàng kéo lại mà hơi thất thần, ho nhẹ một tiếng nói sang chuyện khác.
“Cứ như vậy, hẳn là không ai dám bắt nạt cô ấy chứ.” Nhìn Bắc Nguyệt quận chúa phía dưới ngẩng đầu lên, vui vẻ nhìn hoa Phù Tang rơi xuống, trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt cũng lộ ra một tia vui mừng.
Đối với nàng mà nói, Bắc Nguyệt quận chúa như là khát vọng của chính mình, đơn giản mà hạnh phúc, thật tốt.
Nàng không chiếm được, ít nhất để người giống nàng như đúc đạt được, coi như là một loại an ủi đi.
Nàng không thổi tiêu trúc, Yểm cũng ngừng tán hoa rơi xuống, bầu trời trong xanh, vạn dặm không mây, những đám mây cũng sạch sẽ thuần trắng như vậy.
Vừa rồi đúng là hoa Phù Tang rơi xuống, nhưng giờ phút này thiên biến, đã từ từ xuất hiện cầu vồng, càng phụ trợ thần tích xuất hiện.
Trong hôn lễ long trọng xuất hiện thần tích như vậy, tin rằng không bao lâu nữa chuyện này sẽ truyền khắp Đại lục Tạp Nhĩ Tháp.
Bắc Nguyệt quận chúa dươi thần tích dưới thần quang hư ảo này mà được che chở trọn đời.
Đây là mục đích của nàng, hiện tại đạt được mục đích, không cần tiếp tục ở lại.
“Đi thôi.”
Nàng và Yểm cùng xoay người, không còn quá nhiều lưu luyến với nơi này, cho nên đi vô cùng dứt khoát.
Kết giới trong suốt lướt qua bầu trời, không hề lưu lại cực nhỏ dấu vết, vẫn tinh không vạn lí, tựa hồ chưa từng có người tới.
Bọn họ đi không lâu, hoàng đế Phong Liên Dực của Nước Bắc Diệu mới muộn màng tự mình đến chúc mừng.
Hộ vệ thành đàn, y quan nghiêm chỉnh, tóc buộc lên cao, bớt đi vẻ phong nhã nhàn tản ngày thường, tăng thêm vẻ lãnh khốc nghiêm cẩn của đế vương.
Vì an toàn, hoàng tộc cùng sứ thần đều từ một thông đạo cạnh quảng trường đi ra, bởi vậy bọn họ vừa xuất hiện không nhìn thấy tràng diện vui mừng, chỉ thấy một đống hoa Phù Tang màu đỏ, cho nên mọi người ngơ ngẩn.
Dân chúng quỳ trên mặt đất, đọc kinh, thành tín cúng bái.
Tình cảnh hôn lễ này khác xa trong tưởng tượng, bởi vậy ngay cả Phong Liên Dực cũng nhíu mày nhìn.
Một đóa hoa Phù Tang được một bàn tay hư vô cầm lên, Ảnh Hoàng cất tiếng: “Bệ hạ, trong hoa sót lại nguyên khí, là ma thú.”
Nhìn thấy hoa hồng trong nháy mắt, Phong Liên Dực đã liên tưởng đến Yểm, nhưng không nghĩ ra hắn có dụng ý gì khi để đầy trời hoa rơi xuống.
Ảnh Hoàng đem hoa Phù Tang đặt ở ch.óp mũi ngửi nhẹ, giơ tay lên khẽ xoay trong không khí, cau mày nói: “Còn có một luồng nguyên khí khác, là…..”
“Là nàng.” Phong Liên Dực thốt ra lời trước khi hắn nói, không suy nghĩ, nhanh ch.óng chạy bộ ra ngoài.
Nàng tới sao?
Trên khán đài một mảnh hỗn loạn, vừa rồi một màn long trọng tốt đẹp, trời giáng thần tích, đối nước Nam Dực mà nói là thiên đại phúc âm, Hoàng thượng cao hứng cười to, lập tức hạ lệnh cả nước ăn mừng ba ngày.
Bởi vậy trên khán đài náo nhiệt, mà dưới khán đài dân chúng cũng vui mừng khôn xiết, người người nhốn nháo, nhìn sang toàn người là người.
Biển người mênh m.ô.n.g, không nhìn thấy nàng ở đâu?
“Bắc diệu vương!” Chính lúc nhìn chung quanh tìm kiếm, Chiến Dã vội vã đi tới, hạ giọng nói “Đúng là nàng làm, tuy nhiên nàng không lộ diện.”
Phong Liên Dực lúc này mới chợt hiểu, thản nhiên gật đầu: “Rất phù hợp cá tính của nàng.”
“Bệ hạ, mạo muội hỏi một câu, biết nàng đi đâu không?” Chiến Dã do dự hồi lâu mới mở miệng hỏi.
“Ta cũng không biết, tuy nhiên……” Dừng một chút, Phong Liên Dực khôn ngoan lãnh đạm nói,“Nước Nam Dực có nàng mới là thần tích thật sự.”
Chiến Dã ngẩn ra, cẩn thận suy ngẫm câu nói của hắn, đột nhiên sắc mặt đại biến: “Nàng đi phía dưới tòa tháp thứ bảy, không phải là…”
“Hôm nay là đại hôn của Bắc Nguyệt quận chúa, ngày vui lớn, không nên bàn chuyện vặt khác.” Phong Liên Dực thản nhiên nói xong, liền lễ tiết gật đầu với Chiến Dã, đi hướng Bắc Nguyệt quận chúa cùng Hoàng thượng.
Hắn lần này đến nước Nam Dực chỉ vì chúc mừng đại hôn của Bắc Nguyệt quận chúa, cảm tạ thiếu nữ này đem Nguyệt tới cạnh hắn.
Thật không ngờ, trong lúc này lại phát sinh nhiều chuyện như vậy.
Ở nơi này hắn tưởng rằng Nguyệt vĩnh viễn mất đi lại lần nữa trở về bên cạnh hắn, hắn quý trọng như vậy, đã dè dặt như thế, không ngờ vẫn mất đi nàng.
Nguyệt, ta không biết rốt cuộc phải làm thế nào, có nên đổi một phương pháp khác để không cần đau lòng vì ngươi hay không?
Hắn đi qua đầy đất hoa hồng, nụ cười trên mặt từ từ lãnh đạm, biến mất, giống như ánh nến cháy tới tận cùng trong bóng tối…
Đoạn đường này đi quá cô độc
