Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 662 Hôn Lễ Hoành Tráng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22
Tiếng hoan hô dần dần an tĩnh lại, mỗi người theo quán tính ngẩng đầu tìm kiếm chung quanh, nơi nào phát ra tiếng tiêu, nhưng giữa không trung không một bóng người!
Một số cao thủ thực lực thâm hậu lại nhăn mi lại, trong tiếng tiêu ẩn chưa một cỗ nguyên khí rất cường đại, thông qua âm phù truyền lại lỗ tai mỗi người, cho nên ai cũng nghe rõ ràng.
Cao thủ thực lực như thế nhất định rất đáng sợ!
Bởi vậy những cao thủ đều đề phòng đứng lên, tiềm thức lấy nguyên khí bịt lỗ tai lại, không nghe ma âm loạn nhĩ này.
“Nhìn kìa là cái gì!” Trong đám người, một dân chúng đột nhiên chỉ vào bầu trời kinh hô.
Một đóa hoa đỏ tươi chậm rãi theo tiếng tiêu rơi xuống từ bầu trời, vạn dặm trời quang không mây nên thấy dễ dàng một đóa hoa hồng.
“Chỗ kia cũng có!”
“Chỗ này cũng có!”
Một giọng nói vang lên, ngay sau đó liên tiếp tiếng nói khác.
Trên trời quang đột nhiên có vô số đóa hoa màu đỏ nhẹ nhàng bay lả tả như mưa xuống.
Một đóa lại một đóa hoa hồng nở rộ, vui mừng đường hoàng, như ăn mừng ngày hôn lễ này.
Có mấy cao thủ các nước cau mày nhìn: “Ảo thuật?”
Suy nghĩ thứ nhất tự nhiên là lấy ảo thuật tạo thành hoa bay nhiều như vậy cùng với tiếng tiêu.
Có thể chế tạo ảo thuật khổng lồ như vậy, vậy nhất là cao thủ đã ngoài cửu tinh.
Nhưng đóa hoa rơi từ giữa không trung xuống, rơi vào tay những cao thủ, bọn họ mới biến sắc!
Những bông hoa lại là thật!
Cánh hoa mềm mại rơi vào bàn tay, mùi thơm thanh nhã, ảo thuật tuyệt đối không đạt được hiệu quả giống như thật thế được!
Chỉ chốc lát, hiện trường hôn lễ long trọng liền an tĩnh lại, chỉ có tiếng tiêu du dương thổi nhẹ nhàng, cùng với hoa bay đầy trời.
Trên đài cao, đám người Thương Hà Viện trưởng nhìn nhau, không biết chuyện gì xảy ra.
Đông đảo quý tộc cũng đứng lên, ngửa đầu đi xem, một ít cô gái quý tộc không nhịn được duỗi tay đón hoa hồng.
Xung quanh Hoàng thượng cùng Bắc Nguyệt quận chúa có rất nhiều cao thủ hộ vệ, chung quanh cũng mở ra kết giới, tránh hoa tàn xuống dính đến bọn họ.
Hôm nay là ngày vui lớn, sứ giả mỗi nước đều ở đây, nếu có mật thám hoặc là thích khách ẩn vào thì hiện tại là cơ hội tốt nhất để xuống tay!
Bắc Nguyệt quận chúa lặng lẽ nhấc khăn voan đỏ lên, trên trán một tầng châu ế, hai mắt sáng ngời.
“Vì sao bầu trời rơi nhiều hoa như vậy?” Thịnh cảnh đầy trời hoa hồng nở rộ, đẹp đến mức không thốt nên lời!
“Có lẽ là vì ăn mừng ngày vui của quận chúa.” Lạc Lạc cười nói với nàng.
Bắc Nguyệt quận chúa thiện lương, mà tất cả mọi người đều nguyện ý thành toàn hôn nhân của nàng.
Nghe Lạc Lạc nói như vậy, trên mặt nàng chậm rãi ửng đỏ, ngượng ngùng cúi đầu đi.
Giữa không trung không có ai, vậy tiếng tiêu và tiên hoa thật sự giống như trời giáng xuống.
Có vài dân chúng tưởng xuất hiện thần tích, bắt đầu quỳ lạy cầu khẩn.
Mặc dù cảnh tượng này trong mắt một số cao thủ biết có người làm ra, nhưng người làm chuyện này, nhất định có thực lực rất k.h.ủ.n.g b.ố, bởi vậy bọn họ nhịn không nói ra, quan sát cao thủ kia định làm gì tiếp theo.
Dân chúng đều là người bình thường, không biết nội tình trong đó, tưởng thần tích mà cúng bái, trong khoảng thời gian ngắn không có cách khống chế.
Hoa bay tới rất quỷ dị .
“Viện trưởng, có cảm giác hoa hồng này rất quen mắt không?” Trên đài cao, duy nhất vẫn ngồi trấn định chỉ có Thương Hà Viện trưởng cùng với mấy vị trưởng lão.
Nghe vậy, Thương Hà Viện trưởng gật đầu, thở dài: “Tương tự ma vật năm đó.”
Thương Hà Viện trưởng vừa nói, trong lòng đã run rẩy không nhỏ.
Mười mấy năm qua, Yểm mai danh ẩn tích, nhưng hắn còn sống, hơn nữa tùy thời đều trở về, điểm này, Thương Hà Viện trưởng không dám quên.
“Trong hoa hồng không bí mật mang theo bất cứ nguyên khí gì, hẳn không phải là ám khí đả thương người.” Nam Cung trưởng lão tiếp một đóa hoa hồng vào tay, trên bàn tay hắn cũng lấy nguyên khí bao trùm mới dám đụng vào hoa này.
“Không nhất định mỗi đóa đều đả thương người, có lẽ có đặc biệt, không thể khinh thường.” Thương Hà Viện trưởng sắc mặt ngưng trọng, đột nhiên quay đầu, nhìn thấy Công chúa Vĩnh Ninh bên người hoàng hậu đứng lên, chậm rãi đi tới bên vòng bảo hộ.
Không che chắn bất cứ gì, cho dù hoa hồng này nhẹ nhàng rơi trên người.
Trước khi Thương Hà Viện trưởng mở miệng, hoàng hậu đã lên tiếng nói: “Hồng Liên, ngươi đứng ở đó làm gì? Còn không mau trở về!”
Giờ phút này trên mặt đất đã lạc đầy đóa hoa, Hồng Liên cúi đầu, giơ chân đạp vỡ một đóa hoa, quay đầu lại nhu thuận cười nói: “Mẫu hậu từng nghe nói thần thoại của nước Nam Dực chưa?”
Hoàng hậu nhăn mi lại, hôn lễ này nàng vốn không muốn có mặt, vì mình có con gái mới nên không thể không xuất hiện, lúc này trong lòng hậm hực, cũng không muốn nghe Hồng Liên nói thần thoại gì, chỉ lắc đầu.
Hồng Liên lại cứ thế nói, quên vẻ mất hứng trong mắt hoàng hậu.
“Từ xưa, nước Nam Dực là một mảnh đất khô cằn, thần xuất hiện ở đây thổi lên tiếng tiêu, thức tỉnh linh hồn đất cằn ngủ say, lấy hoa Phù Tang nở rộ nặn thành hình người, đây là khởi tổ nguồn gốc của nước Nam Dực . Mặc dù là thần thoại, nhưng dân chúng tầm thường cũng tin tưởng thờ phụng, hoa này đúng là hoa Phù Tang.”
Giọng nói Hồng Liên không lớn, song trong tiếng tiêu quanh quẩn ở quảng trường, giọng nói của nàng được rất nhiều người nghe được.
Thương Hà Viện trưởng bỗng nhiên đứng lên, trực tiếp chạy ra khỏi kết giới, đi tới bên ngoài.
“Đây là…có người cố ý sáng tạo thần tích này?”
Nhìn trong quảng trường, hơn nửa dân chúng cũng đã quỳ xuống cúng bái, sắc mặt Thương Hà Viện trưởng lần đầu tiên thay đổi như vậy.
Trong ngày đại hôn của Bắc Nguyệt quận chúa, sáng tạo thần tích……
Trong khoảng thời gian ngắn, nhiều người đột nhiên hiểu rõ gì đó.
Hoàng hậu cũng nghĩ thông suốt, mặt không đổi sắc, nhưng nhìn hướng Bắc Nguyệt quận chúa cười khẩy một tiếng: “Không ngờ còn có người vụng trộm giúp cô ta như vậy!”
“Mẫu hậu, ngài đang nói gì thế?” Hồng Liên cầm một đóa hoa Phù Tang đến gần bà.
Hoàng hậu hốc mắt ửng đỏ, thì thào nói: “Chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt làm chuyện quang minh lỗi lạc sao? tại sao chỉ có Anh Dạ của ta bị báo ứng…”
Nói xong mới đột nhiên ý thức Hồng Liên ngay bên cạnh, hoàng hậu vội vàng ngẩng đầu nhìn ả.
Hồng Liên bi thương cười, không nói gì thêm, quay đầu đi.
“Hồng Liên…”
“Ở trong lòng mẫu hậu lúc nào cũng canh cánh tới Anh Dạ, ta…chỉ là người thừa”
Hồng Liên nói xong bước nhanh xuống khán đài, không định ở lại.
Lúc đi xuống bậc thang, vừa lúc gặp Chiến Dã vội vã vượt qua, hiển nhiên cũng muốn nói rõ chuyện tình cho Hoàng thượng.
Hồng Liên duỗi tay ngăn cản hắn, cười nói: “Hoàng huynh, một mình Bắc Nguyệt quận chúa thật sự là tụ tập hàng vạn hàng nghìn sủng ái, phụ hoàng sủng ái cô ta, Bố Cát Nhĩ gia tộc coi cô ta như trân bảo, hiện tại, còn có người vì cô ta sáng tạo thần tích, khiến dân chúng cũng yêu quý cô ta. Vận may như vậy thật khiến người ta đố kỵ đúng không?”.
